Chương 1: Vịt con xấu xí

Ánh nắng buổi sáng len qua cửa kính, rơi nhẹ lên người Ninh Tiêu, mang theo hơi ấm dễ chịu. Hàng mi dày cong cong của cô khẽ động, mí mắt chậm rãi mở ra, để lộ đôi mắt trong trẻo như nước mùa thu.

“Hử?”

Cô mở mắt, phát hiện mình đang ở trong một phòng học trống trải, không khỏi phát ra một tiếng nghi hoặc khe khẽ nơi mũi.

Rõ ràng cô nhớ mình đã ngủ trên giường, vậy mà khi tỉnh lại lại thành ra đang gục trên bàn học?

[Ký chủ, cô đã xuyên vào tiểu thuyết được hai ngày rồi.]

Một giọng nói máy móc bỗng vang lên trong đầu Ninh Tiêu, lạnh lùng bày ra sự thật trước mặt cô.

Ninh Tiêu: “...”

Cô hoàn toàn tỉnh táo, ký ức ào ạt quay trở lại.

Hai ngày trước, Ninh Tiêu xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình đọc trước khi ngủ. Cô bị giọng nói máy móc khi nãy - hệ thống 13579 - trói buộc phải thay thế nữ phụ độc ác trùng tên trong truyện, người vốn đã chết ngoài ý muốn và đi hết cốt truyện đã định sẵn.

Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được điểm tích lũy, điểm này có thể đổi phần thưởng trong cửa hàng hệ thống.

Ninh Tiêu vẫn nhớ, việc đầu tiên cô hỏi hệ thống 13579 là: “Nếu tôi từ chối thay thế nữ phụ độc ác thì sẽ có hậu quả gì?”

Hệ thống đã trả lời thế nào?

[Linh hồn của ký chủ đã không thể quay về thế giới thực. Nếu ký chủ từ chối đi cốt truyện thay nữ phụ độc ác, kết cục duy nhất là chết trong thân xác này... Dĩ nhiên, nếu ký chủ tích lũy đủ điểm và đổi được “Đan Hồi Hồn” trong cửa hàng hệ thống, sau khi dùng có thể trở về cơ thể ban đầu mà không để lại bất kỳ di chứng nào!]

Muốn sống sót trở về thế giới thực, Ninh Tiêu chỉ còn cách đồng ý.

May mắn là ở mỗi điểm cốt truyện, cô chỉ bị cưỡng chế hành động đúng một phút, thời gian còn lại có thể tự do làm gì tùy ý.

Trước khi xuyên vào, Ninh Tiêu vừa mới đọc xong cuốn tiểu thuyết này. Nữ chính Vân Xán Nhi từ nhỏ đã bị ngược đãi, lúc đọc đến đây cô đau lòng không chịu nổi, chỉ hận không thể tự tay đánh cho những kẻ bắt nạt cô ấy một trận.

Ai ngờ phong thủy xoay vòng, người bắt nạt Vân Xán Nhi nhiều nhất... lại chính là cô.

[Ký chủ, mười phút nữa nam chính sẽ tỏ tình với nữ chính ở rừng trúc sau núi. Sau khi bị từ chối và tức giận rời đi, đó sẽ là điểm cốt truyện đầu tiên của cô!]

Ninh Tiêu đứng dậy rời khỏi lớp học, đi về phía rừng trúc sau núi.

Giờ nghỉ trưa, khuôn viên trường học rộng lớn trông càng thêm vắng lặng. Cô chưa đi được bao lâu thì đã nhìn thấy phía trước xuất hiện một bóng dáng nhỏ gầy.

[Ký chủ, đó là nữ chính!]

Hệ thống 13579 kích động lên tiếng.

Ninh Tiêu: “Tôi nhận ra rồi.”

Cô nhận ra chiếc túi vải bố màu đen trong tay Vân Xán Nhi, trên đó in tên một siêu thị nào đó. Trong toàn bộ trường trung học tư thục Bác Minh, ngoài Vân Xán Nhi ra thì không ai dùng loại túi vải quà tặng quảng cáo này để đựng sách.

Nửa đầu cuộc đời của Vân Xán Nhi là một bi kịch hoàn toàn.

Vừa sinh ra đã bị ôm nhầm trong bệnh viện. Gia đình hiện tại thấy cô ấy không giống người nhà họ Vân: Không cao ráo xinh xắn, lại còn là con gái nên từ nhỏ đã chẳng mấy để tâm.

Hai người chị phía trên rất giỏi nhìn sắc mặt cha mẹ, cả công khai lẫn ngấm ngầm đều không ít lần bắt nạt cô ấy, dù sao cha mẹ họ Vân cũng sẽ không can thiệp.

Gia cảnh nhà họ Vân chỉ ở mức trung bình. Vân Xán Nhi từ nhỏ đã bộc lộ năng khiếu học tập, tham gia nhiều cuộc thi và đạt không ít giải thưởng.

Hiệu trưởng trường Bác Minh vừa hay là giám khảo của một trong số cuộc thi đó, trước kỳ thi tuyển sinh đã gọi điện cho nhà họ Vân, lấy điều kiện năm mươi vạn tiền học bổng và miễn toàn bộ học phí sinh hoạt để mời cô ấy nhập học.

Nhà họ Vân tất nhiên không từ chối. Nhận được năm mươi vạn, họ lập tức dùng số tiền đó chuyển cả hai người chị của Vân Xán Nhi vào học tại Bác Minh.

Hai người chị dùng balo hàng hiệu giá bốn chữ số trở lên, còn Vân Xán Nhi chỉ có thể dùng túi vải tặng kèm của siêu thị.

“Tiểu Kỳ, Vân Xán Nhi đáng thương quá, tôi không muốn bắt nạt cô ấy.” Ninh Tiêu nhìn theo bóng lưng gầy gò trầm mặc phía trước, khẽ nói.

[Cốt truyện cưỡng chế không cần ký chủ tự làm đâu nhé. Chỉ cần đến đúng thời gian, đúng địa điểm, cơ thể sẽ tự động bị tiếp quản một phút, hết một phút là nhiệm vụ kết thúc, ký chủ muốn làm gì cũng được.]