Chương 8

“Ngoại tổ mẫu biết con hiếu thảo.” Trần thị cảm thấy được an ủi, nhưng nhìn đứa cháu gái tay lấm đầy bùn đất, không nhịn được trách móc: “Mấy việc nặng nhọc này để Đông Linh làm là được rồi, sao con phải nhúng tay vào?”

“Cũng thú vị mà.”

Vừa nói, Thạch Cửu vừa bưng chậu hoa có cây Thập Lục, dưới ánh trăng sáng, đặt lên bệ cửa sổ.

---

Vấn Đạo Uyển, sáng sớm đã mở cửa lớn, giống như một học giả nghiêm trang, chờ đón học sinh đến học.

Nơi này, cũng chỉ mở mỗi ba năm một lần, kéo dài gần một năm, ngoại trừ những đứa trẻ đủ tuổi trong tộc, không ai được phép vào.

Tất nhiên, gia chủ và các trưởng lão là ngoại lệ.

Lần này là Lục trưởng lão giảng dạy, trong tộc có sáu vị trưởng lão thay phiên nhau đảm nhiệm, nghe nói Tam trưởng lão nghiêm khắc nhất, Ngũ trưởng lão thì hài hước nhất, còn vị Lục trưởng lão này, nói thế nào nhỉ, giọng điệu không hề thay đổi, vĩnh viễn giữ một tông giọng như đang ru ngủ, kết quả là chẳng bao lâu lũ trẻ đã ngáp liên tục, buồn ngủ díp mắt.

Mỗi tiết học trôi qua, đối với Thạch Cửu đều là sự tra tấn, phải thay phiên véo tay, bóp đùi mới chống đỡ nổi.

Khi trở về, Trần thị xót cháu đến phát khóc, bôi dầu xoa bóp: “Con nhìn xem, thâm tím hết cả rồi, thật là...”

Dù xót cháu, bà cũng không dám chê bai trưởng lão.

“May mà ba ngày mới học một lần, mà Lục trưởng lão dạy cũng nhiều thứ, con thu hoạch được không ít.”

Câu này Thạch Cửu không nói dối, Lục trưởng lão không dạy những thứ quá sâu xa, từ ngũ hành tương sinh đến thuộc tính linh căn, giảng giải chi tiết các tầng tu luyện và đặc điểm của từng tầng, nhắc đến các dạng tu sĩ như pháp tu, kiếm tu, quỷ tu, yêu tu..., lại còn từ đan dược nói đến trận pháp, nói đến luyện khí, còn miêu tả về các môn phái lớn và mối quan hệ trong giới Yến Thăng.

Những điều này trùng khớp với ấn tượng của Thạch Cửu, vì nàng từng đọc không ít tiểu thuyết tu tiên có nội dung tương tự, chỉ là lúc trước lướt qua cho có, giờ mới hiểu kỹ.

Về tu luyện, bắt đầu từ Luyện Khí nhập môn, rồi đến Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, cuối cùng là Độ Kiếp, còn sau Độ Kiếp là gì thì gia tộc như Thạch gia không thể biết, chỉ biết trong Yến Thăng giới, cảnh giới cao nhất là Độ Kiếp kỳ lão tổ. Sức mạnh của một môn phái được đánh giá đầu tiên qua số lượng lão tổ Độ Kiếp kỳ. Như Hạo Nguyệt Môn, luôn có chín vị lão tổ tọa trấn, mới giữ vững vị trí đệ nhất môn phái, không hề lay chuyển.

Con số chín xuất hiện khắp nơi trong giới tu tiên, thường nói “chín là cực số”, thể hiện rõ rệt ở nhiều chỗ: đan sư, trận sư, luyện khí sư... đều chia thành chín cấp, linh dược, đan dược cũng chia chín phẩm, trận pháp, linh khí, pháp khí cũng chia làm chín bậc, ngay cả mỗi giai đoạn tu luyện cũng chia làm chín tầng, nhưng người ta thường chỉ gọi là sơ, trung, hậu kỳ mà không phân tách kỹ càng.

Những kiến thức này phong phú và thú vị, Thạch Cửu vô cùng háo hức muốn tận mắt chứng kiến, tiếc là hiện tại nàng chỉ là một đứa trẻ đang cố gắng giao tiếp với linh khí, muốn dẫn linh khí vào cơ thể để rửa tủy, bước vào Luyện Khí kỳ.

Ngồi xếp bằng, ngũ tâm hướng trời, xua tan tạp niệm trong lòng, hoà nhập bản thân vào giữa thiên địa.

Cảm giác thời gian trôi qua rất lâu, nhưng nhìn đồng hồ cát mới chỉ hai tiếng, Thạch Cửu chống tay đứng dậy, xoa bóp đôi chân tê cứng, làm lại một loạt động tác khai thông kinh mạch, rồi lại ngồi xuống, cảm nhận thiên địa.

Vì Lục trưởng lão đã giảng, trước khi Trúc Cơ, cơ thể người tu tiên không khác gì người thường, chỉ là chứa được nhiều linh khí hơn, giống như các hiệp khách phàm nhân, chỉ là có nội lực nhiều hơn người bình thường, cũng phải ăn uống, bài tiết như bao người, vì vậy dặn họ không được miễn cưỡng, nếu chịu không nổi thì nên đứng dậy vận động gân cốt hoặc nghỉ ngơi, tránh tổn thương kinh mạch.

Thạch Cửu luôn làm đúng như vậy, ba bữa không thiếu, động tác khai thông kinh mạch cũng thuộc làu làu.

Cứ thế ngày ngày kiên trì không ngừng, cho đến một đêm khuya vắng, Thạch Cửu cảm thấy dường như có gì đó khác lạ, trong thức hải lờ mờ hiện ra vài điểm sáng, lại gần chút nữa, là màu xanh lá, vậy chính là mộc linh căn rồi.

Trong lòng nàng vừa mừng vừa sợ, điểm sáng nhanh chóng tan biến, Thạch Cửu tỉnh khỏi trạng thái nhập định, cúi gập người, hơi hối hận, sao lại không giữ được bình tĩnh, dọa linh căn chạy mất rồi, muốn thu hút lại e rằng phải tốn công thêm lần nữa.

Tính thử, từ lần đầu được phép ngồi thiền đến nay đã ba tháng, chuyên tâm tu luyện, thật sự không cảm thấy thời gian trôi qua.

Ba tháng rồi, Thạch Cửu chợt bịt miệng, không dám tin — ngay cả Thạch Phong Húc cũng phải mất hơn bốn tháng mới cảm nhận được linh căn, mà nàng còn sớm hơn hắn, chẳng lẽ là...

Nàng thực sự không kiềm được nữa, muốn chia sẻ tin tốt này với Thập Lục: “Thập Lục, Thập Lục, ta có thể là đơn linh căn, đơn hệ mộc đấy, ta cảm ứng được mộc linh căn rồi!”

“Ngươi đừng vui mừng quá sớm.” Giọng nói của Thập Lục vang lên trong đầu nàng, lười biếng, chẳng có chút hào hứng nào: “Đừng quên, hồn thể mạnh mẽ cũng rất dễ hấp dẫn linh căn, sau khi chuyển sinh, dù rằng hồn lực đã dung nhập vào thân thể, yếu hơn trước, không thể xuất thần thức, nhưng hồn thể của ngươi vẫn mạnh hơn người thường rất nhiều.”

Nụ cười trên mặt Thạch Cửu lập tức cứng đờ, nàng quên mất lời của Lục trưởng lão — dù là ngũ linh căn, nếu hồn thể đủ mạnh, tốc độ dẫn linh khí vào sẽ không chậm: “Thì ra là mừng hụt rồi.”

“Cũng không hẳn, ngươi dẫn được đầu tiên là mộc linh, cơ bản có thể xác định là có mộc linh căn, sau này có thể tu luyện Mộc Độn rồi.”

Mộc Độn là một công pháp thượng cổ trong truyền thừa của Thập Lục, cho phép người tu luyện ẩn giấu hoàn toàn khí tức, ẩn mình trong hoa cỏ cây cối, khiến kẻ khác không thể phát hiện, nhưng tiền đề là người tu phải có mộc linh căn.

Nghĩ vậy, trong lòng Thạch Cửu cũng được an ủi phần nào.

Ngày hôm sau, lại là ngày đến Vấn Đạo Uyển, không biết có phải do đã cảm nhận được linh khí hay không, Thạch Cửu cảm thấy giọng nói của Lục trưởng lão không còn buồn ngủ như trước, không cần véo đùi mà cũng nghe xong được.

“Này, Tương Âm, muội cảm nhận được linh khí chưa?”

Lục trưởng lão vừa rời đi, Thạch Hy Ngôn liền đi đến, vừa hỏi xong, những huynh đệ tộc nhân đang định rời đi đều khựng lại, ánh mắt đổ dồn về phía hai người.

Thạch Cửu khẽ nhíu mày: “Vẫn chưa, lúc nào cũng thấy trống rỗng.”

“Còn các ngươi thì sao?” Thạch Hy Ngôn lại hỏi mọi người.

Tộc muội Thạch Dĩ Tĩnh mở miệng, nàng là cháu gái của Nhị trưởng lão: “Đại công tử là song linh căn, còn cảm ứng mất hơn bốn tháng, bây giờ mới có ba tháng, chúng ta không dám nghĩ đến, chẳng lẽ đại tiểu thư đã cảm nhận được linh khí rồi?”