“Nhiều linh thạch ư?”
Lý sư huynh vung tay áo một cái là từ phía sau, mười mấy khối lệnh bài sắc xanh nằm trên giá lập tức sắp hàng ngay ngắn trước mặt Lạc Khê.
Lệnh bài nhận nhiệm vụ cố định của đệ tử Huyền Ngọc Môn vốn mang sắc vàng, tượng trưng cho một cá nhân nào đó. Còn nhiệm vụ ủy thác ngẫu nhiên lại dùng lệnh bài màu xanh để phân biệt.
Lý sư huynh niệm một đoạn chú ngữ khiến đầu ngón tay phát ra linh lực mang màu đỏ, nhẹ nhàng điểm vào một tấm lệnh bài là mặt trên lập tức hiện ra một hàng chữ nhỏ.
“Lạc sư muội xem thử đi, liệu có nhiệm vụ nào đáp ứng yêu cầu của sư muội hay không?”
Lạc Khê khẽ cúi đầu nói lời cảm tạ, sau đó bắt đầu xem xét từng nhiệm vụ được ghi trên lệnh bài.
“Sửa sang Tàng Thư Các ba ngày được thưởng 5 viên linh thạch. Quét tước Diễn Võ Trường bảy ngày được thưởng 3 viên linh thạch...”
Nàng lật xem hơn mười lệnh bài, phần lớn đều là nhiệm vụ do người trong môn phái ủy thác, phần thưởng linh thạch đều ít ỏi đến đáng thương.
Không những mệt mỏi mà còn hao phí thời gian.
Thế này có khác gì đào lửa không, cực khổ bận rộn như thế mà phần thưởng chỉ có vài viên linh thạch nhỏ nhoi? Nàng âm thầm oán than trong lòng mấy câu, khóe môi bất giác giật nhẹ.
Lạc Khê ngẩng đầu, hơi cau mày: “Lý sư huynh, chẳng lẽ không còn nhiệm vụ nào khác sao? Linh thạch ít quá...”
Lý sư huynh áy náy nhìn lại nàng: “Đây đều là những nhiệm vụ do người trong tông môn đưa ra, tạm thời bây giờ vẫn chưa nhiệm vụ nào có nhiều linh thạch hơn đâu.”
“Vâng!” Lạc Khê có chút thất vọng, đang định xoay người rời đi thì đột nhiên ngoài cửa có một đệ tử vội vàng bước vào, không nói hai lời liền lấy ra mười mấy khối lệnh bài màu xanh đặt lên giá.
“Sư huynh, đây là những nhiệm vụ mới được tiếp nhận trong hai ngày gần đây.” Nói rồi, vị đệ tử kia lại chỉ vào một khối lệnh bài có sắc xanh đậm hơn thường lệ: “Đây là lệnh bài khẩn cấp được đưa tới từ chân núi, người ủy thác nói thời hạn muộn nhất là trước sáng mai.”
“Ta biết rồi, vất vả cho sư đệ quá.”
Lý sư huynh khẽ gật đầu, khi thấy môn lệnh khẩn cấp kia, trong mắt hắn ta thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Sau đó hắn ta gọi Lạc Khê lại, nở nụ cười rạng rỡ: “Sư muội đến thật đúng lúc. Nhiệm vụ này treo thưởng 50 viên linh thạch mà lại không yêu cầu cấp bậc, rất thích hợp với sư muội đó.”
Lạc Khê nghe vậy, hai mắt lập tức sáng ngời. Nàng cẩn thận xem qua nội dung trên tấm lệnh bài, trong lòng càng thêm mừng rỡ: “Đa tạ sư huynh, vậy ta nhận nhiệm vụ này nhé!”
Tuy chỉ được 50 viên linh thạch nhưng so với bổng lộc hàng tháng của nàng chỉ có 30 viên linh thạch, rồi so sánh với mấy nhiệm vụ không bõ công thì quả thật nhiệm vụ này đã rất tốt rồi!
Lý sư huynh bật cười: “Vậy sư muội đăng ký đi.”
Và cứ như thế sau bảy ngày cấm túc, Lạc Khê không trở lại học đường mà trực tiếp chạy đến chỗ giáo tập xin phép được xuống núi.
Theo quy tắc Huyền Ngọc Môn, khi đệ tử đã nhận nhiệm vụ dưới núi là có thể xin phép nghỉ học. Đệ tử ngoại môn muốn xuống núi cần thủ tục nghiêm ngặt hơn nhiều so với đệ tử nội môn, còn đệ tử thân truyền lại càng dễ dàng hơn nữa.
Nhờ thân phận đệ tử thân truyền cộng thêm tài ăn nói khéo léo, giáo tập nghe xong liền không nói hai lời mà phê chuẩn cho nàng luôn.
Lạc Khê vừa được duyệt xong liền lập tức thu dọn hành lý, suốt đêm xuống núi để tới kịp địa điểm được ghi trong lệnh bài. Lúc đến nơi thì trời cũng vừa rạng sáng.
Nàng tự cổ vũ bản thân: Vì linh thạch thì chút khổ sở này có tính là gì đâu cơ chứ!
Sau khi nhìn thấy xe ngựa cùng đống hàng hóa dưới chân núi, nàng lấy lệnh bài ra xác nhận thân phận với nữ nhân đang đứng gần đó: “Xin hỏi bà có phải là Trần phu nhân không?”
Nữ nhân kia nhìn thấy y phục của chúng đệ tử Huyền Ngọc Môn trên người nàng và lệnh bài trong tay liền mừng rỡ thi lễ: “Xin chào Tiên sư, ta chính là Trần phu nhân đây.”
Trần phu nhân đã qua độ tuổi trung niên song dung nhan vẫn mỹ miều, diễm lệ, hiển nhiên không phải người tầm thường. Y phục trên người bà không quá hoa lệ khoa trương nhưng chất liệu và trang sức lại vô cùng tinh xảo, ẩn giấu khí chất cao quý.
Lạc Khê âm thầm đánh giá trong lòng một phen, khiêm nhường nói: “Phu nhân khách khí rồi, cứ gọi ta là Lạc cô nương cũng được.”
“Được!” Trần phu nhân nở nụ cười uyển chuyển, ánh mắt nhu hòa nhìn thẳng vào nàng: “Thương đội phải lên đường gấp, chỉ e không kịp chiêu đãi tử tế, mời Lạc cô nương vào xe phía trước nghỉ tạm. Đoạn đường này còn phải nhờ cô nương chiếu cố nhiều lắm.”
Lạc Khê lễ độ đáp: “Phu nhân cứ yên tâm, đây là bổn phận của ta mà.”
Dứt lời, nàng lập tức theo Trần phu nhân lên chiếc xe ngựa dẫn đầu.
Từ cửa sổ xe, nàng quay đầu nhìn lại phía sau, trong lòng âm thầm xuất hiện nỗi niềm nghi hoặc.
Tuy biết đây là nhiệm vụ hộ tống thương đội nhưng không ngờ đống hàng hóa mang theo lại đơn giản như thế. Tính cả xe nàng ngồi thì tổng cộng cũng chỉ có năm chiếc xe ngựa, trong đó có bốn xe chở hàng.
Mà rõ ràng nhiệm vụ ghi trên lệnh bài là hộ tống thương đội tới Lạc Thành an toàn. Thế nhưng chỉ với chút hàng hóa này, cần gì phải mời một tu sĩ như nàng hộ tống? Chẳng lẽ mấy tên hán tử to lớn vạm vỡ bình thường không đủ dùng sao?
Không rõ có phải bởi thần sắc nàng quá mức nghiêm nghị hay là Trần phu nhân vốn là người từng trải nên dễ dàng đoán được tâm ý người khác. Chẳng bao lâu sau, bà liền chủ động mở lời trước: “Chắc là Lạc cô nương đang thấy lạ lắm đúng không? Hàng hóa chẳng đáng là bao, cớ sao lại bỏ ra một khoản tiền lớn mời tu sĩ hộ tống suốt dọc đường làm gì?”
Lạc Khê thoáng kinh ngạc trước sự nhạy bén của Trần phu nhân, thẳng thắn gật đầu: “Kính xin phu nhân chỉ giáo cho.”
Trần phu nhân khẽ vẫy tay, ý bảo nàng ghé tai lại gần rồi mới hạ giọng nói vài câu: “Bởi trên xe đều là vật phẩm mà các vị tu sĩ thường dùng.”
Nói đoạn, bà ngồi thẳng người, khẽ thở ra một hơi: “Thật ra ban đầu ta có mời một tu sĩ của thương hội hộ tống, tiếc rằng đến giữa chừng lại đột nhiên bị triệu hồi. Trong tình thế cấp bách nên ta đành phải tìm đến Huyền Ngọc Môn gần nhất cầu viện trợ.”
Lạc Khê nhíu mày, trong lòng nổi lên nỗi niềm nghi hoặc, rốt cuộc không nhịn được bèn hỏi: “Nhưng chẳng phải phu nhân chỉ là phàm nhân thôi ư? Vì cớ gì lại giao du cùng Tu chân giới...”
Nàng vừa dứt lời liền cảm thấy có điều gì đó không ổn, dù sao thì đây cũng là việc riêng tư của người ta mà.
“Là ta mạo muội, nếu phu nhân cảm thấy không tiện thì cứ bỏ qua đi.”
Trần phu nhân chỉ mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Nhân giới có thương hội, há Tu chân giới lại không có ư? Có ai quy định thương hội thuộc Tu chân giới phải do tu sĩ chưởng quản chăng?”
“Lạc cô nương vừa nhập môn chưa lâu nên chắc chưa từng nghe qua thương hội Trần gia nhỉ? Mặc dù so với Quy Khách phường vẫn còn kém xa nhưng ở Đông Châu này cũng được coi như có chút tiếng tăm. Có khi mấy món đồ trong Huyền Ngọc Môn cũng do Trần gia ta cung ứng đấy.”
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Lạc Khê, bà lại nhẹ nhàng chỉ về phía hàng hóa xếp đầy hai bên: “Mà gia đinh kia đều là phàm nhân, thế nên ta mời tu sĩ đến không chỉ để hộ tống hàng hóa mà còn là để bảo vệ bọn họ.”
Lạc Khê khẽ chau mày, trầm ngâm hỏi thêm một câu: “Nhưng... không phải tu sĩ không thể quấy nhiễu cuộc sống phàm nhân sao?”
Lẽ nào còn có tu sĩ dám đánh cược việc bị phế bỏ tu vi để ra tay với phàm nhân ư?
Trần phu nhân thản nhiên nở nụ cười: “Một khi đã dính dáng tới Tu chân giới thì nào có chuyện phân biệt phàm nhân hay không phải phàm nhân? Mưu sinh vốn đã khó, ai nấy đều phải vì miếng cơm manh áo mà thôi. Giống như chúng ta hành nghề buôn bán, đâu dễ mời được tu sĩ chính đạo hộ tống chuyện vận chuyển hàng hóa như thế này? Không động thủ với phàm nhân là quy củ của danh môn chính phái. Còn với mấy tà phái như Hắc Sát giáo, Huyết Ngọc Môn... đâu ai dám bảo đảm điều gì?”
Nghe đến đây, Lạc Khê mới dần hiểu rõ. Hóa ra thương hội do phàm nhân thành lập muốn buôn bán trong Tu chân giới cần phải quan hệ rộng như thế. Chẳng qua, tầng quan hệ này lại phức tạp hơn nàng tưởng rất nhiều.
Thế đạo hiểm ác, chỉ trách trước giờ nàng vẫn luôn quá ngây thơ.
“Thôi không nói những chuyện kia nữa.” Trần phu nhân khẽ mỉm cười, chậm rãi chuyển đề tài khác: “Lần này chúng ta đến Lạc Thành là để tham dự buổi tụ họp do Quy Khách phường chủ trì tại Đông Châu, khi ấy sẽ có không ít thương hội quy tụ tại Lạc Thành đấy. Lạc cô nương đi theo chúng ta, nói không chừng còn có thể tìm kiếm được món bảo bối hay ho gì đó thì sao.”
Lạc Khê nghe vậy, lập tức nhớ đến việc mình còn đang thiếu cực phẩm linh ngọc. Nếu Trần phu nhân đã có quan hệ tốt với các thương hội trong Tu chân giới thì ắt hẳn bà cũng phải biết đôi phần về cực phẩm linh ngọc này.
“Phu nhân có từng nghe qua buổi đấu giá dưới chân núi Huyền Ngọc Môn không?”
Trần phu nhân hơi nhíu mày, suy nghĩ chốc lát rồi mới đáp: “Ta chưa từng nghe nói nơi ấy có mở buổi đấu giá nào cả. Nhưng tại Lạc Thành thì có đấy, nổi danh nhất là phòng đấu giá do Quy Khách phường sở hữu. Có lẽ Lạc cô nương nghe lầm rồi chăng?”
Lạc Khê lắc đầu, khẽ thở dài: “Có lẽ đồng môn của ta cũng chẳng rõ tình hình. Cũng may lần này được phu nhân chỉ điểm, bằng không e là ta còn mù mờ mãi thôi.”
Nàng vốn định nhân dịp này đến buổi đấu giá thử vận may, không ngờ Trần phu nhân lại nói buổi đấu giá ấy chỉ được mở theo khung giờ định kỳ, hiện tại vẫn chưa đến lúc.
Chỉ trong phút chốc, kế hoạch đã tan thành mây khói. Xem ra muốn đến Lạc Thành lần nữa thì phải chờ sau buổi khảo hạch tông môn mới được.
Không thì cứ nhân cơ hội này thử vận may một chút, sau này đỡ khỏi phải chạy Đông chạy Tây.
Vậy là suốt đoạn đường, nàng không giúp được gì cho Trần phu nhân mà bà còn chỉ dạy cho nàng được không ít điều mới mẻ. Trong lúc nhất thời, đến nàng cũng không biết nên báo đáp thế nào mới phải.
“Còn nửa canh giờ nữa sẽ tới Lạc Thành.” Bên ngoài truyền đến tiếng gia đinh bẩm báo.
Lạc Khê cứ ngỡ rằng đoạn đường này sẽ bình an vô sự thì thần thức nàng bỗng cảm nhận được một đoàn binh mã xa lạ đang cấp tốc chạy tới, khí thế hung hăng không hề che giấu.
Chắc là nhờ việc luyện hóa nguyên thạch thành bạch tinh thạch mà thần thức của nàng mới trở nên nhạy bén hơn rất nhiều, chỉ là nàng không ngờ nó lại phát huy tác dụng nhanh đến thế!