Chương 46: Muốn làm chính mình

Chẳng trách, mấy ngày qua những người cô tiếp xúc, từ thực tập sinh, nhân viên đến các master fansite, ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt như muốn nói điều gì đó mà lại thôi.

Cô vốn tưởng đó là vì chuyện lần trước, không ngờ bên ngoài mọi thứ đã đảo lộn hoàn toàn.

Nhìn những tin tức liên tiếp về Ninh thị, Ninh Mộ Tuyết cảm thấy thế giới của mình như bị một thứ gì đó mạnh mẽ đập vỡ tan tành.

Cô thậm chí không thể phủ nhận rằng, bản thân đang tiêu xài số tiền gia đình kiếm được từ việc dẫm đạp lên nước mắt và mồ hôi của người khác.

Cô sống trong thiên đường của chính mình, nơi chỉ có tiếng cười vui, không hề nghe thấy những âm thanh đau khổ khác.

Đây là lần đầu tiên, một người luôn ngủ rất ngon như Ninh Mộ Tuyết lại trằn trọc không ngủ được.

Khi chuông báo thức vang lên, Ninh Mộ Tuyết ngồi dậy với mái tóc rối bời, đôi mắt mở to, đầy vẻ mệt mỏi.

Mọi sự thật cứ ám ảnh khiến cô không thể chợp mắt.

Cô lại nhớ tới ánh mắt vừa dò xét vừa dè dặt của những người xung quanh.

Mỗi bước đi giống như một chuyến tàu lượn, luôn lên xuống không ngừng, không biết điều gì đang chờ phía trước.

Ngoại trừ Dung Lăng, ánh mắt của nàng chưa bao giờ thay đổi.

Lúc này, Ninh Mộ Tuyết rất muốn trò chuyện với nàng, nghe giọng nói của nàng.

Nhưng... Ninh Mộ Tuyết hiếm khi cảm thấy chùn bước.

Nếu ngay cả Dung Lăng cũng bắt đầu chán ghét cô, cô phải làm sao đây?

Ninh Mộ Tuyết lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, trong lòng thầm đưa ra một quyết định, sau khi chương trình kết thúc, cô sẽ nói chuyện nghiêm túc với gia đình.

Cô không muốn mãi sống dưới cái bóng của gia tộc, phải cùng chia sẻ cả vinh quang lẫn nhục nhã.

Cô muốn tự mình bước ra một con đường riêng trong làng giải trí, trở thành một con người độc lập.

Cô không muốn giống như trước kia, như một cây hoa tầm gửi, chỉ biết dựa vào gia đình để tồn tại.

Cô muốn trở thành chính mình.

Lúc này, Ninh Mộ Tuyết mới nhận ra sự yếu đuối và bất lực của bản thân, đồng thời khao khát vô cùng được trở nên mạnh mẽ.

Chỉ khi đủ mạnh mẽ, cô mới có thể trở thành con người mà mình mong muốn.

Và sau đó, làm những điều mà bản thân thực sự muốn làm.

Cuộc thi đã bước vào giai đoạn cao trào, bầu không khí luyện tập cho lần công diễn thứ hai còn nghiêm túc hơn cả tưởng tượng.

Không chỉ các thực ập sinh tỏ ra nghiêm túc, ngay cả các huấn luyện viên cũng cẩn trọng và tập trung, mỗi ngày đều hướng dẫn nhóm của mình luyện tập.

Chẳng rõ là trùng hợp hay cố ý, người phụ trách nhóm của Dung Lăng lần này lại chính là Cố Loan.

Dù chương trình đã có giáo viên dạy nhảy và thanh nhạc chuyên nghiệp, Cố Loan vẫn rất tận tâm làm tròn trách nhiệm, thậm chí đến phòng luyện tập còn sớm hơn cả các thí sinh.

“Thầy Cố hôm nay trông đẹp trai quá…” Bên cạnh Dung Lăng, một thực tập sinh không kìm được thốt lên với vẻ ngưỡng mộ.

Ánh mắt Dung Lăng lướt qua Cố Loan, quan sát anh ta từ trên xuống dưới.

Chiếc áo phông ngắn tay là sản phẩm mới nhất của một thương hiệu xa xỉ, chiếc quần cargo màu đen rộng rãi có lẽ là sản phẩm thủ công của một nhà thiết kế nổi tiếng nước ngoài.

Dưới chân anh ta là đôi giày thể thao phiên bản giới hạn toàn cầu, ngay cả chiếc nhẫn trên ngón tay nhìn qua có vẻ bình thường, cũng có giá ít nhất sáu con số, thuộc bộ sưu tập yêu thích của giới thượng lưu.

Không ngạc nhiên khi vẻ ngoài như vậy lại nhận được lời khen ngợi.

Đây chính là đãi ngộ của một ngôi sao hàng đầu.

Những món đồ trông như được mặc một cách tình cờ, thực tế đều được đội ngũ chuyên nghiệp phối hợp tỉ mỉ.