Chương 42

Tử Đằng Tiên cảm nhận hoàn cảnh xung quanh, nói: “Có thể.”

Được nàng chấp thuận, Thạch Cửu lập tức bắt tay vào việc, đào một hang động lớn ở nơi kín đáo. Đất ở đây ẩn chứa linh khí không ít, nàng liền chuyển về Đông Nhạc Châu làm đất trồng.

Sau đó nàng bày trận pháp, ngồi xếp bằng, thả ra tu vi thật sự, bắt đầu tìm kiếm điểm kết nối với thiên đạo, lĩnh hội tâm cảnh.

Phải nói rằng, nàng đã mài giũa ở cảnh giới Luyện Khí Đại Viên Mãn suốt sáu năm, sớm đã chạm đến ranh giới Trúc Cơ, ngồi thiền không đến hai ngày đã nhập định, lập tức nuốt Trúc Cơ Đan.

Dưới kí©h thí©ɧ từ năng lượng khổng lồ của Trúc Cơ Đan, đan điền sôi trào, linh khí từ trạng thái sương mù hóa thành mây. Bất ngờ, có một điểm ngưng tụ thành chất lỏng, giống như xảy ra phản ứng hóa học, dần dần lan rộng. Thạch Cửu tăng tốc vận chuyển công pháp, bắt đầu hấp thụ linh khí bên ngoài.

Lúc này có thể thấy, lấy hang động làm trung tâm, linh khí xung quanh nhanh chóng hội tụ về phía nàng. Đám yêu thú đang hoạt động không biết chuyện gì xảy ra, bỏ chạy ra xa, rất nhanh hình thành một vùng chân không, toàn bộ yên tĩnh không một tiếng động.

Nhưng linh khí như thế vẫn chưa đủ, Thạch Cửu lập tức điều linh thạch từ Đông Nhạc Châu ra, mỗi tay nắm ba viên, vào thời khắc then chốt, chẳng thể tiếc rẻ.

Cho đến khi linh thạch phế bỏ chất thành đống dưới đất, đan điền đã hoàn toàn chuyển hóa thành chất lỏng, Trúc Cơ viên mãn, căn cơ vững chắc, Thạch Cửu mới từ từ mở mắt, thở ra một ngụm trọc khí, kết một pháp quyết tẩy rửa thân thể, cả người nhẹ nhõm. Trận Trúc Cơ này xem ra yên ổn suôn sẻ.

“Thạch Cửu, mau rời khỏi nơi này, có tu sĩ đang đến gần.” Tử Đằng Tiên trong đầu nàng cảnh báo.

Gần như cùng lúc, Thạch Cửu quét mắt nhìn khắp hang, rồi thi triển Mộc Độn thuật ở cửa hang, ẩn mình lêи đỉиɦ cây.

Không bao lâu sau, quả nhiên có hai tu sĩ cưỡi phi kiếm bay tới, chắc là đang hành động quanh vùng, cảm nhận được linh khí dị thường nên mới đến điều tra.

“Không giống dị tượng do pháp bảo hiện thế, chắc là có tu sĩ đang đột phá cảnh giới.”

“Nhìn mật độ linh khí thế này, hẳn là lên Trúc Cơ rồi.”

“Căn cơ vừa thành, con đường tu tiên mới bắt đầu, vị tu sĩ này thật may mắn.”

“Phải đấy, cũng là tán tu như nhau, vận may của ta không biết khi nào mới đến.”

Trong suy nghĩ của họ, có người trong tông môn ai lại ra ngoài Trúc Cơ, nhất định là tán tu.

Hai tu sĩ vừa lắc đầu vừa cảm thán rời đi, đợi họ đi xa, Thạch Cửu mới từ trên cây xuống, cưỡi phi kiếm rời đi. Dưới sự thúc đẩy linh lực của cảnh giới Trúc Cơ, tốc độ bay nhanh vượt xa Luyện Khí kỳ.

Khi đáp xuống đất lần nữa, đã ở ngoại thành Bình Châu, nàng biến lại thành dáng vẻ Luyện Khí tầng bảy.

Gần quê thì tim loạn, Thạch Cửu không hạ xuống thẳng vào Thạch gia, mà mang tâm tình hoài niệm, bước vào thành Bình Châu từ cổng chính, đi một đoạn dừng trước cửa Thạch gia.

“Tham kiến tiên trưởng, không biết tiên trưởng đến Thạch gia ta có việc gì?” Thị vệ tiến lên hành lễ.

Thạch Cửu ngẩng đầu nhìn biển hiệu, mới mở miệng: “Thạch gia Tương Âm hồi phủ, mau vào bẩm báo.”

“Hóa ra là nhị tiểu thư, thuộc hạ lập tức đi thông báo.”

Thị vệ vội vã chạy vào, chẳng bao lâu quản gia Thạch Lỗ đã ra đón, mặt đầy vui mừng: “Thật là nhị tiểu thư, mời vào phủ, gia chủ đi Liên Cửu Thành dự yến, phải đến mốt mới về, phu nhân, đại trưởng lão và tam trưởng lão đều có mặt.”

“Không sao, ta muốn ở nhà mấy ngày.” Thạch Cửu theo vào phủ: “Lỗ quản gia, ta muốn đi thăm mẫu thân trước, sau đó đến gặp đại trưởng lão và tam trưởng lão.”

“Vâng vâng, lão nô sẽ sắp xếp ngay.”

Phu nhân Triệu Cẩm vẫn như xưa, có thể đã nghe được một số chuyện về Thạch Cửu từ Thạch Phong Húc, khác hẳn thái độ thờ ơ trước kia, giờ trở nên nhiệt tình hơn nhiều: “Sân viện của con trước kia vẫn giữ nguyên, ta sẽ sắp xếp thêm vài nha hoàn hầu hạ.”

Thạch Cửu mỉm cười từ chối: “Tạ ơn mẫu thân, con ở trong tông môn lâu rồi, đã quen không có người hầu hạ, một mình ở là được rồi, yên tĩnh.”

“Vậy tùy con, theo ý con đi.”

Triệu Cẩm gọi quản sự đi thu dọn, Thạch Cửu nhân cơ hội nhắc đến việc đi thăm đại trưởng lão, vừa ra khỏi viện chính.

Mới đi được nửa đường đã gặp tam trưởng lão, ông nghe nói Thạch Cửu về phủ, liền vội đến hỏi thăm tin tức về cháu nội Thạch Phong Đào.

May là trước khi rời đi, Thạch Cửu đã hỏi thăm Thạch Phong Húc về tình hình của hắn. Suốt bao năm nay, nàng chỉ gặp Thạch Phong Đào hai lần, lần gần nhất cũng ba năm trước: “Biểu huynh ở tông môn rất tốt, Thạch Nguyên chân nhân chăm sóc huynh ấy chu đáo. Theo lời đại ca thì Thạch Nguyên chân nhân có ý nhận huynh ấy làm đệ tử.”

“Vậy thì tốt, tốt lắm.” Tam trưởng lão vuốt râu cười rạng rỡ.

Tuy Thạch Phong Đào có song linh căn, nhưng tổng thuộc tính cũng chỉ tầm thường, ngộ tính hình như cũng hơi kém, muốn bái sư riêng trong tông môn e là khó. Được đồng tông chân nhân chỉ dạy, tiền đồ của hắn coi như vững chắc.

Đối với con cháu các gia tộc phụ thuộc như họ, nếu không có tài năng vượt trội, gần như không thể bái sư đồng tông, trừ khi là Nguyên Anh lão tổ, ai cũng muốn vươn lên tìm chỗ dựa mạnh mẽ hơn – Thạch Phong Húc chính là ví dụ điển hình.

“Ta đã nói rồi, Phong Đào sẽ không chịu thiệt trong tông môn, ngươi cứ lo lắng mãi.”

Đại trưởng lão đi tới, không chờ Thạch Cửu đến nhà mà chủ động ra đón, Thạch Cửu vội vàng hành lễ.

“Nghe gia chủ nói, nhị tiểu thư đã trở thành ký danh đệ tử của lão tổ nhà họ Tuyên, thật đáng chúc mừng.”

Thạch Cửu cúi đầu mỉm cười nhẹ: “Cũng là phúc khí của Tương Âm thôi ạ.”

Đại trưởng lão và tam trưởng lão nhìn nhau cười ha hả, tiểu bối Thạch gia bọn họ bắt đầu tỏa sáng trong tông môn, chưa nói gì hơn, các gia tộc phụ thuộc quanh vùng đã bắt đầu đưa cành ô liu đến. Ngay cả Liên Cửu Thành xưa nay ít qua lại cũng mời gia chủ dự tiệc, đúng là vận hội đang mở ra.

Thạch Cửu trò chuyện vài câu chuyện nhà với hai vị trưởng lão rồi cáo từ, sau khi hoàn tất các lễ nghi trong nhà, nàng lập tức rời phủ, đi tìm nhà họ Trần.

Nhà của Thạch Miễn và Trần thị nằm trong cụm kiến trúc sau lưng Thạch gia, Thạch Cửu vừa thả thần thức ra đã biết rõ vị trí.

Lúc này, Trần thị đang ôm một bé trai dỗ dành, quay đầu lại đã thấy một cô nương xinh xắn đứng cười tươi nhìn bà. Gương mặt quen thuộc ấy khiến bà bật thốt thành tiếng, đặt bé con xuống, ôm lấy Thạch Cửu: “Cháu ngoan của bà, con về rồi!”

Mắt Thạch Cửu đỏ hoe, mũi cay xè: “Ngoại tổ mẫu, là con về rồi.”

“Mười ba năm, tròn mười ba năm, ngoại tổ mẫu ngày nhớ đêm mong, cuối cùng cũng chờ được con về.”

Trần thị ôm chặt nàng không buông, khiến cậu bé con ghen tỵ, bám lấy chân Trần thị, dùng đầu húc húc muốn đẩy Thạch Cửu ra.