Chương 33: Kỳ nghỉ

Lạc Khê nghe xong lời ấy mà cảm tưởng như có tiếng sét đánh thẳng vào đầu mình. Nàng trừng mắt nhìn Vân Vô Nguyệt, không ngờ sư phụ lại là loại “nhà giàu mới nổi” thích tích trữ vô vàn bảo vật như thế.

Trong lòng nàng âm thầm cảm thán: “Trời đất thiên địa ơi, đúng là lễ vật của sư phụ có khác! Người ta kinh hỉ đến nỗi hai tay run run hết cả rồi đây này!”

Mà Chu Dục đứng một bên khẽ tấm tắc hai tiếng, ánh mắt phức tạp nhìn sư phụ nhà mình, lẩm bẩm: “Ai da, không ngờ là ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”

Chu Dục nhập môn nhiều năm như vậy mà thỉnh thoảng sư phụ mới tiện tay vứt cho hắn ta mấy kiện linh khí vớ vẩn, còn với tiểu sư muội thì sư phụ lại hào phóng đến mức này.

Nghĩ đến đây, Chu Dục nghiêm túc suy nghĩ: “Không được, sau này mình phải siêng năng bày nhiều trận pháp hơn nữa thì mới mong có ngày được tặng nhiều pháp khí như sư muội vậy!”

Hứa Hòa đứng bên cạnh đã khôi phục lại sự bình tĩnh từ lâu, có túi Càn Khôn đầy pháp khí này thì hắn ta cũng yên tâm phần nào: “Tiểu sư muội đừng thấy tiếc làm chi, cứ nghe lời sư phụ dặn dò: đánh không lại hoặc chống không lại thì cứ ném pháp khí vào mặt địch nhân là được.”

Ngu Thanh nhìn rõ được sự bối rối trong mắt Lạc Khê nên khẽ bật cười giải thích: “Luyện chế một kiện pháp khí tốt vốn dĩ phải hao phí rất nhiều tinh lực. Mà sư phụ đã luyện khí mấy trăm năm qua, đây chỉ là bán thành phẩm mà sư phụ cảm thấy không ưng ý nên mới tích trữ thành nhiều như vậy thôi.”

Lạc Khê nghe xong, lập tức hiểu ra vấn đề. Bảo sao số lượng pháp khí lại nhiều đến thế, hơn nữa còn cho nàng thoải mái đập phá tiêu pha đúng kiểu “nhà giàu mới nổi” như thế!

Dù là bán thành phẩm nhưng với trình độ cao siêu của sư phụ thì bán thành phẩm cũng có đủ uy lực ngang ngửa với pháp khí chính quy, tính ra nàng vẫn có lời nhiều lắm!

Lạc Khê chớp mắt, ngẩng đầu hỏi: “À đúng rồi, sư phụ, sư huynh, sư tỷ, mọi người dự định sẽ làm gì trong kỳ nghỉ hưu mộc nguyệt vậy?”

Ngu Thanh chắp tay sau lưng, suy nghĩ một lát rồi thản nhiên nói: “Tỷ bế quan trong tông môn.”

Còn Vân Vô Nguyệt khẽ lắc đầu thở dài: “Vi sư còn phải chuẩn bị cho đại hội Tu chân hằng năm ở Trung Châu. Mấy đứa được nghỉ ngơi thoải mái, chỉ có mỗi vi sư bận rộn đến đầu tắt mặt tối thôi!”

Lạc Khê nghi hoặc: “Đại hội Tu chân là gì vậy ạ?”

Hứa Hòa đứng bên cạnh giải thích: “Đại hội Tu chân là nơi tụ tập các tông môn danh tiếng của năm châu cùng tụ họp để bàn chuyện quản lý Tu chân giới, mỗi năm đều được tổ chức một lần.”

Hắn ta cười nhẹ: “Sư huynh là Đại đệ tử của sư phụ, đương nhiên cũng phải giúp đỡ vi sư công việc này rồi.”

Lạc Khê khẽ “ồ” một tiếng, nhìn về phía Nhị sư huynh. Chu Dục bị tiểu sư muội nhìn chằm chằm chỉ biết xấu hổ ho khan hai tiếng, nhỏ giọng lầm bầm: “Còn sư huynh ấy à... chắc huynh sẽ cùng các đạo hữu tông môn khác trao đổi chút kinh nghiệm tu luyện thôi.”

Ngu Thanh hừ lạnh, vạch trần sự thật không chút lưu tình: “Trao đổi kinh nghiệm? Hừ, kỳ nghỉ hưu mộc nguyệt năm ngoái đệ chạy sang Tây Châu rồi còn lẻn vào tông môn của người ta gây náo loạn khắp nơi, kết cục cuối cùng là như thế nào ấy nhỉ?”

Chu Dục đỏ mặt, cúi đầu lí nhí: “Nhị sư tỷ, trước mặt tiểu sư muội mà tỷ không cho đệ chút mặt mũi nào cả...”

Lạc Khê nhìn khung cảnh náo nhiệt ấy, không nhịn được bật cười khúc khích. Hóa ra mọi người không về nhà nghỉ ngơi như trong dự đoán của nàng.

Lúc nhìn sang Đại sư huynh, nàng mới sực nhớ ra năm nay Hứa Hòa đã hơn ba trăm tuổi, vì theo học con đường tu tiên nên mới giữ được dung mạo trẻ trung như thế.

Ba trăm năm... e rằng quê hương đã hoàn toàn đổi thay, có trở về chắc cũng chỉ là cảnh còn người mất.

Nghĩ đến Lạc phủ rồi phụ mẫu, lòng nàng chợt nghẹn lại. Giờ nàng đã đạt tới cảnh giới Trúc cơ, thọ nguyên hai trăm năm... vậy đến lúc ấy, có phải phụ mẫu đã già đi nhiều rồi phải không?

Đúng là tiên phàm khác biệt thật.

Lạc Khê thở dài một hơi. Thôi, cứ trân trọng hiện tại là được, cuộc sống vẫn còn dài lắm.

*

Cuối cùng thì kỳ nghỉ mà nhà nhà đều mong chờ đã đến. Lạc Khê vốn đang vui vẻ định bụng sẽ thử dùng Phi Diệp Hành do Nhị sư tỷ tặng, thế nhưng ai có thể nói cho nàng biết vì sao Triệu Ngưng Thiên lại muốn đi cùng nàng không?

Thật ra Nam Cung Ly và Mộ Nam Chi cũng sẽ về kinh thành nhưng Nam Cung Ly là thủ tịch đệ tử bận rộn hơn nên về muộn. Thế là trọng trách hộ tống Tam Hoàng tử liền rơi lên đầu Lạc Khê.

Lạc Khê dở khóc dở cười, trong lòng thầm cảm tạ Huyền Ngọc Môn một vạn lần vẫn chưa hết.

Bởi vì Triệu Ngưng Thiên là Hoàng tử, tông môn không thể chọn bừa một kẻ không có thực lực để hộ tống cậu hồi kinh được. Mà trùng hợp thay, Lạc Khê nàng vừa mới đạt hạng nhì cuộc thi võ, vừa mới đột phá lên Trúc cơ kỳ, vừa có quan hệ tốt với Triệu Ngưng Thiên. Thế nên Lạc Khê mới là ứng cử viên hoàn mỹ nhất để hộ tống Tam Hoàng tử về kinh.

“Nếu tỷ tỷ muốn dùng pháp khí phi hành thì Ngưng Thiên cũng có thể thử cùng với tỷ tỷ.” Triệu Ngưng Thiên vừa lên xe ngựa đã nhìn thấy Lạc Khê ủ rũ không vui, thế là cậu liền chủ động đề nghị.

Lạc Khê cười khổ: “Không cần không cần, đa tạ ý tốt của Hoàng tử. Sau này ta có thể dùng pháp khí bất kỳ lúc nào mà, còn an nguy của Hoàng tử mới là điều quan trọng nhất.”

Hết cách rồi, chặng đường chỉ cần đi hết nửa ngày giờ lại kéo dài đến tận năm ngày trời, thế là bay sạch nửa kỳ nghỉ của nàng rồi còn đâu?

Nghe xong ai chả buồn muốn chết đi được ấy!

Thế nhưng tông môn đã giao nhiệm vụ cho nàng rồi, giờ nàng buộc phải chấp hành mà thôi!

Triệu Ngưng Thiên thấy nàng vẫn ủ rũ bèn bổ sung thêm: “Tỷ tỷ đừng buồn. Đệ đã thương lượng với chưởng môn kéo dài ngày nghỉ của tỷ thêm bảy ngày nữa, coi như là đền bù cho mấy ngày nay.”

Nói xong, cậu đưa cho nàng một hộp bánh hoa quế tinh xảo: “Đệ nhờ nhà bếp Huyền Ngọc Môn làm riêng cho tỷ đấy, tỷ nếm thử đi.”

Lạc Khê nghe vậy, tâm tình đột nhiên tốt đẹp hẳn lên. Thế là vừa được thêm hai ngày nghỉ vừa có bánh ngon để ăn, đúng là may mắn thật đó!

Nàng nhận lấy hộp bánh hoa quế, nhẹ nhàng nói lời cảm tạ. Triệu Ngưng Thiên tiếp tục cất lời: “Đệ biết tỷ tỷ đang sốt ruột muốn mau trở về, chắc hẳn là tỷ nhớ phụ mẫu lắm. Đệ biết đoạn đường dài này sẽ làm chậm trễ thời gian đoàn tụ của gia đình tỷ nên đã nói rõ với chưởng môn từ trước, như vậy thì tỷ tỷ có thể ở bên họ thêm vài ngày nữa.”

Nàng thoáng nghi hoặc liếc nhìn cậu một cái, đối phương thấy vậy liền mỉm cười hỏi nàng: “Đệ nói đúng không?”

“Hình như... cũng không sai.”

Lạc Khê: Nghỉ ngơi hay không không quan trọng, quan trọng là nhớ nhà!

Nàng mở giấy dầu bọc bánh ra, hương thơm ngọt dịu của bánh hoa quế phảng phất lan tỏa trong không khí.

Bánh hoa quế trắng ngà tinh tế, bên trên còn điểm xuyết cánh hoa màu vàng nhạt trông thật sự rất hấp dẫn.

Nàng khẽ bẻ lấy một miếng nếm thử, hương vị thơm ngon, ngọt mà không ngấy lập tức khiến nàng nhớ đến cuộc sống thần tiên tự do tự tại nơi kinh thành trước kia.

Thế nhưng nếu phải sống trong cung đình, e rằng... rất hiếm khi nào được hưởng thụ không khí náo nhiệt, đông vui nơi phố xá nhỉ?

Nghĩ vậy, ánh mắt nàng nhìn Triệu Ngưng Thiên thoáng hiện lên chút thương cảm, xót xa.

Bắt gặp ánh nhìn kỳ lạ ấy của nàng khiến Triệu Ngưng Thiên không được tự nhiên, liền hỏi: “Sao vậy? Bánh không ngon ư?”

Đôi mắt Lạc Khê sáng lên: “Đệ có muốn đi dạo phố xá trong kinh thành không?”

*

Hoàng hôn vừa buông xuống là lúc cửa thành sắp đóng, một cỗ xe ngựa ngoại lai giản dị vừa vặn tiến vào kinh thành.

Thủ vệ định lên tiếng cho xe dừng lại thì thấy xa phu đưa lệnh bài tới. Gã vội vàng chắp tay hành lễ cung kính, lập tức sai người mở cửa thành ra.

Bốn ngày sau, cuối cùng xe ngựa cũng đến nơi.

Suốt dọc đường đi Lạc Khê cứ tiếc hùi hụi không thôi, sớm biết vậy thì nàng đã học vẽ phù rồi dán lên xe ngựa, như thế sẽ rút ngắn nửa quãng đường phải đi rồi.

Nàng thò tay vào túi Càn Khôn, lấy ra quyển sách mượn từ Tàng Thư Các về, mau chóng sắp xếp lịch học vẽ phù lục sớm nhất có thể.

Còn hiện tại ấy... trước tiên cứ vui chơi cho đã đi!

Nàng mỉm cười với Triệu Ngưng Thiên: “Kinh thành có rất nhiều nơi thú vị, hôm nay ta nhất định phải dẫn đệ đi dạo một vòng.”

Ban đầu Lạc Khê còn lo sợ sẽ làm chậm trễ việc riêng của Hoàng tử nhưng thấy cậu không có chút vội vàng nào, thậm chí còn lộ rõ vẻ tò mò khi đến kinh thành nên nàng cũng dần thoải mái hơn.

“Được.” Triệu Ngưng Thiên nở nụ cười ngoan ngoãn: “Nhưng tỷ tỷ không cần về Lạc phủ trước hay sao?”

“Không sao, không sao. Kỳ nghỉ dài như vậy, thời gian ở nhà còn nhiều.”

Lạc Khê dẫn cậu đến trước quầy hàng rong: “Nói không chừng đây là lần cuối chúng ta gặp nhau rồi. Hôm nay ta mời đệ, coi như là quà tiễn biệt nhé.”

Con ngươi Triệu Ngưng Thiên hơi tối sầm lại nhưng rất nhanh đã khôi phục sự bình thường: “Đều nghe theo tỷ tỷ hết.”

Lạc Khê dẫn cậu đi tới tửu lâu nổi danh nhất rồi lại kéo cậu dạo khắp nửa kinh thành. Mỗi khi đi ngang qua nơi nổi tiếng, nàng đều giảng giải cặn kẽ vô cùng tỉ mỉ.

Có lẽ gần đến kỳ nghỉ Tết âm lịch dưới hạ giới nên kinh thành có vẻ càng thêm náo nhiệt so với lúc trước, thậm chí quanh đây còn mở thêm không ít hàng quán mới lạ, vui vẻ vô cùng.

Nàng cầm xiên kẹo hồ lô mua từ gánh hàng rong đặt vào tay Triệu Ngưng Thiên. Thấy cậu đứng ngây người, nàng cũng tò mò nhìn theo ánh mắt cậu: “Chùa ư?”

Nàng nhìn bảng hiệu “Chùa Quy Ninh” trên cao, khẽ lẩm bẩm trong lòng.

Nghe nói nơi này rất nổi tiếng trong kinh thành, cầu phúc rất linh nghiệm. Nghe đồn trong chùa còn có Vô Hải phương trượng là cao tăng đắc đạo, được dân chúng trong thành rất kính trọng.

“Muốn vào xem thử không?”

Rồi nàng nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng “ừm” trầm thấp, thế là hai người liền cùng nhau bước vào chùa Quy Ninh.

Dù là ban đêm nhưng chùa Quy Ninh vẫn rất náo nhiệt, có không ít người đến dâng hương, lễ Phật, ấy là nhờ quy định giờ Hợi chùa mới đóng cửa.

Lạc Khê và Triệu Ngưng Thiên dâng hương trong đại điện, sau đó đi dạo một vòng khắp chùa.

Nàng tò mò hỏi: “Không ngờ đệ cũng hứng thú với nơi này đấy. Lúc ở trong hoàng cung đệ cũng thường đi dâng hương sao?”

“Rất ít khi, là mẫu phi đệ thích.”

Triệu Ngưng Thiên nhẹ nhàng trả lời, tựa như đang chìm trong hồi ức đẹp đẽ: “Mẫu phi của đệ là một nữ tử rất ôn nhu, không tranh không đoạt, ngày thường chỉ thích lễ Phật, trồng hoa, chăm sóc cây cối...”

Lạc Khê chăm chú lắng nghe, không ngờ mẫu phi của Tam Hoàng tử lại là kiểu “Phật hệ nương nương” hiếm thấy trong chốn hậu cung.

“Xem ra mẫu phi của đệ rất thương đệ. Đệ rời khỏi hoàng cung đã lâu như vậy, chắc hẳn cũng rất nhớ mẫu phi rồi phải không?”

Thấy đối phương lặng đi, vẻ mặt dần có chút cô đơn, nàng còn thầm đoán chắc cậu thiếu niên này đang nhớ mẫu phi da diết lắm đây. Nàng vội vàng an ủi: “Đừng buồn mà, đệ về rồi sẽ gặp mẫu phi thôi.”

“Người đã không còn nữa.” Giọng nói của Triệu Ngưng Thiên vô cùng bình tĩnh, thế nhưng dưới vẻ ngoài bình lặng ấy là nội tâm kêu gào mãnh liệt từ nơi sâu thẳm.

“Cái gì?” Lạc Khê mở to mắt kinh ngạc.

Chỉ trong một khắc ấy, mấy cuốn kịch bản cung đấu cẩu huyết mà nàng từng xem kiếp trước khiến nàng bất giác căng thẳng hơn, dè dặt dò hỏi: “Mẫu phi của đệ là người... được phụ hoàng sủng ái nhất đúng không?”

Triệu Ngưng Thiên thoáng sững sờ, tựa hồ không ngờ nàng lại đoán trúng: “Ừm, tỷ tỷ thật thông minh.”

“Xin lỗi, ta không cố ý...” Lạc Khê cảm thấy vô cùng áy náy, rõ ràng hôm nay là ngày vui vẻ như thế mà nàng lại vô tình nhắc đến nỗi buồn của cậu.

“Không sao, đệ còn phải cảm tạ tỷ đã lắng nghe đệ tâm sự ấy chứ.” Triệu Ngưng Thiên mỉm cười, trở lại vẻ tự nhiên ban đầu.

Hai người lặng lẽ sóng bước bên nhau, bất giác đã đến bên hồ nước tự nhiên trong chùa.

Cậu bỗng thấp giọng nhắc nhở: “Tỷ tỷ hãy cẩn thận Nhị hoàng tử.”

Lạc Khê khẽ giật mình, trong lòng còn đang nghi hoặc Hoàng cung sẽ có quan hệ gì với nàng thì chợt nghe cậu nói tiếp: “Loại người như y sẽ không từ thủ đoạn chỉ để đạt được mục đích. Theo đệ được biết, y đã cấu kết với tà phái... đệ lo sợ sau này tỷ sẽ đυ.ng mặt y nên muốn nhắc nhở trước một tiếng.”

Trong lòng nàng thoáng run rẩy, cấu kết tà phái? Giờ Hoàng cung đã phức tạp đến nhường này rồi sao?

“Vậy còn đệ... nếu đệ cứ ở trong cung mãi, chẳng phải sẽ rất nguy hiểm sao?”

“Không sao, người của tà phái không thể tự tiện tiến cung được. Kết giới do quốc sư bố trí vẫn còn vững chắc lắm, bọn chúng chỉ dám ngấm ngầm mưu đồ bên ngoài Hoàng cung mà thôi.” Triệu Ngưng Thiên ngẩng đầu nhìn sắc trời, khẽ nói: “Thời gian không còn sớm nữa, tỷ tỷ nên về nghỉ ngơi đi, đệ sẽ nhờ hộ vệ đưa đệ trở về cung.”

Lạc Khê càng thêm lo lắng: “Không được! Hộ tống đệ hồi cung vốn là nhiệm vụ của ta. Nếu lỡ có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, chẳng phải sẽ thành lỗi của ta sao?”

Nàng vỗ ngực, nghiêm nghị cam đoan: “Ta sẽ đích thân tiễn đệ hồi cung, đảm bảo đệ sẽ trở về bình an.”

Triệu Ngưng Thiên bất đắc dĩ nở nụ cười, tận sâu trong đáy mắt chỉ toàn bóng dáng Lạc Khê. Cậu nghĩ có lẽ cả đời này cậu cũng không quên được ngày hôm nay.

Mà cùng lúc đó trong đình nghỉ cách đó không xa, vẫn có ánh mắt âm thầm dõi theo phương hướng của hai người. Mãi đến khi bóng dáng phản chiếu trên mặt hồ dần dần biến mất, hắn mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.

Lúc này, một nam tử cầm quạt phe phẩy bước vào trong đình nghỉ. Thấy vị bằng hữu vẫn giữ vẻ lạnh nhạt như ngày thường, hắn ta bèn chủ động khơi chuyện: “Tính toán thời gian thì chắc tiểu đồ đệ của ta cũng đã đến kinh thành rồi đấy. Nếu không phải bận chuyện khẩn cấp, ta thật sự muốn ghé qua gặp đồ nhi một chút.”

Đó chính là Vân Vô Nguyệt.

Ngày hôm qua, hắn ta nhận được truyền tin khẩn nên liền vội vàng chạy tới đây bàn chuyện cùng đám người Vô Hải.

Nghe nói dạo gần đây ở Đông Châu lại xuất hiện ma khí quỷ dị, ai nấy đều đang hoài nghi liệu có phải phong ấn Vạn Ma Quật đã có vấn đề hay chăng?

Xem ra nhân dịp tổ chức đại hội Tu chân sắp tới, Trung Châu phải nhanh chóng nghĩ cách, phái người đi gia cố phong ấn kia rồi.

Vân Vô Nguyệt thấy bằng hữu vẫn trầm mặc không đáp một lời liền khẽ gọi một tiếng: “Này Cảnh Hằng, ngươi làm sao để tiểu đồ đệ của ta ngoan ngoãn tu luyện thuật pháp như vậy chứ?”

*****

Bộ truyện "Nữ phụ cá mặn quậy đυ.c nước giới tu tiên" dự kiến sẽ được set vip từ chương 34 đến chương 103, mỗi chương khoảng 250-450 vàng (tùy thuộc vào độ dài ngắn của chương gốc). Giá combo sẽ được giảm 30% so với giá gốc, mong mọi người sẽ ủng hộ nhà Gấu ạ, cảm ơn mọi người rất nhiều!