Chương 10: Vịt con xấu xí

Hệ thống 13579 đầu hàng: [Thôi được rồi, chỉ cần không phá hỏng điểm cốt truyện là được. Ký chủ muốn cưng nữ chính thế nào cũng được. Dù nó có phản đối thì ký chủ cũng chẳng nghe, chi bằng thuận nước đẩy thuyền.]

“Tiểu Kỳ, hiểu chuyện ghê.” Ninh Tiêu cười.

Ký túc xá trường tư thục Bác Minh đều là phòng đơn cao cấp. Ninh Tiêu đặt Vân Xán Nhi lên giường, lập tức quay người ra phòng khách tìm hộp thuốc. May là Vân Xán Nhi chưa đổi chỗ, cô lấy được hộp thuốc ở vị trí quen thuộc rồi quay lại phòng ngủ.

Vân Xán Nhi cúi đầu tựa vào đầu giường, giống như đứa trẻ lạc đường, vẻ mặt ngơ ngác. Nghe tiếng bước chân, cô ấy ngẩng lên thấy Ninh Tiêu thì ngạc nhiên:

“Cô chưa đi sao?”

Ninh Tiêu ngồi xuống cạnh giường: “Nói gì vậy? Cô chưa khỏe tôi đi sao được. Đưa tay ra đây, tôi bôi thuốc cho.”

Ánh mắt đen của Vân Xán Nhi sáng rực mà chính cô ấy cũng không hay, trong đó ánh lên niềm vui: “Ninh Tiêu, cảm ơn cô. Từ trước tới nay, chưa bao giờ tôi thấy vui như lúc này.”

“Lúc nào cô cũng nói cảm ơn tôi. Vậy cô định cảm ơn thế nào đây?” Ninh Tiêu thuần thục bôi thuốc xong cho Vân Xán Nhi, ngẩng đầu hỏi. Trong đôi mắt sâu thẳm như làn nước thu, phản chiếu rõ bóng dáng của cô.

Vân Xán Nhi nhìn nghiêng gương mặt nghiêm túc của Ninh Tiêu, khẽ nói: “Hay… tôi mời cô ăn cơm nhé?”

Cô ấy vốn không được cha mẹ quan tâm, tiền tiêu vặt ít đến đáng thương. Bình thường ăn uống còn chẳng dám gọi món có thịt. Nhưng nếu là mời Ninh Tiêu ăn cơm, cô ấy lại không hề thấy tiếc tiền.

Ninh Tiêu vừa định gật đầu thì chợt nhớ ra Vân Xán Nhi là một tiểu đáng thương đúng nghĩa. Tiền thưởng từ nhỏ đến lớn đều bị cha mẹ và chị gái song sinh tiêu sạch, bản thân chẳng để dành được đồng nào. Trong lòng cô lại mềm xuống, nói:

“Không cần đâu, để tôi mời.”

Vân Xán Nhi ngơ ngác: “Nhưng là tôi muốn cảm ơn cô mà, sao lại để cô mời tôi?”

Ninh Tiêu cất hộp thuốc, không nhịn được đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm mịn của cô ấy: “Tôi ăn một mình thì cô đơn lắm. Mời cô ăn cùng cho vui.”



Sáng hôm sau, tiết đầu tiên là giờ Ngữ văn. Ninh Tiêu vẫn nhớ chuyện cô giáo Hà Nguyệt sẽ kiểm tra đọc thuộc lòng, nên cả buổi tự học sáng đều nghiêm túc học bài. Kết quả thì… y như hôm qua, một chữ cũng không nhớ nổi!

Ninh Tiêu cạn lời nói với hệ thống 13579: “Tiểu Kỳ, cậu chắc là sau một ngày tôi sẽ có trí nhớ qua tai không quên chứ?”

Tác dụng phụ mất trí nhớ một ngày thật sự khiến người ta không biết nói gì cho phải.

“Tôi còn chẳng nhớ hôm qua đã xảy ra chuyện gì… tôi có bắt nạt Xán Nhi nữa không?”

Hệ thống 13579 thở dài: [Giá mà ký chủ bắt nạt nữ chính được thì tốt rồi… Haizz!]

Hôm qua đâu chỉ là không bắt nạt… Ninh Tiêu gần như đặt nữ chính lên đầu mà cưng chiều, vì muốn giúp cô ấy tiết kiệm tiền ăn mà còn nói ra câu “tôi ăn một mình cô đơn, mời cô ăn cùng”.

Nếu chuyện này thành, có tới 50% khả năng ảnh hưởng tới hướng phát triển cốt truyện sau này. Nhưng vì Ninh Tiêu đang trong thời gian tác dụng phụ của thuốc trí nhớ, hệ thống 13579 tạm thời không ngăn cản. Nếu có thể khiến nữ chính cho rằng Ninh Tiêu nói không giữ lời thì… lại càng tốt.

Chuông vào lớp vang lên, học sinh lần lượt trở về chỗ ngồi.

Ninh Tiêu tựa bên cửa sổ, nhìn Hà Nguyệt bước vào lớp. Ánh mắt sắc bén của cô giáo quét một vòng, rồi dừng hẳn trên mặt cô.

“Ninh Tiêu, em lên đọc thuộc bài hôm qua.”

Ninh Tiêu đứng dậy, trong đầu đến cả tên bài cũng không nhớ nổi: “Thưa cô Hà, em tạm thời vẫn chưa thuộc.”

Gương mặt nghiêm khắc của Hà Nguyệt như đông cứng lại. “Em nói cái gì?”

Bà không dám tin Ninh Tiêu lại dám thẳng thừng nói mình không thuộc.

Cả lớp im phăng phắc.

“Hừ.”

Cuối lớp vang lên tiếng cười nhạo của Thượng Thiếu Đàm.

Ninh Tiêu quay đầu liếc anh một cái, đôi mắt long lanh nước trông vô cùng tủi thân. Cô thật sự không hiểu vì sao Thượng Thiếu Đàm luôn chướng mắt cô, nhưng lại chủ động tỏ tình với Vân Xán Nhi. Ngoài thành tích học tập tốt hơn cô, Vân Xán Nhi có điểm nào hơn cô chứ?

Ở hàng ghế đầu, Vân Xán Nhi quay đầu nhìn Ninh Tiêu một cái thật nhanh, cắn môi dưới, trông như đang lo lắng.

“Ninh Tiêu, tiết này em đứng cuối lớp học.” Giọng Hà Nguyệt lạnh như băng.

Ninh Tiêu đứng lên, tiếng ghế cọ xuống sàn vang lên chói tai.