“Muội không có ý kiến.” Lạc Khê nghe đồng môn gọi mình liền vội vàng đáp lời.
Nàng quay đầu lại nhìn Tiểu Thanh Đằng đang ở ngay bên cạnh, dịu dàng thổi nhẹ lên vết thương trên tay nó rồi còn khẽ an ủi vài câu. Sau đó nàng dùng dây mây rơi xuống đan thành một vòng hoa nhỏ, đeo lên tay nó: “Tiểu Thanh Đằng à, tỷ phải đi rồi, lần sau sẽ tới chơi với muội sau nhé.”
Tiểu Thanh Đằng rất không nỡ chia xa, vẫn quyến luyến dùng dây mây vươn ra xa nhất có thể với theo nàng, đến khi không thể chạm tới nữa mới chịu thu về.
Vượt qua vùng nguy hiểm, mê trận bình thường sẽ không xuất hiện trở lại nữa. Có kinh nghiệm từ những lần trước, cả nhóm nhanh chóng đến được điểm tập hợp.
Khu vực tập hợp là một bãi đất bằng phẳng, từ xa đã có thể thấy không ít tu sĩ của các tông môn khác đang tụ tập, hiển nhiên thời gian bí cảnh đóng cửa đã cận kề.
Nam Cung Ly dẫn đầu, nhanh chóng đưa mọi người nhập vào hàng ngũ của Huyền Ngọc Môn.
Lạc Khê đảo mắt nhìn quanh nhưng vẫn không thấy bóng dáng Tam sư huynh và Nhị sư tỷ đâu. Lạ thật, gần như tất cả hai mươi vị đồng môn, nội môn đều có mặt đầy đủ rồi mà sao bọn họ vẫn chưa tới?
Một vị sư tỷ thấy nàng liên tục nhìn Đông ngó Tây liền tốt bụng nhắc nhở: “Lạc sư muội đang tìm Ngu sư tỷ và Chu sư huynh à? Lần nào bọn họ cũng cố gắng tìm kiếm thêm chút bảo vật, có khi sẽ tới trễ một chút.”
“Thì ra là vậy.”
Lạc Khê gật đầu cảm ơn. Buồn chán không có việc gì làm nên nàng tìm một gốc đại thụ không người, ngồi xuống nghỉ ngơi.
Ban đầu nàng còn định đi tìm Nhị sư tỷ để nói lời xin lỗi, không ngờ bọn họ vẫn còn chưa ra. Trong bí cảnh có thứ gì hiếm lạ mà hai người phải đi lâu như vậy cơ chứ?
Lạc Khê thở dài một hơi, trong lòng biết rõ có khả năng mình sẽ bị mắng một trận, thậm chí còn bị sư phụ trách phạt. Nhưng nghĩ đến thu hoạch lần này cũng kha khá, nàng cũng thấy thỏa mãn phần nào.
Nàng sờ túi Càn Khôn, lấy ra món quà mà Tiểu Thanh Đằng tặng cho nàng.
Gói quà nhỏ chỉ lớn bằng bàn tay được bọc bằng lá cây xanh mướt, hoàn hảo không chỗ nào chê, hoa văn sắc nét, bên trên còn dùng dây mây thắt thành nơ bướm.
Lạc Khê vừa định mở ra thì nghe tiếng bước chân từ xa vọng lại. Không rõ là vì lý do gì, theo bản năng nàng nhanh chóng cất gói quà vào lại trong túi Càn Khôn ngay lập tức.
“Không ngờ muội cũng ở đây.”
Nàng ngẩng đầu, thấy Nam Cung Ly đang cầm mấy tờ giấy trắng trong tay.
Định vẽ phù ngay tại chỗ này sao?
“Nam Cung sư huynh đó à, trùng hợp ghê.” Lạc Khê đứng dậy cười nhẹ, chỉ vào mấy lá phù: “Ngươi định làm gì với mấy cái này vậy?”
Nam Cung Ly lấy từ trong túi Càn Khôn ra một bàn gỗ nhỏ, chu sa và cây bút lông. Hắn ta đặt tờ giấy lên bàn rồi giải thích: “Trong bí cảnh tiêu hao khá nhiều phù lục. Huynh lo sợ trên phi thuyền sẽ xảy ra biến cố nên chuẩn bị thêm vài tấm phù đề phòng bất trắc.”
Lạc Khê khẽ “ồ” một tiếng. Vị trúc mã này theo học kiếm tu là chính nhưng nghề phụ của hắn ta chính là phù tu, nàng chưa được tận mắt thấy ai chế phù bao giờ nên mới tò mò đứng cạnh quan sát.
Nam Cung Ly nhúng bút vào chu sa, bắt đầu họa phù trên giấy. Linh khí dần hội tụ, hoa văn theo từng nét bút dần hiện lên rõ ràng.
Bấy giờ nàng mới nhận ra thứ này rất giống với lá bùa hắn ta từng đưa cho nàng ngày nhập môn.
“Phù lục chia làm ba loại.” Nam Cung Ly vừa vẽ vừa giảng giải: “Thứ nhất là phù trên giấy giống cái ta đang vẽ, loại này dùng một lần rồi bỏ. Đây là phù lục cấp thấp nhất, phù sư nhất giai cũng có thể vẽ được.”
“Thứ hai là ngọc phù cần phù sư tam giai trở lên mới chế tạo nên. Phù lục đó được khắc trực tiếp lên ngọc nên dùng được nhiều lần, linh lực cạn thì có thể nạp thêm.”
“Loại thứ ba là họa phù giữa hư không, nghĩa là dùng linh lực vẽ trực tiếp trong không khí, chủ yếu để công kích đối thủ nên không cần chuẩn bị vật liệu gì. Nhưng loại phù này cực hiếm, nghe nói chỉ phù sư ngũ giai trở lên mới dùng được.”
Thấy nàng có chút hứng thú, Nam Cung Ly lại tiếp tục: “Phù lục chia cấp bậc theo năng lực phù sư và vật liệu. Giấy phù dễ tìm, có bán ở tiệm tạp hóa trong tôn môn, hoặc chỉ cần làm nhiệm vụ là có thể giành được. Giấy phù bình thường giá hai viên linh thạch, nếu chế thành phù bán ra có thể được năm viên. Tùy phẩm giai mà định giá cao hay thấp...”
Lúc đầu Lạc Khê còn lắng nghe chăm chú, sau đó đầu óc bắt đầu trôi dạt về vùng xa mãi. Chỉ đến đoạn “bán ra được năm viên linh thạch” thì ánh mắt nàng mới sáng lên đôi chút.
Ai da, kiếm tiền không dễ dàng chút nào nhỉ, may là nàng cũng có kha khá tiền trong túi rồi hi hi!
Nam Cung Ly cứ tưởng nàng đang chăm chú học hỏi nhưng thực ra Lạc Khê chính là con cá mặn điển hình. Cứ nghe giảng bài là mặt lại đờ ra, thoạt nhìn có vẻ là người rất chăm chỉ nghe giảng chứ không biết tâm tư nàng đã trôi dạt về phương nào rồi.
Thấy hắn ta ngừng giảng, nàng mới bừng tỉnh, cảm thán một câu: “Thì ra phù lục lại phức tạp đến vậy.”
Nam Cung Ly dừng tay. Vì tiêu hao không ít linh lực nên bèn lấy đan dược ra dùng, thuận miệng chia sẻ cho nàng hay: “Sang năm huynh cũng định thi lên phù sư tam giai.”
Dọn dẹp đồ đạc xong, hắn ta rút ra một tấm phù vừa mới vẽ, đang định đưa cho Lạc Khê thì mới phát hiện nàng đã quay trở lại ngồi dưới tàng cây từ bao giờ.
“Lạc Khê.” Hắn ta bước lại gần, thấp giọng nói: “Muội trưởng thành rồi.”
Không còn là tiểu cô nương cứ lẽo đẽo theo sau gọi “Nam Cung ca ca” nữa.
Nếu là trước kia, nhất định nàng sẽ đi sau lưng hắn ta, vui vẻ chúc mừng mỗi lần hắn ta khảo hạch thành công.
Nhưng như vậy cũng tốt.
“Hả?”
Lạc Khê không nghe rõ nửa câu sau của Nam Cung Ly nên đương nhiên cũng chẳng biết hắn ta đang suy nghĩ điều gì. Chỉ thấy hắn ta đưa cho nàng một tấm phù lục.
Tuy nói vật này có thể bảo mệnh trong thời khắc nguy cấp nhưng cứ nhận không thế này, chẳng phải lại phải mang thêm một phần nhân tình hay sao?
Thôi bỏ đi!
Nàng nghiêm túc nói lời cự tuyệt.
Nam Cung Ly cũng không miễn cưỡng nàng, hắn ta khẽ gật đầu rồi hỏi: “Muội có muốn thử chế tác phù lục không? Huynh có thể chỉ cho muội mấy đạo phù đơn giản.”
“Ta...”
Lạc Khê còn chưa kịp đáp lời liền thấy một vị sư huynh vội vàng chạy đến: “Nam Cung sư huynh, Mộ sư muội và Lục sư huynh đã trở về rồi!”
Nàng và Nam Cung Ly liếc nhau một cái rồi cùng đi tới điểm tập hợp.
“Mộ sư muội bị thương không nhẹ, trên y bào còn vương đầy máu, hiển nhiên đã trải qua một trận kịch chiến! Mà xem bộ dáng Lục sư huynh... chắc tình hình cũng không lạc quan cho lắm!”
“Làm sao lại thành ra như vậy? Nghe nói lúc đó Mộ sư muội đang chém gϊếŧ yêu thú trong mê trận, trong lúc giao chiến liền đột phá đến Luyện khí thất giai rồi cơ mà.”
“Không phải, khi Lục sư huynh cõng người trở về thì muội ấy đã hôn mê, hiện giờ đang nghỉ ngơi trong trướng.”
“Lãnh Sương Kiếm vẫn bảo hộ bên cạnh, Mộ sư muội vừa té xỉu đã lập tức được đưa vào trong, hiện không cho ai quấy rầy.”
Dọc đường đi, Lạc Khê nghe được mấy vị đồng môn đang nghị luận, bước chân Nam Cung Ly bên cạnh cũng vô thức nhanh hơn đến nỗi nàng suýt chút nữa không theo kịp.
Nữ chính trong sách vốn là người dốc lòng khổ luyện, vậy chẳng phải lần này là do Mộ Nam Chi tu luyện quá mức dẫn đến việc bị thương sao?
Nơi tập hợp đã có đệ tử Huyền Ngọc Môn dựng sẵn trướng, chủ yếu là để dành riêng cho những tu sĩ có tình huống đặc thù cần phải nghỉ ngơi.
Lạc Khê và Nam Cung Ly vừa tới gần liền thấy Lục Tinh Trì đang đi qua đi lại ngoài trướng, thần sắc lo lắng rõ rệt. Rồi lại có đệ tử Dược Cốc ra vào, xem ra đã bắt đầu trị thương.
Lục Tinh Trì thấy người đi ra liền lập tức tiến đến hỏi han tình hình.
“Mộ sư muội tiêu hao linh lực quá độ, cánh tay còn có vết thương, giờ hàn độc trong cơ thể lại phát tác. Vừa rồi chỉ tạm thời giúp nàng ổn định bệnh tình, muốn trị tận gốc còn phải quay về Dược Cốc lấy thêm linh dược đã.”
“Được, cảm ơn sư đệ.”
Lạc Khê nhìn tay của Lục Tinh Trì đã được băng bó qua, cách băng bó rất giống mô tả trong nguyên tác có cả nơ bướm nữa.
Suýt chút nữa nàng quên mất nữ chính xuất thân từ thế gia y dược. Mà Lục Tinh Trì đã lỡ động lòng với Mộ Nam Chi khi nàng ta tự tay băng bó vết thương cho gã.
Đương nhiên Mộ Nam Chi được thế gia kia thu dưỡng, thân phận phụ mẫu thật sự vẫn còn là ẩn số. Chỉ là nàng chưa đọc tới đoạn đó nên cũng không biết rõ ràng.
Nếu không phải nữ chính và Kiếm Linh đều chọn Kiếm Cốc thì có lẽ Dược Cốc cũng là một lựa chọn không tồi.
Nữ chính tài giỏi như thế, vừa là kiếm tu vừa tinh thông y thuật, lại kiên cường mỹ lệ, hỏi thế gian ai chẳng động lòng?
Lạc Khê lắc đầu cảm khái rồi lại thấy có gì đó sai sai, sao mình lại chạy tới tận đây góp vui làm gì?
“Nam Cung sư huynh, vậy ta không quấy rầy nữa. Chờ Mộ cô nương khôi phục rồi ta sẽ đến thăm sau.”
Nói xong, nàng lặng lẽ lui ra xa một chút nhưng vẫn ở vị trí có thể nghe ngóng được động tĩnh. Nàng giả bộ như đang đả tọa điều tức nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc về phía kia.
Không thể chen chân vào nơi náo nhiệt nhưng vẫn phải hóng hớt chút chứ!
Đột nhiên, một tiếng chất vấn lạnh lùng vang lên: “Nam Cung Ly, ngươi còn có mặt mũi tới gặp Nam Chi nữa ư?”
Lạc Khê nghe thấy lời mở đầu mang theo mùi thuốc súng, nội tâm chợt dâng lên nỗi kích động: Ui xời, vừa mở màn đã gay cấn thế này!
Nàng lập tức ngẩng đầu, trông thấy sắc mặt Lục Tinh Trì vô cùng khó coi. Ban đầu gã đã lo lắng không yên, giờ vừa nhìn thấy Nam Cung Ly liền biến sắc.
“Chưởng môn dặn dò ngươi trông coi Nam Chi cho tốt, vậy lúc nàng cần thì ngươi ở đâu? Giờ nàng bị thương nặng thế kia, lương tâm của ngươi không cắn rứt sao?”
Nam Cung Ly mím môi, nhíu mày: “Ta thừa nhận mình có sơ sót, cần phải tạ lỗi Mộ sư muội. Nhưng các đồng môn đều thấy rõ lúc chúng ta cùng nhau tiến vào mê trận.”
“Ha! Lại lấy việc này ra làm cái cớ. Vì sao ngươi có thể tìm được người khác, duy chỉ có Nam Chi là không tìm thấy được?”
Hiển nhiên là Lục Tinh Trì đang vô cùng tức giận, lời nói ra cũng chẳng còn nể nang gì nữa: “Mang tiếng là sư huynh mà vô trách nhiệm. Hay là do ngươi bị vị sư muội nào đó cản trở, không đi nổi nữa rồi?”
Dứt lời, ánh mắt gã còn liếc về phía Lạc Khê một cái.
Gã nghe nói sư muội kia và Nam Cung Ly cùng nhau trở về, sau khi đến điểm tập hợp còn có lòng dạ thanh thản đi đến nơi khác nói chuyện riêng.
Biết được chuyện ấy, gã chỉ cảm thấy thương xót thay cho Mộ Nam Chi, trong lòng nghẹn khuất vô cùng khó chịu.
Nam Cung Ly nghe vậy, đôi mày càng nhíu chặt hơn: “Lục sư huynh, xin cẩn trọng lời nói.”
“Sao, nói trúng tim đen rồi à? Ngươi và tiểu thanh mai của ngươi tình sâu nghĩa nặng, nhưng ngươi có từng nghĩ tới cảm nhận của Nam Chi hay...”
“Đủ rồi!”
Nam Cung Ly có ý nhận trách nhiệm về mình vì không chiếu cố Mộ Nam Chi chu toàn. Nhưng hắn ta tuyệt không dung thứ kẻ khác dám lôi kéo người vô tội ra làm cái cớ chỉ trích, đơn giản là bởi hắn ta không muốn có người bị kéo vào vòng xoáy này.
“Chuyện này không liên quan đến người khác. Nếu sư huynh còn có điều khúc mắc thì chờ sau khi trở về, ta sẽ tự mình tiếp nhận hình phạt từ sư phụ.”
Lục Tinh Trì cũng không định bỏ qua chuyện này dễ dàng như thế. Từ xưa đến nay, gã ghét nhất chính là hạng người ngoài lạnh trong nóng như Nam Cung Ly. Càng nghĩ càng không hiểu vì cớ gì người trong lòng gã lại nảy sinh tình cảm với loại người như vậy.
“Đau lòng sao? Ta thấy Lạc Khê kia cũng không phải hạng người tầm thường, phải cần Nam Cung sư đệ bao che đến mức này.”
Khóe môi kia khẽ nhếch lên, gã cười lạnh một tiếng: “Lạc sư muội đứng đó nhìn cũng đủ lâu rồi. Nếu đã muốn nghe thì sao không lại gần thêm một chút?”
Lạc Khê bỗng nhiên bị cue vào: ?
Hay thật, đang định ăn dưa mà giờ vỏ dưa còn đập cả lên đầu mình rồi! Cái tên điên khùng Lục Tinh Trì không biết nặng nhẹ, cố tình không chịu buông tha cho nàng đây hả?
Mắng người khác thì được chứ một khi đã đυ.ng đến nàng, tất nhiên Lạc Khê sẽ không bỏ qua!
Nghĩ vậy, Lạc Khê cũng không buồn che giấu nữa, thản nhiên bước tới: “Ta thấy Lục sư huynh quá kích động rồi thì phải. Các vị sư huynh, sư tỷ đã ra sức tìm kiếm Mộ cô nương nhưng vì thời gian đã định, quy củ là do chư vị trưởng lão đặt ra. Chẳng lẽ Lục sư huynh muốn toàn bộ đồng môn cùng phải gánh tội vi phạm quy củ mới được sao?”
“Tạm chưa nhắc đến quy củ, còn có không ít sư huynh và sư tỷ cũng tìm được đường ra khỏi mê trận vào đúng phút cuối cùng. Trên người bọn họ đều có thương tích, linh lực tiêu hao, cần lập tức trị liệu.”
“Chẳng lẽ mạng của Mộ cô nương là mạng, còn các đồng môn khác thì không phải sao?”
Lục Tinh Trì không ngờ Lạc Khê lại đứng ra nói giúp Nam Cung Ly, lửa giận trong lòng càng dâng cao. Gã phải hít sâu mấy lần mới có thể miễn cưỡng áp chế cảm xúc: “Không ngờ Lạc sư muội lại lanh lợi như vậy.”
“Cũng phải thôi, suốt đoạn đường dài ngươi đều có đồng môn hộ vệ, đương nhiên không thể hiểu được cảm giác tuyệt vọng của Nam Chi khi một mình đối mặt với yêu thú rồi. Các ngươi có tưởng tượng được lúc đó nàng sẽ sợ hãi ra sao không?”
Nam Cung Ly cảm thấy đối phương đang cố ý dồn ép bọn họ tới đường cùng. Dưới tình huống này, rõ ràng bọn họ đang gặp bất lợi, đặc biệt là với tu vi Trúc cơ đại viên mãn như Lục Tinh Trì, căn bản bọn họ không thể chống lại được.
Hắn ta âm thầm liếc mắt ra hiệu cho Lạc Khê, muốn nàng đừng chọc giận đối phương thêm nữa.
Thế nhưng Lạc Khê có thể nuốt trôi cơn giận này được ư? Cái tên Lục Tinh Trì này chỉ có não yêu đương thôi, cái gì cũng muốn đổ lên đầu người khác!
Nàng dứt khoát không nhìn tới ánh mắt nhắc nhở của Nam Cung Ly, cười lạnh nói: “Ngại quá, thế lúc một mình ta xông pha, chẳng biết ngươi có hay chăng?”
Ánh mắt Lục Tinh Trì chợt lạnh hẳn đi. Gã vốn để tâm đến việc Nam Cung Ly và Lạc Khê cùng nhau trở về, nay lại chứng kiến bọn họ bao che cho nhau, giờ lại nghe nàng tiếp tục khıêυ khí©h, lửa giận lập tức bùng phát đến đỉnh điểm.
Linh lực trong cơ thể vận chuyển mãnh liệt, làn gió xung quanh bắt đầu lay động. Gã không hề áp chế tu vi, khí tức cường đại từ Trúc cơ hậu kỳ trực tiếp đánh về phía Lạc Khê và Nam Cung Ly.
Lạc Khê vẫn giữ vẻ mặt khinh thường, nàng vốn chướng mắt hạng người như gã từ lâu. Được thôi, hôm nay gã muốn tìm người trút giận thì nàng sẽ chơi với gã tới cùng!
Nhưng áp lực tưởng như không thể chống đỡ lại không thực sự ập đến. Uy áp gần kề sát bên, chỉ trong khoảnh khắc sắp phủ tới thì đột nhiên tiêu tán như chưa từng tồn tại.
“Là ai dám động đến tiểu sư muội của Lăng Chỉ Phong?”
Lạc Khê hoàn hồn, đây là giọng của Tam sư huynh!