Kiều Minh Nguyệt nhìn xuống ly nước, rồi ngước mắt tìm kiếm mục tiêu. Ở phía xa, dưới ánh đèn vàng dịu, một cô gái mặc váy trắng tinh khôi, tóc dài đen mượt, đang đứng một mình trông có vẻ đáng thương. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn ngấn nước, đúng chuẩn gu nữ chính ngôn tình. Đó chính là Bạch Liên.
"Chỉ là tạt nước thôi à? Dễ ợt." Kiều Minh Nguyệt nhếch mép. Cô không có thù oán gì với cô gái kia, nhưng vì 100 điểm Căm Phẫn và tấm vé về nhà, cô đành phải ác một lần vậy.
Hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí, cô sải bước trên đôi giày cao gót nhọn hoắt, bước đi loạng choạng như người mẫu say rượu trên sàn catwalk. Cô thật sự chưa quen dùng cơ thể nguyên chủ để di chuyển trên những thứ vũ khí tra tấn phụ nữ này.
Cô tiến đến trước mặt Bạch Liên, cố gắng nặn ra một vẻ mặt kênh kiệu, độc ác nhất có thể, đúng như những gì cô từng thấy trên phim ảnh.
"Bạch Liên, cô cũng trơ trẽn thật đấy. Cái nơi này là nơi để hạng người như cô bước vào sao?" Cô cất giọng chanh chua, nhưng trong lòng thì đang tự cổ vũ: Đúng rồi, Kiều Minh Nguyệt, diễn sâu vào!
Bạch Liên giật mình, đôi mắt nai mở to nhìn cô, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa tủi thân. "Chị Kiều... em... em không có..."
"Không có cái gì?" Kiều Minh Nguyệt cắt ngang, giơ cao ly nước. "Để tôi giúp cô tỉnh táo lại nhé!"
Đây rồi, khoảnh khắc định mệnh!
Cô nhắm tịt mắt lại, dồn hết sức bình sinh vung tay về phía trước. Cô không muốn nhìn thấy cảnh một cô gái xinh đẹp bị mình làm cho ướt như chuột lột.
Nhưng có lẽ ông trời không muốn cô làm người xấu quá dễ dàng. Ngay khoảnh khắc cô vung tay, chiếc gót giày cao 12 phân phản chủ, trẹo sang một bên. Cả người cô mất thăng bằng, ngã chúi về phía trước.
"Á!"
Ly nước trong tay cô bay theo một đường parabol hoàn hảo, nhưng đích đến lại không phải là khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Liên.
Tõm!
Một tiếng động vang lên không lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý của vài người gần đó.
Kiều Minh Nguyệt loạng choạng đứng vững lại, hoảng hốt mở mắt ra. Cảnh tượng trước mắt khiến cô đứng hình.
Bạch Liên vẫn khô ráo, đứng ngơ ngác nhìn cô. Nhưng ở góc khuất ngay bên cạnh cô ấy, một người đàn ông trung niên bụng phệ đang đứng sững sờ, cả khuôn mặt bóng nhẫy và mái đầu hói được gội một lượt bằng nước lọc tinh khiết. Vài cọng tóc lưa thưa của lão dính bết vào nhau, nước chảy ròng ròng xuống bộ vest đắt tiền.
Đó là đạo diễn Vương, một lão dê xồm nổi tiếng trong giới. Vừa rồi, lão đang định nhân lúc không ai để ý mà đưa bàn tay cáu bẩn của mình lên sàm sỡ eo của Bạch Liên. Cú tạt nước của Kiều Minh Nguyệt đã hạ cánh chính xác lên mặt lão ngay trước khi hành vi bẩn thỉu đó kịp diễn ra.
Cả không gian như ngưng đọng.
Đạo diễn Vương sững sờ, hai mắt trợn trừng như tượng sáp bị hắt nước sôi.
Bạch Liên từ kinh ngạc chuyển sang bàng hoàng, rồi đôi mắt cô long lanh ngấn nước. Cô nhìn Kiều Minh Nguyệt, ánh mắt đầy phức tạp, nhưng phần nhiều là sự cảm kích không thể che giấu.
"Chị... Chị Kiều..." Giọng cô run run.