Thạch Cửu thật sự cạn lời. Tỷ canh cửa thì có ích gì chứ? Hai người bọn họ tu vi tương đương, ra ngoài rèn luyện là chuyện hợp lý, còn tỷ tu vi không đủ, đến lúc đó chỉ có thể đứng nhìn mà thôi, thực sự nghĩ người ta là kẻ ngốc chắc: “Tỷ vẫn nên quay về tu luyện đi, chuyện của đại ca, huynh ấy tự xử lý được.”
“Liên quan gì đến muội, nói nhiều quá, mau đem trận pháp giao ra.”
Nghe mà tức nghẹn, Thạch Cửu bắt chước dáng vẻ Tả Ất chân nhân, hất tay áo, bước vào sân tìm Thạch Phong Húc.
Thạch Phong Húc thấy nàng thì rất vui, nhìn thấy trận pháp lại càng hưng phấn: “Có cái này, đại ca như hổ mọc thêm cánh!”
Thạch Cửu lấy một bình đan dược từ túi trữ vật đặt lên bàn: “Lang sư tỷ nhờ muội mang đến cho huynh.”
“Vậy sao?” Thạch Phong Húc chẳng thèm liếc nhìn, nhanh chóng thu vào, hiển nhiên là đã biết trong đó có gì.
Giờ hai người ăn ý đến mức này rồi sao? Cũng phải, có thể vì đối phương mà ra tay gϊếŧ người, thì chuyện gì cũng có thể.
“Vậy, nếu không có gì, muội xin phép đi trước.” Thạch Cửu không muốn làm lỡ chuyện tu luyện của huynh ấy.
Thạch Phong Húc kéo tay nàng lại: “Các muội đều là nữ tử, chắc chắn dễ nói chuyện hơn, giúp đại ca khuyên biểu tỷ muội một tiếng, bảo muội ấy quay về đi.”
Thạch Cửu đánh giá huynh mình từ trên xuống dưới: “Đại ca trực tiếp nói với biểu tỷ chẳng phải là được rồi sao?”
“Tính muội ấy vậy đó, ta sợ nói nặng quá muội ấy không chịu nổi.” Gương mặt Thạch Phong Húc lộ vẻ khó xử.
Chính vì huynh không nỡ nặng lời, mới khiến tỷ ấy càng ngày càng lún sâu không thể tự thoát ra: “Đại ca vẫn nên tự giải quyết đi, lúc nãy muội vào cửa đã khuyên rồi, suýt nữa bị nói là nhiều chuyện đấy.”
Gặp thì nói một tiếng còn được, chứ nàng không muốn dây vào cái mớ tình cảm tay ba này đâu. Nam chính không dứt khoát, em gái nam chính như nàng cũng chẳng giúp được gì. Biểu tỷ rõ ràng cũng chẳng để nàng vào mắt.
Thay vì vậy, chi bằng quy hoạch lại con đường tu hành của mình. Nàng đã đến tuổi cập kê, tương đương trưởng thành, đợi khi lấy được Trúc Cơ Đan là có thể Trúc Cơ bất cứ lúc nào. Nàng mang tam linh căn, cũng không dám mơ đến Trúc Cơ hoàn mỹ.
Thạch Cửu dự tính trong hai tháng sẽ tăng tu vi lên Luyện Khí tầng bốn, rồi không trở về nhà thăm thân nữa, đến hai mươi tuổi tăng lên Luyện Khí tầng bảy, xin ra ngoài du lịch và thăm thân, sau đó âm thầm Trúc Cơ bên ngoài, thần không biết quỷ không hay, đợi vài năm quay lại tông môn thì thuận lý thành chương trở thành tu sĩ Trúc Cơ.
Đã nghĩ vậy thì làm vậy. Không lâu sau, Thạch Cửu bế quan nửa tháng, vừa ra liền đạt đến Luyện Khí tầng bốn.
Đúng lúc đại hội tỷ thí ba năm một lần đang diễn ra vô cùng sôi động, Thạch Cửu cũng qua đó cổ vũ cho đại ca, tiện thể học hỏi chiêu thức chiến đấu của người khác.
Quả thật đủ loại pháp thuật phong phú, khiến người ta hoa cả mắt, nhưng phần lớn vẫn là đấu tu vi và pháp khí. Nhất là những người nổi bật như Thạch Phong Húc, hiếm khi dùng thủ đoạn phụ trợ, gần như chỉ với một mình và một món pháp khí cũng có thể chống đỡ ngàn quân vạn mã.
Sau khi tìm hiểu, nàng mới biết những tổ sư đạo nhân đang âm thầm theo dõi, nhìn chính là tu vi của các tu sĩ và sự lĩnh hội, vận dụng thuật pháp. Nếu chỉ dựa vào nhà có của, rải đầy bùa chú cũng có thể lọt vào ba hạng đầu, thì đó chỉ là hư danh, không những không được sư phụ để mắt đến mà còn mang tiếng xấu, sau này muốn gầy dựng lại thanh danh cũng khó. Cho nên rất ít người dám phạm vào điều cấm kỵ này.
Thạch Cửu vốn tưởng rằng Lang Nguyệt Ngưng cũng tham gia đại hội lần này, nhưng khi gặp mới biết, nàng ta định tham gia kỳ sau, chắc là để tránh đυ.ng độ với Thạch Phong Húc. Dù là hai người họ cũng không giữ lại gì cho nhau.
Đến khi Lang Nguyệt Ngưng tham gia đại hội, cốt truyện nguyên tác mới thật sự bắt đầu. Nhớ không lầm thì nguyên tác mở đầu chính là màn tỷ thí tuyệt diệu của Lang Nguyệt Ngưng tại đại hội, sau đó được Kim Đan chân nhân thu làm chân truyền đệ tử, từ đó một đường tiến thẳng tới Đại Đạo, hiện tại chẳng qua chỉ là tiền truyện mà thôi.
Còn lần này, Thạch Phong Húc quả nhiên như mong đợi, tuy cuối cùng bại dưới tay vị sư huynh có biệt danh "máy xay thịt", nhưng lại trở thành người duy nhất trong kỳ đại hội này được Nguyên Anh tu sĩ để mắt tới – Tàng Tiêu lão tổ, một vị lão tổ trẻ tuổi mới nổi, nhận huynh ấy làm đệ tử. Cả tộc họ Thạch vô cùng vinh dự, ăn mừng rộn rã.
“Tương Âm, đại ca giữ lời, mang Trúc Cơ Đan đến cho muội rồi đây.”
---
Núi non trùng điệp, bao quanh bốn phía, khí tức thần bí dâng lên lờ mờ. Cây cổ thụ sừng sững như biển sóng, bầu trời xanh biếc như chiếc gương nhỏ bị cành cây cắt vụn.
Thạch Cửu đứng trên phi kiếm, thần thức tản ra, cẩn thận đi sâu vào nơi tận cùng của ngọn núi.
Đây là dãy núi Mạn Đôn, cách Hạo Nguyệt Môn cả nghìn dặm. Và Thạch Cửu – tu vi hiện ra bên ngoài chính là Luyện Khí tầng bảy, cũng là mục tiêu mà nàng hướng đến.
Suốt năm năm qua, để tu vi tăng trưởng một cách tự nhiên, không gây chú ý, nàng đã không ít lần dốc hết sức lực. Linh khí bị vắt kiệt rồi lại tu luyện, chiến đấu đến toát mồ hôi trong khôi lỗi trận, chỉ riêng A Linh Sơn nàng đã đến hơn mười lần – đột phá trong chiến đấu là cái cớ tuyệt vời nhất để che giấu.
Trong thời gian đó, nàng còn học được thủy hệ Cương Lãng Quyết, kết hợp với thuật dây leo quấn trói, đương nhiên, kiếm pháp do Tuyên Mặc Trúc truyền lại cũng đã luyện được đến mức uy phong lẫm liệt, năng lực chiến đấu tăng vọt.
Ba tháng trước, đúng vào dịp sắp bước sang tuổi hai mươi, nàng tìm được thời cơ thích hợp, “đột phá” lên Luyện Khí tầng bảy, sau khi ổn định tu vi liền lập tức xin tông môn cho ra ngoài rèn luyện.
Trước khi đi không quên báo với Tả Ất chân nhân, mười năm bái sư, nàng chưa từng gặp lại sư phụ, các sư huynh sư tỷ cũng chỉ nghe danh. Đại sư huynh chưa từng quay lại, sư tỷ có trở về cũng chỉ quanh quẩn trên đỉnh núi phụng bồi sư phụ, chứ chưa từng gặp mặt.
Mà đại ca Thạch Phong Húc thì đã Trúc Cơ hoàn mỹ từ năm thứ hai sau khi bái sư, Lang Nguyệt Ngưng nổi danh trong đại hội hai năm trước, bái sư Thông Ngôn chân nhân.
Đúng vậy, chính là vị chân nhân từng sở hữu Phụng Vương Điệp, mà nàng từng gặp ở A Linh Sơn. Có thể chính nhờ lần gặp gỡ đó, khiến Thông Ngôn chú ý đến Lang Nguyệt Ngưng trong đại hội, thành duyên sư đồ.
Không biết có phải bị kí©h thí©ɧ hay không, biểu tỷ Phùng Lệ Thải tuy vẫn quấn quýt không rời đại ca, nhưng đã hiểu được tầm quan trọng của thực lực, nên nỗ lực tu luyện, tu vi tăng mạnh.
Còn đại tỷ Thạch Hy Ngôn, dựa vào đan dược mà tu vi tăng lên không chậm, kỹ năng luyện đan cũng dần được truyền tai, sống cũng khá tốt.
“Tử Đằng Tiên, ta thấy nơi này không tệ, ngươi thấy sao?”
Thạch Cửu vừa rời tông môn đã cưỡi phi kiếm bay thẳng không dừng, hướng đến dãy Mạn Đôn. Nàng đã chuẩn bị từ trước, nơi này ít yêu thú, ít tu sĩ lui tới, linh khí cũng ổn, tìm một nơi kín đáo, chính là nơi hoàn hảo để Trúc Cơ.