“Bán Thần khí?” Lạc Khê khẽ nghiêng đầu, trong mắt tràn đầy nghi hoặc: “Nhưng rõ ràng vừa rồi muội nghe được là...”
Sương Hoa mỉm cười, chậm rãi giải thích: “Theo cách gọi ở Nhân giới thì thứ này được gọi là Thần khí, chẳng qua đó chỉ là Tiên khí có uy lực mạnh hơn bình thường mà thôi. Thần khí chân chính chưa từng xuất hiện ở Tiên giới bao giờ, chứ càng không nói đến lưu lạc tại Nhân giới.”
Thấy ánh mắt nàng kinh ngạc mở to, hiển nhiên là nàng không hề biết đến chuyện này trước kia. Sương Hoa trầm mặc chốc lát rồi mới nói tiếp: “Nhưng thứ giúp tỷ chữa trị thương thế lại là Thần khí.”
“Hiện giờ chúng ta chính là người cùng hội cùng thuyền, sinh tử tương liên. Muội là người tỷ có thể tín nhiệm, vì vậy tỷ cũng không muốn giấu giếm gì với muội nữa.”
“Nếu tỷ nhớ không lầm thì Thần khí kia đã vỡ thành sáu mảnh, mỗi mảnh ẩn chứa một phần năng lượng khổng lồ. Huyễn Âm Địch trong tay muội gần kề một mảnh năng lượng nên mới được thăng lên thành bán Thần khí.”
“Một mảnh nhỏ đã có năng lượng không tưởng như thế, vậy Thần khí hoàn chỉnh sẽ có sức mạnh nhường nào? Sau này sẽ có rất nhiều kẻ thèm khát sức mạnh mà bắt đầu tranh đoạt không ngừng, tất nhiên con đường sau này sẽ đầy rẫy hiểm nguy.”
Linh thể của Sương Hoa lặng lẽ đứng trước mặt nàng, quầng sáng xanh lờ mờ bao lấy dung nhan tuyệt sắc. Nàng ấy nhẹ nhàng mỉm cười: “Lạc Khê, muội phải cố gắng hơn nữa đấy!”
Sau khi tiếp nhận một lượng tin tức khổng lồ, đầu óc Lạc Khê vẫn còn choáng váng. Thì ra nàng không chỉ vô tình bước lên thuyền giặc mà còn gắn liền vận mệnh mình vào Thần khí!
Nhưng nàng cũng khá may mắn đấy chứ! Từ khi rời khỏi hồ Thanh Hư, Thủy linh căn trong cơ thể nàng đã hoàn toàn kích phát, linh lực không ngừng chảy vào đan điền, mơ hồ đã có dấu hiệu đột phá.
Kỳ lạ hơn là linh căn của nàng lại không giống như Thủy Mộc song linh căn thông thường mà như là đồng thời sở hữu hai loại linh căn riêng biệt - Thủy linh căn và Mộc linh căn.
Nghĩa là nàng có thể tu luyện công pháp của cả hai hệ, thậm chí tốc độ còn vượt trội hơn nhiều so với những người tu luyện khác cùng cấp.
Huống chi, trong tay nàng còn có bán Thần khí Huyễn Âm Địch.
Dù nói Huyễn Âm Địch tiếp cận mảnh vỡ Thần khí mà được thăng cấp nhưng bản thể vẫn chưa hoàn chỉnh. Vết nứt kia vẫn còn nguyên vẹn chứng tỏ nó chưa hề được chữa trị.
May là Sương Hoa từng nói, chỉ cần tìm đủ tài liệu thì việc chữa trị cũng không phải chuyện quá khó. Thế nhưng nguyên liệu cần thiết lại rất quý hiếm, phải dựa vào vận may mới có thể gom đủ được.
Lạc Khê nhịn không được tặc lưỡi một cái, sao cái gì Sương Hoa cũng biết vậy! Điều này khiến nàng càng thêm tò mò về thân phận thực sự của Sương Hoa hơn. Nhưng nhìn dáng vẻ không muốn nhắc đến ấy, nàng cũng đành phải gác lại chuyện này sang một bên.
Lần điều tra mảnh vỡ này coi như thất bại, linh thể của Sương Hoa đã hao tổn nghiêm trọng, không thể chống đỡ đến khi tiến vào nội đảo nữa nên đành phải chờ cơ hội lần sau.
Vậy là cuối cùng nơi này trở thành bí cảnh tự do cho nàng thám hiểm. Nhân tiện trong lúc tìm kiếm tài liệu chữa lành Huyễn Âm Địch, Lạc Khê cũng muốn thử xem có thể kiếm được cực phẩm linh ngọc và bạch tinh thạch cần thiết cho Tụ Linh trận hay không.
Nàng nhìn đầu ngón tay trái đang tuôn ra linh lực màu lam, tay phải lại vỗ nhẹ vào túi Càn Khôn nơi cất giữ Huyễn Âm Địch, trong lòng chợt thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nghĩ đến đây, nàng vui vẻ nghĩ thầm: “Chuyến đi tới bí cảnh lần này rất đáng giá.”
Trong bí cảnh Thanh Hư, Lạc Khê bước cẩn thận từng bước. Bởi vì không lâu trước đó, Sương Hoa đã rơi vào trạng thái ngủ say, mà bản thân nàng lại quá yếu ớt, không dám manh động. Rốt cuộc nàng chỉ có thể dựa theo lời căn dặn của Tam sư huynh để phân biệt phương hướng.
Giờ đây, nàng chỉ mong sớm gặp lại sư huynh, sư tỷ để được trở về an toàn thôi.
“Hự...”
Lạc Khê đột nhiên nhíu mày. Thủy linh khí trong hồ Thanh Hư quá mức dồi dào khiến linh lực trong cơ thể nàng va đập kịch liệt vào kinh mạch, đau đến nỗi nàng không nhịn được bật ra một tiếng rêи ɾỉ.
“Đau quá... phải tìm nơi thích hợp để đột phá mới được.”
Nàng thăm dò thần thức, vừa vặn thấy cách đó trăm trượng có một khu rừng bí mật, tán cây rậm rạp có Mộc linh khí sung túc, thoạt nhìn khá an toàn. Mà nơi này còn không có dấu hiệu của người nào khác, thế nên nàng lập tức bay đến đó.
Sau khi hạ xuống, nàng lấy pháp khí phòng hộ ra, khoanh chân ngồi xuống đất bắt đầu đả tọa điều tức.
Mộc linh khí thuần khiết nhanh chóng rót vào đan điền, hóa thành Mộc linh lực thuận lợi lưu chuyển theo kinh mạch trong cơ thể nàng. Chẳng mấy chốc, nàng đã đột phá lên Luyện khí tam giai.
“Không ổn rồi, dường như linh khí quá nhiều...”
Lạc Khê dở khóc dở cười. Đây là lần đầu tiên nàng gặp phải trường hợp linh khí tràn đầy như thế, nhất thời không kiểm soát nổi. Sau khi đột phá mà linh khí vẫn tiếp tục tán loạn trong cơ thể.
Nàng phun ra một ngụm máu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy.
Cố nén cơn đau đang hành hạ trong cơ thể, nàng đột nhiên nghĩ tới việc tu luyện Mộc Linh Quyết.
Lạc Khê ngồi xếp bằng lại lần nữa, trong miệng khẽ tụng khẩu quyết, vận hành công pháp trong Mộc Linh Quyết để điều tiết dòng linh khí đang chạy loạn trong cơ thể.
Một lúc sau, nàng thở ra một hơi thật dài, mỉm cười: “Thành công rồi!”
Lạc Khê đứng dậy phủi bụi đất trên áo, hân hoan tuyên bố: “Xời, hôm nay chính là ngày mình tu luyện chăm chỉ nhất rồi còn gì!”
Lạc - đã quen làm cá mặn - Khê chợt cảm khái một câu!
Hiện tại nàng đã là Luyện khí tam giai, Mộc Linh Quyết cũng đã tu đến tầng thứ hai, không tồi không tồi, vậy là cuộc sống đã quá viên mãn rồi! Thế nhưng nàng vẫn còn hơi tò mò, tầng thứ hai của công pháp sẽ là gì đây?
Ánh mắt nàng vô tình lướt qua cổ tay trái vẫn còn một vết xước đỏ mờ mờ, máu tươi chưa hoàn toàn khô hẳn, sắc đỏ quấn quanh làn da trắng muốt khiến nàng không khỏi khựng lại một nhịp...
Ma xui quỷ khiến thế nào, nàng thử khai triển Mộc linh lực lên nó. Chỉ hai, ba giây sau, cổ tay sáng bóng của nàng đã khôi phục lại hình dáng như ban đầu, hoàn toàn không còn dấu vết bị thương.
Lạc Khê xoa cổ tay, vậy đúng là tầng thứ hai của công pháp này có khả năng chữa lành vết thương thật, điều này cũng rất phù hợp với quy tắc tái sinh trong ngũ hành hệ Mộc.
Đúng lúc đó, bên tai nàng vang lên vài tiếng gào thét giống yêu thú. Nhớ đến lời đồn về ma vật ở nơi này, Lạc Khê bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Nhận ra tình thế không ổn, cảm giác không thể ở lâu được nữa, nàng liền thu dọn sơ qua rồi xác định phương hướng chạy về phía sư huynh, sư tỷ, hy vọng có thể nhanh chóng gặp lại bọn họ.
“Sư tỷ nghỉ ngơi một chút đi. Chắc tỷ đã tiêu hao không ít linh lực rồi, nếu cứ tiếp tục thế này...”
“Ma vật kia bám dai như đỉa ấy, giờ chúng ta lại bị lạc mất sư huynh. Giờ chỉ còn ta là Trúc cơ hậu kỳ có tu vi cao nhất, bảo vệ các ngươi là chuyện đương nhiên.”
“Sư tỷ...”
Lạc Khê rời đi đã được nửa ngày, bụng cũng bắt đầu reo lên ùng ục, đúng lúc đó nàng lại nghe được tiếng người truyền đến. Trong lòng nàng xúc động không thôi, lập tức lần theo âm thanh tìm đến, còn không quên nói lời chào hỏi với người ta trước đã. Nhưng khi đến gần nhìn rõ tình hình, hai bên đều vô cùng sững sờ.
Trong hang động, một nữ tu bị thương tựa người vào vách đá, bên cạnh là hai tu sĩ: một nam, một nữ đang lo lắng nhìn người kia.
Cả ba người đều bị thương, đặc biệt là nữ tu sĩ kia. Lạc Khê nhìn thấy vết máu trên vai nàng ấy chảy ra không ngừng.
Nhìn trang phục trên người bọn họ thì đây là đệ tử của Côn Luân Sơn. Hơn nữa nàng còn nhận ra nữ tu sĩ bị thương kia tên là Thanh Minh, hình như Tam sư huynh đã giới thiệu cho nàng biết mặt rồi.
Ba người nghe thấy tiếng động liền quay lại nhìn. Thanh Minh thấy nàng ở đây cũng vô cùng bất ngờ: “Lạc Khê sư muội?”
“Thanh Minh sư tỷ, hai vị sư huynh, sư tỷ.”
Bị phát hiện rồi nên Lạc Khê cũng không tiện rời đi nữa. Tuy không phải đồng môn sư huynh sư tỷ nhưng đều là người một đạo, gặp nhau lúc hoạn nạn cũng nên giúp đỡ.
“Sao mọi người lại bị thương nặng vậy, gặp phải yêu thú cấp cao à?” Lạc Khê cau mày nhìn vết thương trên người họ, lập tức vận dụng thuật chữa thương mới học để hỗ trợ ba người.
“Sư muội cũng bị lạc khỏi đồng môn sao? Tốt nhất muội nên nhanh chóng rời đi thì hơn. Vừa rồi chúng ta gặp phải ma vật, Thanh Minh sư tỷ hợp lực với chúng ta mới chỉ khiến nó bị thương nhẹ một chút, may mà chạy thoát được. Nếu nó quay lại đây thì e rằng chúng ta không thể địch nổi.”
Vị sư tỷ kia sốt ruột kể lại, vừa nói xong đã phát hiện vết thương trên người mình không còn đau nữa, kinh ngạc nói: “Sư muội là người từ Dược Cốc Huyền Ngọc Môn sao?”
“Là đệ tử mới được Vân tôn giả thu nhận, còn chưa kịp nhập cốc.” Thanh Minh thều thào: “Làm phiền sư muội rồi.”
Nhờ khả năng chữa trị của Lạc Khê mà sắc mặt Thanh Minh dần hồng nhuận trở lại. Dù pháp thuật của Lạc Khê còn chưa thành thục nhưng ít nhất cũng giúp bọn họ giảm bớt đau đớn.
“Ma... ma vật?”
Lạc Khê rùng mình hỏi lại. Nghe nói ma vật trong bí cảnh Thanh Hư rất hung ác, tính tình kỳ quái, bạo lực khát máu, đúng là chẳng dễ đối phó tí nào.
Toi đời, nàng gặp phải đại họa rồi!
Sư huynh Côn Luân Sơn nhìn Lạc Khê đang nghiêm túc trị thương, sắc mặt hơi ửng đỏ, thấy nàng dừng lại bèn vội nói: “Để ta ra ngoài canh gác, đề phòng ma vật quay lại.”
Nói xong liền vội vã chạy ra khỏi hang.
“Sư đệ cẩn thận!” Vị sư tỷ nhắc nhở.
Nghe nói Lạc Khê không phải đệ tử Dược Cốc đã khiến bọn họ khϊếp sợ một phần. Đến khi nghe nàng nói tu vi của nàng mới đến Luyện khí tam giai mà lại vào được bí cảnh Thanh Hư chỉ dành cho Trúc cơ kỳ trở lại, bọn họ càng khϊếp sợ hơn nữa.
“Lạc Khê sư muội, tu vi của muội mới chỉ là Luyện khí, sao có thể vào nơi này?”
Thanh Minh cũng có chung nghi vấn với vị sư tỷ kia.
Lạc Khê không biết nên trả lời thế nào, chẳng lẽ lại ăn ngay nói thật là mình... lẻn vào đây à?
“Cái này...”
Nàng còn chưa kịp lên tiếng thì sư tỷ bên cạnh chợt nắm chặt tấm ngọc phù, lo lắng nói: “Sư tỷ, sư đệ vừa truyền âm nói ma vật đuổi tới rồi!”
“Cái gì?” Thanh Minh nghe vậy, sắc mặt chợt tái đi, gấp gáp nói: “Chúng ta mau đi giúp hắn... khụ khụ...”
“Rầm!”
Bọn họ còn chưa kịp ra khỏi hang thì một tiếng động lớn đã vang lên.
Lạc Khê ngẩng đầu lên nhìn, trông thấy sư huynh Côn Luân Sơn bị đánh bay trở lại, ngã mạnh xuống trước cửa hang. Sư tỷ bên cạnh vội vàng chạy tới đỡ hắn ta đứng dậy. Hai vị sư tỷ đồng thanh hô lên: “Sư đệ!”
“Lạc Khê sư muội, nơi này quá đỗi nguy hiểm, muội mau tìm chỗ trốn đi.”
Thanh Minh quay đầu dặn dò rồi cùng hai người còn lại lao ra ngoài đối mặt với ma vật.
Lạc Khê ngẩn người. Hang động này rất nông, đi thêm mười mét nữa là hết, bảo nàng trốn kiểu gì đây?
Mà giờ nàng đang mặc trang phục dành cho đệ tử của Huyền Ngọc Môn, sao nàng có thể bỏ mặc những người khác được? Thế chẳng phải Huyền Ngọc Môn càng bị mất danh tiếng chỉ vì nàng hay sao?
“Sư huynh sư tỷ, để ta trợ giúp mọi người!”
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, nàng lập tức chạy ra ngoài, gia nhập đội hình chiến đấu.
Rõ ràng ma vật kia đã bị thương nặng nhưng lực lượng bên phía Lạc Khê cũng chẳng khá khẩm gì. Ma vật vốn tàn bạo, mỗi chiêu tung ra đều là sát chiêu khiến cả bốn người nhanh chóng rơi vào thế yếu.
Đệ tử Côn Luân Sơn đã cố gắng hết sức, nguyên khí bị hao tổn nặng nề, liên tục thổ huyết nhưng vẫn gắng sức chiến đấu.
Tình huống của Lạc Khê đỡ hơn bọn họ nhiều. Căn bản là do tu vi của nàng thấp nên không bị nhắm vào nhiều, đành ra nàng chỉ cố gắng hỗ trợ xung quanh.
Nhưng cuối cùng chỉ còn mình nàng là người còn có thể đứng vững. Lạc Khê bị đánh trúng một chiêu, cả người bay lên rồi đập xuống đất, phun ra một ngụm máu.
Ma vật định tung chưởng thêm một lần nữa về phía nàng. Thấy vậy, Lạc Khê vội đưa tay vào túi Càn Khôn, trong đó chỉ còn linh thạch, Huyễn Âm Địch và hai tấm phù.
Nàng không kịp nghĩ ngợi vội rút hai tấm phù ra, liếc nhìn hoa văn một thoáng mà mặt nàng còn đen hơn cả đít nồi!
Phù tạo sương?
Trời đất ơi, giờ dùng phù tạo sương để làm cái gì cơ chứ? Giờ nàng còn chẳng có sức chạy trốn nữa luôn! Lạc Khê chợt nhớ đến lá bùa mà Nam Cung Ly từng đưa cho nàng trong đợt thí luyện nhập môn, nghĩ thầm nếu giờ trong tay mình là tấm phù uy lực như vậy thì quá tốt rồi...
Thôi thì... đành nào chả chết!
“Lạc Khê sư muội!”
Trong lúc mơ hồ, nàng nghe thấy tiếng gọi của ba người kia. Cơ thể lại xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
Trong khoảnh khắc đó, Lạc Khê như bừng tỉnh, dường như bản thân đang đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng liếc ma vật một cái. Rồi nàng giơ tay vẽ vài đường giữa không trung, chỉ mấy giây sau đã tạo thành hoa văn hoàn chỉnh.
Tấm phù hiện lên có hoa văn vô cùng phức tạp, linh lực màu xanh và màu lam luân chuyển quanh nó. Rồi nàng còn gọi Huyễn Âm Địch ra khiến tấm phù còn phát ra thứ ánh sáng có màu thanh ngọc.
Ma vật đang định tung chưởng cuối cùng, chỉ trong gang tấc, nàng nhẹ nhàng đẩy tấm phù ra phía trước.
Ầm!
Âm thanh linh lực nổ tung vang lên tạo thành tiếng xé gió vang trời.
Đến khi Lạc Khê lấy lại tinh thần, nàng thấy ma vật đang lăn lộn chạy trối chết, chỉ để lại bóng lưng chật vật, nhếch nhác.
Lạc Khê: ?
Nhìn thấy cảnh này, sư huynh sư tỷ Côn Luân Sơn cũng phải tròn mắt mà nhìn: ?