Thế giới 1 - Chương 43: Trời ạ, kịch bản xấu nhất đã xảy ra

Không lẽ Giang Thạch lại quay lại?

Trời ạ, kịch bản xấu nhất đã xảy ra.

Suy nghĩ này chỉ tồn tại trong đầu Tô Dao một giây đã bị phá vỡ. Sau đó cô liền hiểu ra trên đời này không có chuyện tuyệt vọng nhất, chỉ có chuyện tuyệt vọng hơn.

Người đẩy cửa bước vào là Tần Duật Phong, và sau lưng hắn là Kỳ Hạc.

Tô Dao: "..."

Trong khoảnh khắc, cô nảy ra ý nghĩ hay là châm ngòi nổ, để tất cả cùng chết chung.

"Trùng hợp thật."

Vậy mà Giang Tùy Dã lại không chút e dè bước ra từ tủ quần áo, đưa tay phủi đi nếp nhăn trên bộ vest. Sắc mặt như thường, nở một nụ cười lịch sự cao quý.

Giang Tùy Dã đưa tay về phía Tô Dao, nhưng cô vội vàng né tránh, vịn vào lưng ghế sofa để đứng dậy.

Thứ đầu tiên cô nhìn thấy chính là đội quân bình luận hùng hậu trên đầu Kỳ Hạc.

[Vãi vãi vãi... Kí©h thí©ɧ quá đi mất.]

[Hai người này quần áo xộc xệch, tại sao lại có một mùi "sau khi hành sự" nồng nặc thế nhỉ.]

[Đừng nói nữa, sao tôi lại thấy trong phòng này có mùi thật nhỉ?]

[Con tiện nhân Tô Dao này đúng là âm hồn không tan! Lại đi quyến rũ Giang Tùy Dã.]

[Nói có lý một chút đi, tại sao không thể là Giang Tùy Dã quấy rối Tô Dao? Đừng có suốt ngày đổ hết lỗi lầm lên đầu con gái như thế.]

[Cút sang một bên, Tô Dao chính là đồ bỏ đi. Mẹ kiếp, Giang Giang của chúng tôi là người trong sạch biết bao.]

[Mau nhìn Kỳ Hạc kìa. Hạc Hạc tức đến xanh mặt rồi, nắm đấm sắp bóp nát rồi kìa.]

[Đáng sợ quá, cảm giác trong đầu anh ấy đã nghĩ ra một trăm tám mươi cách chết cho Tô Dao rồi.]

Bình luận trôi rất nhanh, Tô Dao cảm thấy cổ mình hơi đau.

Ánh mắt cô bất giác đặt trên người Kỳ Hạc.

Quả nhiên như bình luận đã nói, thiếu niên sắc mặt âm u khó coi, tựa như mây đen cuồn cuộn kéo đến.

Gân xanh trên thái dương lúc ẩn lúc hiện, trông vô cùng hung tợn và tàn bạo.

"Anh!"

Tô Dao cà nhắc chân, loạng choạng hai bước đi đến trước mặt Kỳ Hạc.

"Anh, nghe em giải thích, đây là một tai nạn."

"Em và tiền bối Giang chỉ tình cờ gặp nhau, lại gặp đúng lúc người khác nɠɵạı ŧìиɧ nên bất đắc dĩ mới phải trốn đi."

"Những gì em nói đều là thật, anh nhìn đôi mắt chân thành của em này."

Tô Dao ngẩng đầu, nghiêm túc giải thích với Kỳ Hạc.

Tại sao lại bắt một thiếu nữ đang tuổi trăng tròn như cô phải lo đến nát cả óc vì tình yêu của mấy tên gay chứ?

Số khổ quá đi.