Chương 8

Trong các bài báo, bóng dáng của Tork xuất hiện khá thường xuyên, đủ để chứng minh danh tính của ông ta.

Thẩm Quân thực ra chẳng mấy bận tâm đến tính xác thực của câu chuyện này. Vì sao ư? Người ta đã thay cô trả hết khoản nợ vài chục triệu của công ty rồi.

Chuyện nhận cha này ấy à? Đừng nói là cha, nhận làm ông nội cô cũng vui lòng luôn.

Nhưng Tork nghĩ rằng cô vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.

Ông lôi ra một bức ảnh của Nehm Alva khi còn sống, chỉ vào khuôn mặt của ông ấy và bắt đầu thuyết phục với thái độ cực kỳ nghiêm túc:

“Cô nhìn xem! Ngũ quan của ngài ấy và cô giống hệt nhau. Này là trời sinh đấy! Cô và ngài ấy, cứ như được đúc từ một cái khuôn mà ra.”

Thẩm Quân: “?”

Cô nhìn bức ảnh, sau đó soi lại mặt mình trong gương.

Chỗ nào giống?!

Cô nghi ngờ sâu sắc rằng ông trợ lý già này bị cận thị đến tám nghìn độ.

“Giống đúc từ một khuôn á?” Cô nhướng mày, khóe miệng co giật. “Ông đùa tôi đúng không?”

Tork lại càng nghiêm túc hơn, vẫn dùng cái giọng tiếng Trung cứng đơ của mình:

“Đôi mắt, chiếc mũi, cái miệng, và cả làn da hoàn hảo của cô – mọi thứ đều giống nhau y hệt. Ông chủ còn có một cái tên Hoa Quốc, là Lý Kiến Quốc. Ngài ấy rất yêu Hoa Quốc, và càng yêu cô hơn.”

Thẩm Quân: “…”

Cái kiểu tẩy não này, cô không nuốt trôi được.

Cô không nhịn được, ngắt lời:

“Liệu có nhầm không vậy? Tôi là người da vàng, làm sao lại giống người châu Phi được chứ?”

Khi trợ lý da đen lấy báo cáo giám định, một khẩu súng lục rơi xuống đất.

Thẩm Quân ngay lập tức đổi giọng, điềm nhiên nói:

“Nhìn kỹ lại, tôi thấy thực sự rất giống. Ngũ quan của tôi và cha tôi, đúng là như đúc từ một khuôn ra.”

Trợ lý da đen vô cùng hài lòng, nở nụ cười tươi rói, nói đầy tự hào:

“Chúng tôi đã tìm đến nhiều cơ quan giám định uy tín, tất cả đều xác nhận rằng cô chính là con gái ruột của ngài ấy. Trước lúc lâm chung, ngài ấy để lại lời trăn trối cuối cùng, rằng cô hãy đóng cửa công ty, cắt đứt mọi liên hệ tại Hoa Quốc, rồi theo chúng tôi về châu Phi để thừa kế tài sản.”

Thẩm Quân liếc qua tập báo cáo giám định, tất cả đều từ những tổ chức khác nhau nhưng cùng đưa ra một kết luận.

Còn cái sự thật này xuất hiện bằng cách nào… cô không muốn tìm hiểu thêm làm gì.

Dù sao thế giới tiểu thuyết có logic tệ hại một chút cũng dễ hiểu thôi mà.

Trợ lý lấy ra một tập tài liệu và đưa cho cô xem.

Trên giấy trắng mực đen ghi rõ: chỉ cần cô thực hiện theo di chúc của vị tỷ phú, đóng cửa công ty tại Hoa Quốc, cô sẽ có thể đến châu Phi để thừa kế 7.000 tỷ tài sản.

Thẩm Quân nhún vai, dù sao công ty đang nợ tới 20 triệu và cũng sắp phá sản rồi. Đằng nào cô cũng chẳng thiết tha.

Tork nói tiếp, giọng đầy quả quyết:

“Tiếp theo, cô chủ hãy dưỡng sức cho tốt, trở về công ty, giải tán đội ngũ diễn viên và làm thủ tục phá sản. Sau đó, cô sẽ có thể về châu Phi để thừa kế tài sản.”

Thẩm Quân nhíu mày:

“Không thể trực tiếp hơn được à? Cái công ty sắp sập kia liên quan gì đến việc tôi nhận thừa kế chứ?”

Tork cười, nụ cười đầy thâm ý:

“Ngài ấy lo lắng rằng cô sẽ lưu luyến sự nghiệp ở Hoa Quốc.”