Chương 14: Ta muốn mạnh mẽ hơn

“Hôm nay các ngươi xem thường ta, ngày sau đừng chờ mong ta giúp đỡ các ngươi nữa. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây*, chớ có khinh thiếu niên nghèo!”

Lạc Khê nắm chặt bàn tay nhỏ, trong lòng thầm lập lời thề: chỉ cần lần này bình an trở về, nàng sẽ nghiêm túc tu luyện để thiên hạ biết đến sự lợi hại của nàng!

“Ái da... đau quá.”

Giọng nói của hai đệ tử nọ càng lúc càng cách xa, rõ ràng bọn họ đã không còn ý định quay lại nữa. Lạc Khê dứt khoát nằm nguyên tại chỗ, một lòng chờ đợi kỳ tích xuất hiện. Chỉ tiếc rằng kỳ tích còn chưa kịp xuất hiện thì khí tức cuồng hóa của gấu đen lại dày đặc thêm một tầng.

“Gào!”

Tiếng rống thê lương đột ngột vang lên khiến Lạc Khê lập tức cảnh giác. Lúc này trong cơ thể chỉ còn sót lại chút linh lực cuối cùng đủ để thi triển một chiêu Thiên Diệp Nhận mà thôi.

Nàng gắng gượng ngồi dậy, còn chưa kịp vận lực thì đã trông thấy hình bóng áo đỏ quen thuộc hiện ra từ phía xa, là Phi Nguyệt.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt vừa khéo đối diện với y. Quả nhiên, đối phương nở nụ cười không chút lưu tình nào với nàng ngay lập tức: “Sao lại chật vật đến mức này rồi?”

Nhớ lại đoạn đối thoại giữa Tiểu Thanh và Tiểu Mộc, lòng nàng như bị kim đâm mấy nhát. Hóa ra chỉ có mình nàng ngu ngốc thật sự hành động một mình. Nàng tức giận quay mặt đi, không buồn nhìn đến y nữa, trong lòng thầm nghĩ: Có thể dựa vào nam nhân thì chắc heo mẹ cũng biết leo cây rồi!

Lạc Khê hừ lạnh, liếc mắt khinh thường. Mà gấu đen ngày càng tiến sát lại gần, nàng cũng không rảnh tiếp tục giận dỗi y nữa. Linh lực bắt đầu kết tụ lại trong tay nàng, quanh thân chợt hiện lên ánh sáng màu lục nhàn nhạt.

Phi Nguyệt biến sắc rồi vội lao đến, đồng tử mở lớn, khẽ quát: “Ngươi điên rồi sao?”

Linh lực nàng đã gần như cạn sạch mà giờ vẫn còn cố gắng vận dụng đại chiêu, đây chẳng khác gì tổn thương cực lớn đối với thân thể. Phi Nguyệt vừa thấy đạn tín hiệu bắn lên đã lập tức chạy đến, nào ngờ người này lại ngu xuẩn như vậy, không biết quý trọng sinh mệnh.

Nhưng Lạc Khê lại cảm thấy lần này có điều bất đồng. Linh lực trong cơ thể chẳng những không cạn mà còn giống như suối nguồn, liên tục dâng lên. Thậm chí còn thuần túy hơn cả lúc bình thường, cảm giác này... rất giống với lần trước ở rừng Thanh Trúc.

Thôi mặc kệ đời đi, giữ được mạng quan trọng hơn!

Nàng hít sâu một hơi, đánh một chiêu cuối cùng về phía gấu đen: “Thiên Diệp Nhận, phá!”

Kình lực đánh trúng gấu đen tạo ra một tiếng nổ lớn vang vọng khắp khu rừng, thân hình cao lớn kia lập tức ngã xuống, cây cối xung quanh cũng rung lắc theo dư chấn của chiêu thức.

Lạc Khê còn chưa kịp kinh ngạc vì uy lực của chiêu thức này liền cảm thấy trận choáng váng ập đến, thân thể mềm nhũn rồi ngất lịm đi.

“Lạc Khê!”

Phi Nguyệt khẽ hô một tiếng, vốn định tiến lên ngăn cản nhưng lại bị dư chấn của Thiên Diệp Nhận đẩy lùi mấy bước. Không ngờ uy lực của chiêu thức ấy... lại vượt xa tưởng tượng của y.

Theo lý thì yêu thú cấp hai tương đương với tu sĩ Luyện khí hậu kỳ, mà nàng mới chỉ là Luyện khí nhất giai, cho dù có tu luyện Mộc Linh Quyết thì cũng không thể phát ra uy lực mạnh như vậy.

Lúc nãy dù y đã áp chế tu vi mà còn bị dư chấn công kích, quả thật việc này rất không bình thường.

Phi Nguyệt bước nhanh về phía bụi cỏ, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể nhỏ bé đang hôn mê kia, ánh mắt phức tạp nhìn về phía gấu đen vừa mới bị đánh bại. Một khắc sau, y thu lại vẻ hờ hững, giải trừ phong ấn tu vi, khí tức chân nguyên lập tức khuếch tán bốn phía...

“Sao có thể?”

Sao Lạc Khê lại là Trúc cơ kỳ?

Phi Nguyệt cau mày, thử dò xét linh khí trong thân thể nàng một lần nữa. Nhưng lần này y chỉ thấy tu vi đã khôi phục về Luyện khí nhất giai, không hơn không kém.

Y có hơi trầm ngâm, chẳng lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác?

Dù vậy, chuyện này... cũng có vài phần thú vị.

“Tỉnh rồi nhớ phải cảm tạ ân nhân một tiếng đấy, Lạc Khê à!”

Phi Nguyệt thu hồi tu vi rồi mới cúi người, cõng nàng lên lưng bước ra ngoài rừng rậm.

Khi trời dần hửng sáng, Phi Nguyệt đã cõng nàng đến gần khách điếm. Từ xa, y đã trông thấy Mộ Nam Chi đang lặng lẽ đứng chờ ngoài cửa.

Phi Nguyệt nhếch môi cười: “Giải quyết xong rồi? Không bị thương chứ?”

Mộ Nam Chi gật đầu, ánh mắt vẫn sắc bén như trước: “Không có vấn đề gì đáng ngại. Tuy yêu thú bị cuồng hóa có hơi phiền phức nhưng Huyền Thiên Kiếm Pháp vẫn đủ để đối phó.”

Nói đoạn, ánh mắt nàng ta chuyển về phía sau lưng y: “Còn Lạc Khê...”

“Hả, nàng ấy à?” Phi Nguyệt hơi dừng lại, khóe môi cong cong: “Chỉ là bị thương nhẹ, không đáng ngại.”

Y không nói thêm gì mà chỉ bảo nàng ta đợi hai người còn lại rồi sớm quay về nghỉ ngơi. Nói rồi liền cõng Lạc Khê vào trong khách điếm.

Có người từng nhắc nhở Mộ Nam Chi rằng: “Phi Nguyệt không đơn giản như vẻ ngoài đâu. Tốt nhất ngươi đừng tin tưởng y quá!”

Bóng đêm đen như mực. Một mình Mộ Nam Chi đứng ở cửa nhìn bóng hai người dần xa, ánh mắt lạnh nhạt không chút lưu luyến.

Trong phòng khách, Lạc Khê nằm trên lưng y suốt một đoạn đường dài, thân thể vốn mỏi mệt vì tiêu hao linh lực đã dần khôi phục.

Nàng từ từ mở mắt ra liền thấy Phi Nguyệt chậm rãi đứng dậy khỏi giường: “Tỉnh rồi?”

Lạc Khê sững người, vô cùng ngạc nhiên. Rõ ràng thương thế trên người nàng đã tốt hơn nhiều, hình như nàng còn mơ hồ nhớ được lúc mình nằm trên lưng người khác.

Nghĩ đến khả năng đó, trong lòng nàng không khỏi cả kinh: Phi Nguyệt tốt đẹp như vậy sao?

Nàng nheo mắt đầy nghi ngờ: “Chồn cáo chúc Tết gà, rắp tâm ăn tỏi*. Nói đi, ngươi lại định giở trò gì đây?”

Phi Nguyệt liếc nàng một cái, khẽ cười: “Sao ngươi lại nghĩ về ân nhân cứu mạng như vậy chứ? Lạc sư tỷ còn nhớ lần nhập môn thí luyện chứ?”

“Ờ...” Nàng giả vờ suy nghĩ: “Thật ra ta quên chuyện đó từ lâu rồi.”

Phi Nguyệt nhìn thấu nàng đang giả ngốc nhưng không tiện vạch trần. Y rảo bước đi tới cửa rồi chậm rãi mở ra, cuối cùng mới quay đầu nhìn nàng nói một câu: “Đừng quên uớc hẹn dưới chân núi.”

Nói xong, cửa phòng khép lại, bóng người cũng biến mất theo.

Lạc Khê thật sự cạn lời: “Cái tên bệnh hoạn kia, ta trêu chọc gì ngươi chứ?”

Lần nào y gặp nàng cũng phải nói móc nàng vài câu, lúc có chuyện tốt thì không thấy mặt, giờ lại muốn kéo nàng làm bia đỡ đạn à?

Nàng nghiến răng âm thầm hạ quyết tâm: “Chờ đến khi ta thành đại lão tu tiên giới, ta sẽ khiến y phải quỳ gối hát bài “Chinh phục” cho ta nghe!”

“Sương Hoa tỷ tỷ có ở đó không?” Nàng thử gọi một tiếng, hình như vừa rồi nàng cảm nhận được khí tức của Sương Hoa.

“Cuối cùng cũng đi rồi.” Giọng nói của Sương Hoa truyền đến từ trong thần thức, lãnh đạm như làn gió thổi qua băng tuyết: “Về sau muội nên cẩn trọng thì hơn. Hình như người kia... đã phát hiện ra điều gì đó rồi.”

“Phi Nguyệt á? Ý tỷ là y có thể phát hiện ra sự tồn tại của tỷ ư?” Lạc Khê khó hiểu vô cùng, Sương Hoa lợi hại như vậy thì sao y có thể phát hiện ra được?

“Y đủ trình sao?” Sương Hoa hừ lạnh một tiếng, trong giọng điệu còn mang theo vài phần khinh miệt, hiển nhiên không hề đặt người kia vào mắt. Lúc này Lạc Khê mới biết bản thân đã hiểu lầm.

Dạo gần đây linh lực trong thân thể Lạc Khê có gì đó rất khác thường. Nhưng Sương Hoa vẫn chưa tìm ra nguyên do nên nàng ấy cũng không tiện đưa ra kết luận.

Hơn nữa...

Nàng ấy trầm ngâm một lát. Nếu để Lạc Khê biết thỉnh thoảng nàng có thể ngẫu nhiên lẻn vào cảnh giới Trúc cơ, chỉ sợ nàng sẽ vui mừng đến mức muốn bay thẳng lên trời luôn ấy chứ.

“Tóm lại tỷ sẽ giúp đỡ muội, muội không cần bận tâm về Phi Nguyệt nữa.” Sương Hoa nhanh chóng chuyển đề tài: “Vừa rồi muội tìm tỷ có chuyện gì vậy?”

Lạc Khê chợt nhớ tới lời thề son sắt vừa được thiết lập cách đây không lâu: “Sương Hoa tỷ tỷ, muội muốn mạnh lên!”

Không khí chợt tĩnh lặng hẳn đi.

Một lúc lâu sau, Sương Hoa mới cất giọng lạnh nhạt: “Muội nghiêm túc thật à?”

Sương Hoa không hoàn toàn tin tưởng vào vị muội muội này. Vì trước đây bất kể nàng ấy có khuyên răn thế nào, Lạc Khê cũng không chịu tu luyện đàng hoàng, lẽ nào hôm nay vì bị đả kích mà thay đổi chủ ý?

“So với trân châu còn thật hơn.” Lạc Khê kiên định: “Là đệ tử thân truyền mà muội yếu nhược thế này cũng quá mất mặt rồi. Nếu cứ tiếp tục như thế, chỉ sợ cái mạng nhỏ này cũng khó giữ được.”

Liên tiếp bị chịu đả kích đã giúp nàng nhận ra: có lẽ bản thân vẫn còn cứu vãn được.

“Tỷ chỉ cần nói có giúp muội hay không thôi!”

“Giúp, đương nhiên là tỷ sẽ giúp rồi.” Sương Hoa vui mừng không thôi: “Tỷ tuyệt đối sẽ không để muội chịu thiệt.”

Lạc Khê âm thầm hạ quyết tâm: sau khi trở về sẽ nghiêm túc học hành đàng hoàng. Sau đó... phải từ từ đòi hết món nợ xưa.

Nàng muốn tuyên cáo với thiên hạ rằng bản thân đã tiến hóa vượt bậc, nay đã là: Lạc - con cá muối thỉnh thoảng mới chăm chỉ - Khê!

Yêu thú cuồng hóa ở huyện Lưu gây họa không nhẹ nên bọn họ phải ở lại thêm một ngày mới dọn dẹp sạch sẽ. Trong thời gian đó, Lạc Khê thật sự tu luyện theo sự chỉ dẫn của Sương Hoa nhưng nỗ lực cố gắng đó diễn ra vô cùng thất thường. Nói đúng hơn là nàng vừa tu vừa trốn, thỉnh thoảng lại nằm lười phơi nắng, chờ chết trong thong dong.

Sương Hoa vốn định mắng nàng vài câu, răn dạy nàng đúng là loại cá muối không có tương lai. Thế nhưng... nàng lại có thiên phú tuyệt đỉnh, học hành không đến nơi đến chốn mà nàng vẫn có thể đạt tới Luyện khí nhị giai khiến người ta không tìm nổi lý do để mắng mỏ nàng.

Ngày trở về, Vân Tôn Giả còn khen ngợi nàng vài câu. Các sư huynh, sư tỷ cũng tặng nàng rất nhiều lễ vật chúc mừng sư muội đầu tiên thăng cấp ở Lăng Chỉ Phong chỉ vỏn vẹn chưa đầy một tháng.

Còn chuyện Tiểu Thanh và Tiểu Mộc đâm sau lưng nàng ấy à, vì không có chứng cứ xác thực nên nàng không tiện đưa bọn họ ra Chấp Pháp Đường luận tội.

Nàng thấy mình cần phải mua mấy viên lưu ảnh thạch ngay lập tức, để lỡ lần sau có gặp tình huống tương tự, nàng sẽ thay trời hành đạo luôn!

Tất nhiên chuyện không truy cứu lúc này không có nghĩa là nàng sẽ buông tha bọn họ.

Hôm sau Lạc Khê vừa tan học, Sương Hoa liền biết nàng đã chọn học trận pháp. Thế là trong lòng nàng ấy lập tức nảy sinh chủ ý.

“Muội có muốn tu luyện nhanh hơn không?” Sương Hoa tạo ra cái bánh vẽ vô cùng đẹp đẽ: “Chỉ cần học cái này là tốc độ tu luyện của muội có thể tăng gấp đôi.”

Lạc Khê bán tín bán nghi nghe nàng ấy nói chuyện, nhớ lại lúc chơi trò tu tiên trên máy, đột phá cảnh giới thường đi kèm nguy hiểm trùng trùng điệp điệp khiến toàn thân nàng dựng hết cả gai ốc lên.

“Tỷ không định bắt muội uống đan dược linh tinh gì đó đấy chứ?” Nàng cự tuyệt ngay lập tức: “Đan độc hại người! Lệch đường là không được đâu!”

Sương Hoa bật cười khúc khích: “Muội nghĩ cái gì vậy? Tỷ chỉ muốn muội vẽ Tụ Linh trận cho bản thân. Khi tu luyện trong trận pháp thì linh khí sẽ tự động ngưng tụ xung quanh, tốc độ tu luyện sẽ tăng nhanh mà không cần tốn nhiều sức lực. So với người khác phải bỏ công bỏ sức, khó khăn lắm mới tu luyện được thì không phải phương thức đó dễ chịu hơn sao?”

Lạc Khê biết mình không phải uống đan dược gì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nghi hoặc hỏi lại: “Tụ Linh trận?”

(*) Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây: là một câu tục ngữ có ý nghĩa là thế sự thay đổi, thịnh suy vô thường.

(*) Chồn cáo chúc Tết gà, rắp tâm ăn tỏi (nguyên văn: Hoàng thử lang cấp kê bái niên, một an hảo tâm): có thể được hiểu là giả bộ thân thiện nhằm thực hiện mưu đồ xấu.