Chương 17: Bảo vật dưới đáy hồ

“Sương Hoa, tỷ cảm thấy khả năng muội đào tẩu thành công khỏi tầm mắt người kia là bao nhiêu phần trăm?”

Lạc Khê ló đầu ra khỏi cửa, ánh mắt dừng lại trên thân ảnh của Lâm Cảnh Hằng đang đứng cách đó không xa, thấp giọng hỏi Sương Hoa trong thức hải.

Nàng thật sự không thể đo lường được thực lực của người kia, chỉ ước chừng chắc hắn cũng phải cỡ cao thủ Nguyên anh kỳ. Mà nàng mới chỉ là Luyện khí nhất giai, chỉ cần có chút động tĩnh là đã bị bắt tại trận luôn rồi, giờ còn bày đặt chạy trốn khỏi tầm mắt hắn... có khác nào tự tìm đường chết không?

Tuy chí hướng nàng rộng lớn nhưng ngay từ bước đầu tiên - làm sao để thoát khỏi nơi này, đã là vấn đề vô cùng nan giải rồi.

Sương Hoa nhẹ giọng nói: “Cái này thì có gì khó? Muội cứ thẳng tiến bước tới trước mặt hắn là xong rồi.”

Lạc Khê: Excuse me?

“Êu, đùa không vui nha!” Trên mặt Lạc Khê toàn là dấu chấm hỏi: “Thế có khác nào tự chui đầu vào rọ không?”

Sự thật đã chứng minh Sương Hoa không hề nói bậy. Không biết Sương Hoa đã dùng vật gì giúp Lạc Khê che giấu khí tức, người sống sờ sờ như nàng cứ thế ngang nhiên đi qua trước mặt Lâm Cảnh Hằng mà hắn lại hoàn toàn không hề phát giác ra.

Đến khi Lạc Khê kịp phản ứng lại thì nàng đã đứng ngay trước cửa bí cảnh Thanh Hư.

Thế là Lạc Khê thuận lợi lẻn vào bên trong bí cảnh ngay trước tầm mắt của các vị trưởng lão. Mọi việc diễn ra suôn sẻ đến mức khiến nàng cảm thấy không chân thật chút nào.

Nàng hoài nghi hỏi Sương Hoa: “Thuật pháp trâu bò như vậy mà vì sao tỷ không dùng sớm hơn? Chẳng lẽ tỷ cố tình để muội mất mặt trước mặt sư phụ rồi mới viện cớ nhắc đến bí cảnh Thanh Hư?”

Sương Hoa bất đắc dĩ đáp: “Muội nghĩ linh tinh gì đó? Mỗi lần thi triển pháp thuật đều hao tổn thọ mệnh của tỷ, không phải trong tình thế bắt buộc thì tỷ sẽ không sử dụng đâu.”

“À rồi, là muội trách lầm tỷ.”

Kỳ thực Lạc Khê đã mơ hồ đoán ra được điều đó. Mỗi lần Sương Hoa vận dụng linh lực là nàng ấy sẽ hôn mê lâu hơn. Cũng giống như lần trước vậy, nàng ấy mới chỉ đưa linh thể vào đại điện mà đã ngủ mê mệt suốt bảy ngày bảy đêm. Lần này tiến vào bí cảnh Thanh Hư, e là nàng ấy không thể tái xuất sớm hơn được rồi.

“Muội có cảm giác được khí tức của mảnh vỡ không?”

Lạc Khê đảo mắt nhìn xung quanh. Nơi gần cửa vào bí cảnh có tia sáng âm u, bốn phía là một vùng hắc ám mịt mờ, xa xa còn truyền đến tiếng chim kêu vô cùng quái dị.

Sương Hoa phân tán thần thức, rất nhanh đã cảm nhận được khí tức quen thuộc: “Ở phía Tây. Muội nhất định phải nghe lời tỷ thì mới tránh được yêu thú.”

Lạc Khê không do dự, lập tức men theo hướng được chỉ điểm mà đi. Có điều trên đường không tránh khỏi một vài rắc rối nho nhỏ, hoặc là bị yêu trùng quấy nhiễu, hoặc là bị dây leo trêu đùa, địa hình cũng không dễ đi chút nào.

Lạc Khê bắt đầu hơi cáu, ngồi bệt xuống đất than vãn: “Mệt chết muội rồi, đi gần cả canh giờ mà vẫn chưa đến nữa? Cứ như thể muội đang đi thỉnh kinh tận bên Tây Thiên vậy!”

“Mục tiêu ở ngay phía trước, sắp tới rồi.”

Sương Hoa nhìn nàng chưa đi nổi một canh giờ đã kêu trời kêu đất, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng. Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

“Ai da, sao tỷ nhớ có người từng thề sống thề chết là phải mạnh mẽ ấy nhỉ…”

Lạc Khê nghe vậy lập tức đứng bật dậy: “Ha ha, tỷ nói mảnh vỡ ở phía trước đúng không? Vậy chúng ta đi nhanh lên nào!”

Sương Hoa nín cười, tiếp tục dẫn đường.

Càng đi sâu vào trong, cảnh sắc bí cảnh càng trở nên rộng rãi, chỉ là ánh sáng vẫn âm u như cũ. Nàng ngẩng đầu, chỉ thấy ánh trăng treo lơ lửng trên cao, bên ngoài đang là ban ngày, chẳng lẽ bí cảnh này cứ vĩnh viễn đắm chìm trong đêm tối như thế này ư?

Lại đi thêm một đoạn nữa, rốt cuộc nàng cũng dừng chân bên một hồ nước u tĩnh.

Lạc Khê ngẩng đầu quan sát, chỉ thấy hồ nước được rừng cây bao bọc, ánh trăng chiếu lên mặt hồ trong vắt, phản chiếu rõ bóng hình nàng dù chưa tiến lại gần.

“Đừng tới gần, ở ngoài đợi tỷ.” Sương Hoa ngăn nàng lại khi nàng định bước thêm một bước nữa: “Đây chính là hồ Thanh Hư.”

Dứt lời, linh thể của Sương Hoa rời khỏi thức hải, hóa thành tia sáng lặng lẽ lướt tới đáy hồ sâu.

Lạc Khê dừng bước, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Thì ra đây chính là hồ Thanh Hư mà Tam sư huynh từng nhắc tới.”

Nghe đồn dưới hồ Thanh Hư có vô số bảo vật khiến tu sĩ các nơi phải đổ xô về đây tìm kiếm. Nhưng ẩn giấu dưới vẻ mỹ lệ kia là sát khí tiềm tàng, suốt mấy trăm năm nay, chưa ai từng thành công lấy được thứ gì cả.

Tương truyền trong hồ có Thủy Linh trấn thủ, kẻ có tu vi thấp căn bản không thể đến gần mặt hồ, còn kẻ có tu vi cao xuống được đáy hồ cũng chỉ có kết cục: hoặc là biệt tăm biệt tích, hoặc là trọng thương trở về.

Lúc trước đồng môn của Tam sư huynh đã là Trúc cơ hậu kỳ, vậy mà vẫn không thể đến gần hồ nổi một bước.

Quả thật rất thần kỳ.

Nghĩ tới đây, nàng cũng không thấy lạ khi Sương Hoa muốn tìm thứ gì đó trong hồ.

Lạc Khê rùng mình một cái rồi vội vã lùi lại, đứng cách mặt hồ một khoảng khá xa.

“Không biết lúc nào Sương Hoa tỷ tỷ mới quay lại đây... Hay là nhân cơ hội nơi này có linh khí dồi dào, mình tranh thủ tu luyện một lát nhỉ.” Nàng nở nụ cười nhẹ: “Trời ơi, sao mình chăm chỉ thế cơ chứ!”

Nàng tìm một nơi kín đáo, khoanh chân ngồi xuống bắt đầu hấp thụ Mộc linh khí trong bí cảnh. Dòng linh khí xanh lục từ từ thẩm thấu vào cơ thể, men theo kinh mạch dẫn thẳng vào đan điền.

Lạc Khê nhắm mắt ngồi tĩnh tu chưa được bao lâu thì chợt cảm thấy luồng linh khí này có chút kỳ quái. Nàng cảm giác rõ sự mát lạnh thấm sâu vào thân thể, không giống với luồng linh khí nàng từng hấp thụ trước đây chút nào. Chẳng lẽ linh khí trong bí cảnh cũng không giống như bình thường ư?

Từ trước đến nay Lạc Khê luôn tu luyện nửa vời, lần này không nhịn được liền mở mắt ra, vừa nhìn một cái đã suýt chút nữa bị dọa sợ đến nỗi nhảy dựng.

“Ngươi... là cái gì vậy?”

Trước mặt nàng là một sinh vật trong suốt màu thủy lam, hình thù không rõ ràng, nó cũng đang chớp chớp đôi mắt nhìn lại nàng.

Ngay sau đó, nó lập tức mỉm cười rồi hóa thành một dòng nước, quấn lấy cổ tay nàng, thậm chí nó còn biết hóa thành bàn tay con người, khẽ ngoắc ngón tay với nàng mấy cái.

Lạc Khê cảm nhận được sức lực muốn kéo nàng đi tới phía trước, ánh mắt liếc nhìn mặt hồ cách đó không xa, ngập ngừng hỏi lại nó: “Ngươi... muốn ta đi vào hồ Thanh Hư á?”

Nghe đến đây, hình như sinh vật kia càng vui vẻ hơn, quanh thân phóng ra linh khí màu lam, chẳng bao lâu liền dung nhập vào thân thể Lạc Khê.

Nàng sững người. Chẳng lẽ dòng linh lực vừa rồi chảy vào kinh mạch của nàng chính là Thủy linh lực? Hay là từ trên người sinh vật này truyền đến? Không đúng... hình như nguồn gốc sâu xa hơn xuất phát từ chính hồ Thanh Hư này mới phải.

Cảm nhận được sự cộng hưởng giữa Thủy linh căn của bản thân và hồ Thanh Hư, nàng vô thức tiến lên vài bước.

Lúc một chân sắp bước vào mặt hồ, nàng bỗng giật mình sực tỉnh: “Không được!”

Lạc Khê không biết dưới đáy hồ còn ẩn giấu điều gì nên càng không thể tùy tiện hành động, chi bằng chờ Sương Hoa trở lại rồi tính tiếp.

Tiểu tử kia thấy nàng không định xuống hồ lại càng sốt ruột xoay quanh nàng nhiều vòng hơn nữa. Nàng còn đang định trấn an nó vài câu thì bỗng một chùm tia sáng màu tím nơi xa đột ngột bắn thẳng lên bầu trời, chiếu sáng hơn nửa mặt hồ.

Lạc Khê kinh ngạc thốt lên: “Tiên giai thượng phẩm... Lưu Quang Kính?”

Xem ra, Mộ Nam Chi đã đoạt được nó rồi.

Đang mải nhìn về phía xa nên nàng không để ý dưới chân mình nữa, cả người lảo đảo rồi ngã nhào xuống hồ.

Lạc Khê: ...

Nàng nhắm chặt mắt, chuẩn bị gào to cầu cứu nhưng cảm giác nghẹt thở trong dự đoán lại không hề xảy ra, bên tai lại vang lên tiếng sáo rất du dương.

Mở mắt ra, nàng ngẩn người nhìn quanh. Trước mắt là một nơi hoàn toàn xa lạ tựa như khung cảnh trong giấc mộng.

Những tòa nhà cao tầng xếp san sát bên nhau, giữa những tòa nhà là một con ngõ nhỏ sâu hun hút, chẳng biết dẫn đến nơi đâu.

Đồng tử nàng co lại. Vừa chớp mắt, cảnh vật lập tức thay đổi, giờ phút này như thể nàng đang đứng giữa tầng mây.

Trên bàn đá, một cây sáo ngọc được đặt ngay ngắn trước mặt. Cây sáo màu xanh ngọc có linh khí lưu chuyển quanh thân, rõ ràng không phải vật tầm thường.

Quả nhiên từ phía xa, Lạc Khê trông thấy một nam tử áo lam thong dong bước đến.

Người nọ tùy tiện nhặt cây sáo lên, ánh mắt tràn ngập vẻ ghét bỏ: “Lão già kia không luyện được Thần khí tốt đẹp gì sất! Thoạt nhìn thứ này chẳng khác gì Tiên giai trung phẩm nhưng thật ra chỉ là thứ hạ phẩm thất bại mà thôi. Hừ, đừng mong dùng thứ này lừa gạt ta!”

Dứt lời, y hất tay một cái là cây sáo ngọc lập tức bị ném xuống đất. Trên thân sáo lập tức xuất hiện một vết nứt rõ ràng.

Lạc Khê chứng kiến hết thảy, không khỏi giận dữ lên tiếng: “Thật quá đáng! Dù là hạ phẩm thì đó cũng là tiên khí mà, không cần thì cho ta đi, ném cái gì mà ném! Đúng là phí phạm của trời!"

Không biết có phải vì cảm nhận được tâm ý của nàng hay không, sau khi nàng chớp mắt một lần nữa, mặc dù cơ thể vẫn đang chìm trong hồ nước nhưng trong tay lại có thêm một cây sáo ngọc.

Nàng không thể tin nổi, xoay tới xoay lui quan sát hồi lâu, cuối cùng cũng xác định được vật này đang nằm trong tay mình. Nếu soi kỹ thì còn có thể thấy vết xước kia nữa.

Còn chưa kịp mở miệng hỏi chuyện, nàng liền nghe thấy tiếng gọi của Sương Hoa. Nàng ấy trông thấy cũng ngẩn người, ánh mắt lập tức dừng lại trên cây sáo: “Đây là... Huyễn Âm Địch? Sao muội xuống hồ được, rồi sao muội lại có...”

Lạc Khê thuật lại mọi chuyện. Sương Hoa nghe xong không khỏi cảm thán vận may của nàng rồi kể lại hành trình ban nãy.

“Mảnh vỡ ở trong đảo này đấy. Theo tỷ quan sát thì hồ Thanh Hư này nối liền với hòn đảo kia, hơn nữa mảnh vỡ đang tới gần nơi này nên khí tức mới rõ ràng như vậy.”

Lạc Khê nhíu mày: “Vậy còn cây sáo này thì sao? Vì sao Tiên giai hạ phẩm lại xuất hiện ở đây?”

“Huyễn Âm Địch là bán Thần khí.” Sương Hoa nhìn nàng như thể nhìn kẻ ngốc vậy: “Chỉ là... có chút tổn hại mà thôi.”