Chương 11: Vịt con xấu xí

Cô lạnh mặt đi về cuối lớp, dựa tường đứng đó.

Hà Nguyệt gọi tiếp Vân Xán Nhi.

Vân Xán Nhi không chần chừ, đọc liền mạch toàn bộ bài.

“Có những học sinh… không thông minh bằng Vân Xán Nhi, cũng không chăm chỉ bằng em ấy. Tôi thật sự không hiểu sao lại phải vào lớp 1 để tự chuốc lấy nhục. Đợi đến kỳ thi tháng sau mà xếp hạng cuối thì tự động chuyển sang lớp 2 đi.”

Hà Nguyệt khen Vân Xán Nhi không tiếc lời nhưng từng chữ từng câu đều là nói cho Ninh Tiêu nghe - khen người này, châm chọc người kia.

Ninh Tiêu từ nhỏ chưa từng chịu uất ức kiểu này, làm sao nuốt trôi được. Cô đứng ở cuối lớp, đôi mắt thu sáng rực, lớn tiếng cắt ngang Hà Nguyệt:

“Thưa cô Hà, cô ghét Vân Xán Nhi đến vậy sao? Không chịu nổi việc cô ấy được tốt dù chỉ một chút?”

Cả lớp hít vào một hơi lạnh. Ai nấy đều kinh ngạc trước sự liều lĩnh của cô, che miệng quay đầu nhìn lén. Suốt ba năm cấp ba, Hà Nguyệt đều là chủ nhiệm lớp 1. Nếu có thể, chẳng ai muốn đắc tội với bà.

Hà Nguyệt cau mày: “Ninh Tiêu, đây là lớp học, không phải chỗ cho em nói năng bừa bãi!”

“Nói bừa?”

“Cho dù em và Vân Xán Nhi có quan hệ tốt, thầy cô nói như vậy cũng sẽ khiến chúng em nảy sinh mâu thuẫn. Huống chi quan hệ giữa chúng em vốn chẳng tốt.”

“Cô Hà, gia thế em hơn người, gia thế Vân Xán Nhi bình thường. Cô không sợ em sẽ bắt nạt cô ấy trong trường sao?”

Tim Hà Nguyệt khẽ chấn động.

Dùng học sinh giỏi kí©h thí©ɧ học sinh kém là chuyện thường tình trong giảng dạy. Nhưng qua miệng Ninh Tiêu, bà lại trở thành người đẩy Vân Xán Nhi vào nguy cơ bị bắt nạt.

Hà Nguyệt biết Ninh Tiêu nói không phải không có lý. Bà vừa rồi quả thật hơi nóng vội, nhưng bà không thể nhận sai trước mặt cả lớp. Muốn có thành tích, uy nghiêm của giáo viên là điều bắt buộc.

Nếu ngay cả một Ninh Tiêu bà cũng không áp chế được thì còn dạy ai nữa?

Hơn nữa, 90% học sinh trường tư thục Bác Minh đều xuất thân quyền quý. Người hiểu chuyện thì có, kẻ kiêu ngạo cũng không ít. Dạy học bao năm, ngay cả Thượng Thiếu Đàm cũng chưa từng làm khó bà, vậy mà lớp này lại có thêm một Ninh Tiêu!

Dù biết sau kỳ thi tháng tới Ninh Tiêu sẽ rời lớp Một, lúc này Hà Nguyệt cũng không muốn nhìn thấy cô thêm một phút nào.

“Ninh Tiêu, lớp học không chứa nổi em. Ra ngoài đứng!” Sắc mặt bà tái xanh, lạnh giọng nói.

Ninh Tiêu cong môi đỏ, cười đầy ngạo nghễ: “Thưa cô Hà, em đã đóng học phí. Cô không có quyền bắt em ra khỏi lớp trong giờ học. Hay là… cô Hà muốn mất việc?”

Tất cả mọi người đều nghe ra ý uy hϊếp trong lời nói ấy. Nhà họ Ninh có cổ phần trong trường Bác Minh, muốn sa thải một giáo viên không phải chuyện khó. Nghe xong, mặt Hà Nguyệt lập tức không còn chút máu. Trước mặt cả lớp, bà bị Ninh Tiêu lột trần thể diện.

Trong lớp, người duy nhất có thể áp chế được Ninh Tiêu, chỉ có Thượng Thiếu Đàm. Bà vô thức đưa ánh mắt cầu cứu về phía anh. Thượng Thiếu Đàm vốn quen làm người tốt, thêm gia thế và ngoại hình nổi bật, trong học sinh có uy tín rất cao. Nếu anh chịu nói giúp một câu, tình hình trước mắt sẽ được giải quyết ngay.

Thượng Thiếu Đàm quay đầu nhìn Ninh Tiêu, ánh mắt mang theo vẻ khinh miệt. Nhà họ Thượng nắm cổ phần lớn nhất của trường. Nhà họ Ninh muốn đuổi Hà Nguyệt, còn phải xem nhà họ Thượng có đồng ý hay không. Giọng anh không lớn, chậm rãi nói:

“Ninh Tiêu, cô chưa từng học qua đạo lý tôn sư trọng đạo sao?”

Chỉ một câu nói nhẹ nhàng, sắc mặt Ninh Tiêu lập tức trắng bệch. Cơ thể cô khẽ run lên: “Thiếu Đàm, vì sao anh lại giúp cô ta? Rõ ràng tôi không sai!”

Vừa diễn, Ninh Tiêu vừa hỏi hệ thống 13579 trong đầu: “Tiểu Kỳ, sao rồi? Diễn xuất của tôi không tệ chứ?”

[Ký chủ từng học diễn xuất à?]

“Không. Có lẽ tôi là kiểu diễn viên thiên bẩm trong truyền thuyết thôi.” Giọng điệu cô cố gắng giữ bình thản tự nhiên, như đang khen người khác.

[…]

Dưới sự can thiệp của Thượng Thiếu Đàm, cuối cùng Ninh Tiêu không bị đuổi ra khỏi lớp, còn Hà Nguyệt cũng không bị sa thải.

Tan học, Vân Xán Nhi lấy hết can đảm đi từ hàng ghế đầu đến bên cạnh Ninh Tiêu, nhỏ giọng nói: “Ninh Tiêu, tôi thấy những gì cô nói trên lớp… không hề sai.”

Ninh Tiêu giơ tay, dùng đầu ngón tay trắng nõn khẽ nâng cằm Vân Xán Nhi lên. Động tác mang theo ý trêu chọc rõ rệt, nhưng giọng nói lại dịu dàng vô cùng.