Chương 52: Cưỡng hôn

Chỉ có Dung Lăng là vẫn ung dung tự tại, vừa được ăn tôm mà không phải bóc, còn vừa có cháo nóng hổi, thế là nàng được no nê một bữa ngon lành.

Cho đến khi rời đi, Dung Lăng còn ngâm nga một khúc nhạc nhỏ, bước chân nhẹ bẫng.

Đợi đến khi bước vào khu ký túc xá, cuối cùng Ninh Mộ Tuyết cũng không thể nhịn được nữa.

Đôi mắt đen không có chút ánh sáng của cô nhìn chằm chằm vào Dung Lăng, giọng lạnh lẽo: "Dung Lăng, cậu làm vậy là đang cố ý đúng không, hả?"

Đã gần 3 giờ sáng, hành lang vắng lặng không một bóng người, đội ngũ quay phim của chương trình cũng không theo vào.

Dung Lăng thậm chí có thể nghe thấy tiếng nói của Ninh Mộ Tuyết vang vọng trong hành lang trống trải.

Nàng nghiêng đầu, suy nghĩ xem trong âm thanh đó có những cảm xúc gì?

Có sự chán nản, không cam tâm, và dường như còn có một chút căm hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Tóm lại, Ninh Mộ Tuyết rất là không vui chút nào, thậm chí cô còn chẳng buồn che giấu, rõ ràng là đã không thể giữ được vỏ bọc giả tạo kia nữa rồi.

Cô càng khó chịu, càng không vui, càng bực dọc, ngược lại, Dung Lăng lại càng cảm thấy khoái chí.

Cảm giác thoả mãn này khiến nàng không kiềm được mà bật ra thành lời: "Đúng vậy, tôi là đang cố ý đấy, thì sao nào? Cậu có thể làm gì được tôi chứ?"

Dung Lăng nhướng mày: "Sao thế? Cậu ghen tị à? Nhưng thầy Cố lại thích chăm sóc tôi thôi, làm sao bây giờ? Ngay cả cậu cũng không thể..."

"Ưʍ..."

Dung Lăng trợn to mắt, khó tin nhìn gương mặt gần trong gang tấc của Ninh Mộ Tuyết với đôi mắt chất chứa u buồn.

Cảm giác mềm mại truyền đến từ đôi môi, khiến Dung Lăng thậm chí nghi ngờ liệu mình có đang nằm mơ hay không.

Nhưng cái cảm giác này lại quá chân thực, nó chân thực đến mức Dung Lăng thậm chí có thể cảm nhận rõ được hơi thở nóng rực của Ninh Mộ Tuyết đang phả lên má mình, mang theo một loại cảm xúc khó hiểu.

Ánh mắt Dung Lăng thoáng khựng lại, nàng theo bản năng mà đưa tay, định đẩy Ninh Mộ Tuyết ra.

Không ngờ, Ninh Mộ Tuyết lại dường như đã đoán trước hành động này, cô nhanh chóng giữ chặt lấy cổ tay Dung Lăng, ép chặt lên tường, nụ hôn càng lúc càng tham lam và sâu hơn.

Lúc này, Dung Lăng mới nhận ra rằng, dù cả hai đều là nữ, nhưng giữa bản thân và Ninh Mộ Tuyết, người cao hơn mình nửa cái đầu vẫn tồn tại sự chênh lệch về sức mạnh.

Nàng giống như một con cá nằm trên thớt, mặc kệ bị thao túng, trong khi Ninh Mộ Tuyết mới là kẻ nắm quyền chủ động, mọi thứ đều theo ý cô hết.

Trong mắt Dung Lăng bỗng bừng lên ngọn lửa giận dữ, lần này, đến cả sự căm ghét, nàng cũng không thèm che giấu nữa...

Dung Lăng dứt khoát cắn mạnh một cái.

Ninh Mộ Tuyết khẽ rên lên, dường như môi cô đã bị cắn rách, ngay lập tức, Dung Lăng cảm nhận được vị máu.

Kỳ lạ là, nàng không ngửi thấy mùi tanh của máu, mà lại có chút vị ngọt mát.

Dung Lăng không kìm được, khẽ liếʍ lên vết thương trên môi Ninh Mộ Tuyết mà chính bản thân đã tạo ra.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt Ninh Mộ Tuyết càng thêm u ám, cô nghiêng đầu, để sống mũi chạm vào má Dung Lăng, cả hai cùng nhau chia sẻ vị ngọt này.

Dung Lăng nhíu mày, lại cắn mạnh một lần nữa!

Lần này, máu chảy ra nhiều hơn trước rất nhiều.

Ninh Mộ Tuyết khẽ run ngón tay, buông Dung Lăng ra.

"Dung Lăng…" Giữa sự im lặng, Ninh Mộ Tuyết cảm thấy mình cần phải nói điều gì đó: "Đừng đối xử với mình như vậy, được không?"

Ngay sau đó, một âm thanh chát chúa vang lên, đó là tiếng một cái tát dứt khoát.