Chương 16

“Liên quan gì đến cậu?” Lộ Hà quay người lại, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Thấy cậu không vui, tôi cũng chẳng vui nổi.”

Bạc Nhiên tỏ vẻ quan tâm, giọng nhẹ nhàng: “Nếu có chuyện gì khiến cậu buồn, có thể nói với tôi.”

“Nói ra, biết đâu tôi có thể khiến cậu thấy khá hơn.”

Bạc Nhiên thở dài trong lòng. Diễn kịch đúng là mệt thật, cực kỳ mệt.

Haiz, cô lại khẽ thở dài thêm lần nữa.

Lộ Hà nhìn cô rất lâu, rồi mới nói: “Vừa nhìn thấy cậu, tôi liền thấy khó chịu.”

Nghe vậy, Bạc Nhiên ngẩn người, gương mặt lộ rõ vẻ tổn thương, đôi mắt hơi run lên nhìn Lộ Hà không thể tin nổi.

Nhìn dáng vẻ đó, trong lòng Lộ Hà bỗng thoáng qua chút áy náy, như có một cây kim khẽ châm vào tim.

Cô mở miệng định nói gì đó, nhưng chưa kịp thì...

“Bộp!”

Một cơn đau nhói truyền lên từ chân. Cô cúi đầu, phát hiện chiếc ly trong tay Bạc Nhiên vừa rơi trúng mũi chân mình.

Sắc mặt Lộ Hà biến đổi vì đau.

Bạc Nhiên vội vàng nói: “Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi không cố ý, trượt tay thôi!”

“Cậu cố tình trả thù tôi!” Giọng Lộ Hà run lên, nghe ra rõ ràng là đau thật.

Thấy cô đau đến mức mặt tái đi, Bạc Nhiên lập tức nói: “Để tôi đỡ cậu đến phòng y tế.”

Đi được nửa đường, chân Lộ Hà đã đỡ đau hơn nhiều nhưng cô cố tình dựa cả người lên Bạc Nhiên, để trọng lượng cơ thể dồn về phía đối phương.

Nghe thấy hơi thở của Bạc Nhiên ngày càng gấp, Lộ Hà nghiêng đầu, thấy trên trán cô lấm tấm mồ hôi, liền trêu chọc: “Thể lực yếu thật đấy.”

Ngay sau đó, tay Bạc Nhiên lại trượt, lần này cô không giữ được người bên cạnh.

“Rầm!”

Lộ Hà ngã phịch xuống đất.

Lộ Hà trừng mắt nhìn, vẻ mặt không thể tin nổi.

Cú ngã vừa rồi khiến cô hơi đau, ngẩng đầu lên thì thấy Bạc Nhiên đang đứng đó, vẻ mặt hoang mang vô tội, liền tức giận hỏi: “Cậu lại cố ý đúng không?”

Đương nhiên là cố ý, nhưng thừa nhận thì tuyệt đối không thể.

Ngay cả hệ thống cũng không chịu nổi nữa, lập tức nhắc nhở:

[Cảnh báo, ký chủ! Hôm nay là ngày cuối cùng rồi. Nếu cô còn không khiến Lộ Hà bỏ cái ý nghĩ cô đang trả thù thì sẽ thật sự OOC đấy!]

Bạc Nhiên bình tĩnh đáp: “Tôi đây là liều mạng một phen, không phá thì không lập được.”

Cô vốn đã có kế hoạch riêng dành cho Lộ Hà.

Lộ Hà không màng gì khác nữa, đứng bật dậy, giận dữ nắm lấy cổ tay Bạc Nhiên, kéo mạnh cô về phía nhà vệ sinh cách đó chỉ vài mét.

Cô đẩy Bạc Nhiên vào góc tường, hai tay ép chặt lên vai đối phương, nửa người cúi xuống gần như áp sát bên tai, giọng nói trầm thấp mang theo cơn giận:

“Bạc Nhiên, không ngờ cậu cũng biết giả vờ. Sao bây giờ mới chịu lộ bản chất thật?”

Bạc Nhiên ngẩng đầu, đôi mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào cô.

Khoảnh khắc đó, Lộ Hà thoáng ngẩn người.

Cô vẫn biết Bạc Nhiên xinh đẹp, nhưng khi bị đôi mắt trong trẻo ấy nhìn thẳng, giống như rơi vào bầu trời đầy sao khiến người ta lỡ mất nhịp tim.

Rồi cô quên luôn mình định nói gì tiếp.

A! Thật tức chết đi được. Ngay lúc quan trọng thế này lại cứng họng!

Không gian chật hẹp bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Lộ Hà buông nhẹ mái tóc dài, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhìn Bạc Nhiên mà chẳng biết nên nói gì.

Rõ ràng người trước mặt vẫn giống như mọi khi - dịu dàng, không có chút khí thế công kích nào, thậm chí còn mỉm cười rất nhẹ.

Nhưng bằng cách nào đó, Lộ Hà lại cảm nhận được một luồng nguy hiểm mơ hồ.

Cảm giác ấy biến mất rất nhanh nên cô không để tâm.

Phải rất lâu sau này, Lộ Hà mới nhận ra từ đầu đến cuối, người bị dắt mũi chính là cô.

Cô không phải con sói xám, mà chỉ là con thỏ trắng ngây ngô nhảy vào hố sâu mang tên Bạc Nhiên.

Những năm về sau, Lộ Hà thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc ngày đó mình lấy đâu ra tự tin, cho rằng bản thân mới là kẻ săn mồi, còn Bạc Nhiên chỉ là con mồi ngoan ngoãn.

Bạc Nhiên đang định đẩy Lộ Hà ra thì chợt liếc thấy cách đó không xa có một nữ sinh đang đứng ngẩn người, tròn mắt nhìn cảnh này.

Cô nhanh chóng liếc sang Lộ Hà, trong ánh mắt thoáng lên một tia sáng lạ rồi nhẹ giọng nói, giọng mang theo chút quan tâm: “Chúng ta đi phòng y tế trước đi, chân cậu vẫn còn đau mà.”

Nói rồi, Bạc Nhiên buông tay xuống, đột ngột vòng tay ôm lấy eo Lộ Hà.

“Cái quái gì vậy?!”

Phòng Hiểu Văn đứng cách đó không xa, há hốc mồm, đến mức cằm như rớt xuống đất.

Người khác có thể không biết, nhưng cô đã cùng Lộ Hà “liên thủ làm chuyện xấu” suốt mười năm thì rõ như ban ngày.

Lộ Hà với Bạc Nhiên vốn chẳng ưa gì nhau!

Nửa tháng trước, chính Lộ Hà còn kéo cô ném tập vở của Bạc Nhiên xuống đất. Đêm qua thôi, cô ấy còn ngồi trước mặt Phòng Hiểu Văn mà phun đủ thứ lời chê bai Bạc Nhiên!

Này này này, chẳng qua mới qua một buổi tối, đã xảy ra chuyện gì mà cô không biết sao?

Cô hít sâu một hơi, chẳng lẽ là Lộ Hà vẫn luôn thầm thích Bạc Nhiên?

Những việc cô ấy làm trước đây, chẳng lẽ đều là để thu hút sự chú ý của Bạc Nhiên?

Sau đó, cô lại trợn to mắt, thấy Lộ Hà cúi đầu thấp xuống, hình như là... đang ở rất gần Bạc Nhiên?

Phòng Hiểu Văn: "???"

Cô vội vàng lấy điện thoại ra chụp lại cảnh tượng này, quá kí©h thí©ɧ rồi đi...

Đừng nói Phòng Hiểu Văn choáng váng, ngay cả Lộ Hà cũng sững người mấy giây.

Cô cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt bên hông mình, thái dương khẽ giật, nghiến răng nói: “... Eo con gái là thứ có thể tùy tiện sờ sao?”

“Ngại quá.” Bạc Nhiên cười khẽ, giọng điệu ôn hòa, ánh mắt chan chứa sắc ấm khiến Lộ Hà thoáng ngẩn ra.

Ngũ quan của Bạc Nhiên mềm mại, khác hẳn nét sắc sảo của Lộ Hà.

Khi cô không cười, lại có cảm giác yên tĩnh và dịu dàng của thời gian trôi qua.

Còn khi cô cười, hàng mi cong cong, đôi mắt trong trẻo ánh lên làn nước tựa như hoa nở trong mùa xuân.

Biểu cảm trên mặt Lộ Hà rõ ràng khựng lại, lúc mở miệng giọng đã mất đi khí thế, lạnh lùng nói: “Không được cười!”