Mỹ nhân rơi lệ, Liên sư huynh sao có thể nhẫn nhịn nổi, đưa tay lau nước mắt cho Lang Nguyệt Ngưng, đầu cũng thuận thế cúi xuống, định hôn nàng.
Lang Nguyệt Ngưng dường như đã không còn ý chí phản kháng, khiến Thạch Cửu đang theo dõi ngẩn người.
Không thể nào, Lang Nguyệt Ngưng lại dễ dàng khuất phục như thế?
Hai người càng lúc càng sát mặt nhau, Thạch Cửu thật sự không chịu nổi nữa, nhắm mắt lại. Nhưng đúng lúc đó, chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm “A!”, Thạch Cửu lập tức mở mắt ra, vội lấy tay bịt miệng để không phát ra tiếng. Lưng Liên sư huynh bị cắm thẳng một thanh phi kiếm, Lang Nguyệt Ngưng bên cạnh nào còn dáng vẻ yếu ớt, tay vung kiếm gọn gàng cắt đứt cổ hắn, rồi nhảy lùi ra sau để tránh bị máu bắn trúng.
“Ngươi... ngươi...” Liên sư huynh còn chưa kịp nói hết câu đã ngã xuống đất, tắt thở.
“Hừ, trước mặt thì đạo mạo nghiêm trang, sau lưng lại là một bụng gian trá, đáng chết.” Giọng nam nhân vang lên.
Không khí gợn lên như sóng nước, một người bỗng xuất hiện – Thạch Phong Húc, đại ca của Thạch Cửu mà nàng không thể nào quen thuộc hơn. Hắn thu lại phi kiếm, ném ra một quả hỏa cầu, thi thể Liên sư huynh lập tức hóa thành tro bụi, trên đất chỉ còn lại một túi trữ vật và một cây quạt.
Thạch Phong Húc lướt ngón tay, túi trữ vật và cây quạt đã nằm trong tay hắn, khinh thường nói: “Cả ngày cầm cây quạt phe phẩy, tưởng mình là Hương Dạ Hàn chắc?”
“Thạch đại ca, nơi này không thể ở lâu, chúng ta mau rời đi thôi.” Lang Nguyệt Ngưng lên tiếng.
Thạch Phong Húc gật đầu, hai người lập tức rời đi. Nhưng Thạch Cửu vẫn nằm rạp trong bụi cỏ, không dám cử động, trong lòng đã hiểu rõ: tất cả chỉ là cái bẫy do Lang Nguyệt Ngưng và Thạch Phong Húc dựng lên để gϊếŧ Liên sư huynh.
Theo kiểu tình tiết trong truyện, nam nữ chính chắc chắn sẽ không rời đi dễ dàng, nhất định sẽ quay lại kiểm tra hiện trường. Nếu nàng lúc này mà chui ra, chẳng phải sẽ bị phát hiện sao?
Quả nhiên, đúng như Thạch Cửu vừa nghĩ, Lang Nguyệt Ngưng và Thạch Phong Húc lại quay lại.
“Yên tâm đi, không có ai đâu.”
Lang Nguyệt Ngưng vẫn cảnh giác nhìn xung quanh: “Vừa rồi ta luôn cảm thấy như có người đang nhìn trộm.”
“Có thể là do muội quá căng thẳng mà sinh ảo giác.” Thạch Phong Húc dùng thần thức quét qua hang động một lần nữa.
Lang Nguyệt Ngưng thở phào: “Có lẽ vậy, chúng ta đi thôi.”
Đi thì đi luôn đi, lại bất ngờ quay lại một lần nữa làm gì.
“Nguyệt Ngưng, thật sự không có ai, đừng quá đa nghi. Dấu vết của người đó trên đường ta đều đã xóa sạch, sẽ không có ai điều tra ra ta từng tiếp xúc với hắn. Từ nay, hắn sẽ không thể quấn lấy muội nữa.” Thạch Phong Húc trấn an.
“Vậy thì tốt rồi.” Lang Nguyệt Ngưng liếc nhìn Thạch Phong Húc một cái, trong ánh mắt mang theo một chút thâm tình: “Chỉ là làm phiền huynh vì ta mà vất vả.”
“Với ta còn khách sáo?” Thạch Phong Húc làm ra vẻ tức giận, khiến Lang Nguyệt Ngưng bật cười.
Thạch Cửu cúi đầu không dám nhìn hai người, sợ Lang Nguyệt Ngưng mẫn cảm lại cảm thấy có người nhìn trộm mà quay lại lần nữa. Trong lòng nàng không ngừng cầu nguyện họ mau rời đi, phù ẩn thân sắp hết hiệu lực rồi.
Cuối cùng, dưới lời cầu khẩn của nàng, Lang Nguyệt Ngưng và Thạch Phong Húc thật sự rời đi, lần này có vẻ là đi hẳn.
Thạch Cửu vẫn cẩn thận chờ thêm một lúc mới dám khẽ nhúc nhích. Đúng lúc đó, nàng cảm thấy có thứ gì đang bò dưới chân mình. Quay đầu nhìn lại, một sợi dây leo quấn lấy mắt cá chân nàng. Còn chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo vào khe nứt mà nàng phát hiện trước đó, có cảm giác rơi thẳng xuống, nàng không kìm được hét lên.
Trong cơn hoảng loạn, Thạch Cửu lập tức vận chuyển linh lực, gọi ra phi kiếm đâm vào vách đất bên cạnh, bám vào đó, hai chân tìm điểm tựa.
Nhìn xuống dưới, chỉ thấy một màu đen không đáy như một cái giếng sâu không biết mấy trăm mét. Nhìn lên trên, khe sáng mờ mờ cũng cách nàng ít nhất hơn mười mét.
Thạch Cửu hít sâu, lại vận linh lực nhảy lên, tay cầm phi kiếm đâm vào vách đá phía trên. Nhưng khi sắp tới nơi thì dây leo dưới chân lại kéo mạnh, nàng không thể chống lại, lại bị kéo xuống lần nữa.
Xem ra không chặt được dây leo thì việc trèo lên chỉ là công cốc. Thạch Cửu đành để mình rơi tự do thêm một đoạn, chờ dây leo đến gần thì vung kiếm chém.
“Keng!” Cánh tay Thạch Cửu tê dại, suýt nữa làm rơi kiếm. Nhìn lại, dây leo chẳng hề hấn gì, còn cứng hơn cả phi kiếm.
Có vẻ hành động của Thạch Cửu đã chọc giận dây leo, nó lập tức quay cuồng, quấn chặt lấy toàn thân nàng. Sau khi rơi xuống đất, lại bị kéo đi một đoạn khá xa.
Thạch Cửu chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, đá và đất va đập vào người đau nhức từng đợt.
Không biết bị kéo đi bao xa, dây leo cuối cùng cũng dừng lại. Thạch Cửu mới thở được một hơi, cố gắng quan sát xung quanh.
Một gốc dây leo thật to, giống như thác nước buông xuống từ trên cao hơn mười mét, vô số dây leo to hơn cả đùi Thạch Cửu đang quằn quại, không có lá, nhìn cứ như một đàn rắn đang múa.
Còn dây đang trói nàng, chỉ là một trong những dây nhỏ nhất.
“Thập Lục, đừng nói cây dây leo trước mắt là bảo vật mà ngươi nói đấy chứ?” Thạch Cửu bực bội hỏi.
Thập Lục cũng bị cảnh tượng dọa cho sững sờ: “Không thể nào, ta nhớ không có to thế này.”
“Ngươi nhớ?” Thạch Cửu suýt khóc: “Ngươi nhớ từ bao giờ?”
“Chắc tầm... một vạn năm trước.” Giọng Thập Lục càng lúc càng nhỏ.
Nếu Thập Lục ở trước mặt, Thạch Cửu thật sự muốn cắn cô ta một phát: “Ha, một vạn năm? Ngươi định hại chết ta đấy à!”
“Ta quên mất mà... Mau nghĩ cách đi.”
“Còn cần ngươi nói?”
Thạch Cửu đã vắt óc suy nghĩ, nhưng cánh tay và tay đều bị trói chặt, đến pháp quyết cũng không thể niệm. Các trận pháp và phù lục trong túi trữ vật đều vô dụng với tình hình hiện tại, mồ hôi nàng túa ra đầy trán.
Dây leo vẫn chưa chịu buông tha, tiếp tục đưa thêm mấy sợi nhỏ quấn quanh thân thể nàng, càng lúc càng chặt. Thạch Cửu cảm thấy mình như cái bánh chưng, khó thở đến mức sắp tắt, thân thể như bị nghiền nát. Nếu không nhờ nàng luyện thể từ trước, chắc đã gãy xương rồi.
Chẳng lẽ hôm nay nàng phải chết ở đây? Không thể, chắc chắn còn cách. Đúng rồi, Thập Lục!
Một tia sáng loé lên trong đầu Thạch Cửu. Nếu Thập Lục nhận ra dây leo này, vậy có lẽ còn có chút "tình xưa nghĩa cũ"?
Ý niệm vừa động, Thập Lục liền được đưa ra khỏi Đông Nhạc Châu.
“Mau, đi chào hỏi bạn cũ của ngươi đi!”