Chương 4.2: Đồ đệ bất hiếu

Hóa ra hôm đó, hắn giả vờ không quen biết nàng, kỳ thực là đã sớm toan tính đâm sau lưng.

Lạc Khê hừ lạnh trong lòng, nghĩ thầm: quan hệ với Phi Nguyệt, đến đây là kết thúc!

Kính Nghiêu: “Phi Nguyệt, ám linh căn biến dị, luyện khí lục giai.”

“Trời đất! Lại là biến dị linh căn! Còn là luyện khí lục giai nữa!”

“Năm nay, quả thật cạnh tranh vô cùng khốc liệt!”

Lạc Khê khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía nam tử áo đỏ đứng trên đài. Bỗng dưng, nàng nhớ đến cảnh hắn một kiếm chém hạ yêu thú cao giai trong bí cảnh, lại thêm việc hắn là người thừa kế của Yêu Vương.

Nàng âm thầm cảm thấy, thực lực của hắn tuyệt đối không chỉ đơn giản như bề ngoài.

Nghĩ tới đây, nàng nhẹ ho hai tiếng, lập tức trưng ra vẻ mặt đứng đắn:

“Việc này… đúng là nên bàn bạc kỹ hơn.”

Cá mặn thì phải có bộ dáng của cá mặn, ngày nào cũng đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ thế này, thật chẳng phù hợp với phong cách sống nàng theo đuổi. Nàng nào có chút sợ hãi nào!

Nghĩ đến cuộc sống cá mặn nhàn nhã tương lai, Lạc Khê lặng lẽ định chuồn đi, nào ngờ vừa nhấc chân, đã bị một kẻ chắn lại.

“Ai nha, thì ra ngươi trốn ở chỗ này!”

Triệu Lâm vốn muốn tìm Mộ Nam Chi để gia tăng hảo cảm, nào ngờ lại tình cờ bắt gặp được một màn thú vị.

“Không phải là ngươi cảm thấy tư chất quá kém, sợ mất mặt nên định chuồn đi đó chứ?”

Giọng hắn không lớn cũng không nhỏ, nhưng lại vừa đủ để Mộ Nam Chi ở phía xa nghe được, ánh mắt nàng ta liền khẽ liếc sang.

Cả ánh mắt Phi Nguyệt cũng mang theo vài phần nghiền ngẫm.

Một tu sĩ khác đi cùng Triệu Lâm thấy cơ hội hiếm có, lập tức góp lời:

“Trưởng lão, vị cô nương này xem chừng đang có việc gấp, không bằng cho nàng ấy kiểm tra sớm một chút.”

Lạc Khê: “Ngươi mới đang vội! Cả nhà ngươi mới đang vội!”

“Ta…”

Nàng còn chưa kịp mở miệng giải thích, thì Kính trưởng lão đã đồng ý.

“Ừm, vậy ngươi lên trước đi.”

Lạc Khê trừng mắt nhìn bọn họ, hậm hực bước ra khỏi đám người, tay đặt lên quả cầu ngọc.

Kính Nghiêu: “Thủy mộc song linh căn, luyện khí nhất giai, qua.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Triệu Lâm như hóa đá, ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía nàng.

Bên cạnh cũng có không ít người đứng xem náo nhiệt, từ lâu đã không vừa mắt với kiểu thói quen đi tìm chuyện của Triệu Lâm. Lần này thấy hắn làm khó một tiểu cô nương, cuối cùng lại bị vả mặt tại chỗ, ai nấy đều vui vẻ như được ăn tiệc.

“Một đại nam nhân mà đi làm khó một nữ tử, có còn ra thể thống gì nữa không?”

“Tuy song linh căn không tính là tốt nhất, nhưng cũng chẳng kém, rõ ràng là cố ý bôi xấu người ta.”

“Ta nghe nói linh căn của hắn là dùng quan hệ mua tẩy tủy đan đổi lấy, tư chất ấy còn không bằng cô nương nhà người ta.”

Triệu Lâm nghe những lời ấy, sắc mặt trắng rồi đỏ, vội vàng phản bác mấy câu, nhưng càng nói lại càng giống như đang tự lòi đuôi.

“Ngươi là đồ lừa đảo! Chính ngươi nói ngươi không có tu vi cơ mà!”

Lúc này, một tu sĩ áo tím bước tới.

Lâm Kỳ thấy đám người đang cố tình gây khó dễ cho Lạc Khê, liền cau mày, lạnh nhạt nói:

“Triệu Lâm, mọi chuyện đều phải lưu lại đường lui cho mình, chớ nên làm quá mức.”

Tu sĩ bên cạnh hắn cũng gật đầu phụ họa:

“Tính tình của ngươi đúng là nên thu liễm một chút. Nếu sau này nàng ấy trở thành đệ tử thân truyền, thì nhìn mặt không bằng nhìn tâm, ngươi ngẩng đầu cúi đầu đều sẽ đυ.ng phải người ta, chẳng phải là tự chuốc khổ vào thân sao?”

Triệu Lâm bị lời nói ấy chọc trúng tâm can, sắc mặt càng thêm khó coi, kiêu ngạo nói:

“Các ngươi cho rằng đệ tử thân truyền là rau cải trắng, muốn có là có sao? Nếu nàng ta thật sự lọt vào top mười… không, ba mươi người đứng đầu, thì ta sẽ quỳ xuống gọi nàng ta hai tiếng sư tỷ!”

Ngay lúc ấy, Kính trưởng lão lên tiếng:

“Đã kiểm tra tư chất xong, những người mang ngọc bội ánh vàng, theo ta vào đại điện!”

Mọi người còn đang xem náo nhiệt, giờ mới sực tỉnh, không ngờ khảo hạch đã kết thúc.

Triệu Lâm vẫn còn cao ngạo liếc nhìn Lạc Khê, nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt hắn bỗng ngưng đọng.

Chỉ thấy bên hông nàng treo một khối ngọc bội phát ra ánh sáng màu vàng.

Đồng tử hắn co rút, sắc mặt tái nhợt trong nháy mắt.

Ngay sau đó, tiếng của Kính trưởng lão vang lên, gọi tên theo thứ tự bảng xếp hạng:

“Lạc Khê! Ngươi ở đâu?”

“Mau tới đây trưởng lão!” Giọng nói mềm mại của thiếu nữ từ phía sau truyền tới.

Triệu Lâm ngẩn người, cái tên này… sao nghe quen quá vậy?

Hắn quay đầu nhìn về phía bảng xếp hạng, đến khi ánh mắt rơi xuống vị trí đầu tiên, toàn thân cứng đờ.

Lạc Khê — người đứng đầu bảng xếp hạng!

Nàng không chỉ lọt top ba mươi, mà còn vượt qua tất cả những người khác, chiếm giữ vị trí đệ nhất!

Xung quanh lặng ngắt như tờ, mọi ánh mắt đều dồn về phía thiếu nữ vừa ngoảnh đầu, khẽ cười nói với Triệu Lâm:

“Tỷ đệ thì vẫn nên bỏ đi. Ta không cần loại đệ đệ bất hiếu như ngươi!”

Không ít người lập tức hiểu ra.

“Hóa ra là Lạc cô nương! Mỗi một cửa đều đạt 1000 điểm, tổng cộng là 3000 điểm! Đây là tư chất nghịch thiên rồi còn gì!”

“Lúc thí luyện tâm ma ta nhìn qua, nàng ấy đã hơn 2000 điểm. Gần như điểm tuyệt đối! Tâm tính như thế… quả thật không thể chạm tới!”

“Người đời đồn rằng tính tình đại tiểu thư Lạc gia không tốt, xem ra vẫn là tai nghe không bằng mắt thấy. May mà khi nãy ta không buông lời lỗ mãng…”

“Đúng vậy! Tên tu sĩ áo vàng kia thì thật là… giờ chẳng phải là đυ.ng phải thiết bảng* rồi sao? Về sau gặp người ta, e là phải tự giác đi đường vòng!”

(*Thiết bảng: cây gậy sắt – ý chỉ người không dễ động vào)

Đến tận khi bóng dáng Lạc Khê khuất sau cánh cửa đại điện, âm thanh bàn luận phía sau vẫn chưa ngừng lại.

Triệu Lâm mặt xám như tro tàn, vung tay áo kéo theo đệ đệ rời đi, tư thế chẳng khác gì đang hoảng loạn chạy trốn.



Ở phía bên kia, Lạc Khê theo chín người khác tiến vào đại điện.

Bên ngoài vừa rồi còn tiêu sái bao nhiêu, giờ vào trong, trong lòng nàng lại hoảng loạn bấy nhiêu.

Nàng chỉ vì không nhịn được bộ dạng kiêu căng của tên kia mà cãi lại một phen, nhất thời thoải mái, nhưng lại quên mất hậu quả.

Nàng nhớ rõ trong nguyên tác, nguyên chủ không có linh căn, cũng không có tu vi, cửa thứ hai lại còn phải nhờ Phi Nguyệt mới miễn cưỡng vượt qua.

Theo lý mà nói, nàng đáng lý đã bị loại từ sớm.

Vậy mà bây giờ… không chỉ có linh căn, lại còn có tu vi, còn được vào thẳng Huyền Ngọc Môn.

“Phải làm sao bây giờ?” Nàng ôm tâm tình hoang mang mà bước qua cửa lớn Huyền Ngọc Môn, ngay cả cảnh sắc bên trong cũng chẳng kịp nhìn kỹ.

Tựa hồ cảm ứng được tâm trạng hỗn loạn trong lòng nàng, ấn ký giữa trán khẽ sáng lên, hiện ra ánh đỏ rực rỡ.

Giữa hoa văn ẩn hiện, rõ ràng là hình dáng một con phượng hoàng đang giương cánh bay lượn giữa thiên cung.