Chương 10

Nếu trong sách miêu tả mơ hồ, ví dụ như “Hai người liếc nhìn nhau, nhưng không nói gì”, thì ở đoạn cốt truyện đó, Lâm Chi Chi có thể nói bất cứ điều gì mình muốn, thậm chí giữ im lặng cũng được.

Nhưng một khi sách đã viết rõ lời thoại cố định, thì dù cô muốn phản kháng, cũng chỉ có thể lặp lại y nguyên từng chữ, không sai một dấu chấm phẩy.

Tình huống này giống như sự khác biệt giữa “cốt truyện cố định” và “cốt truyện tự do phát huy”.

Nếu là cốt truyện cố định, chẳng khác nào đang đứng trên sân khấu biểu diễn, cô phải hoàn toàn tuân theo kịch bản mà tác giả đã sắp đặt, không được thêm hay bớt lời nào.

Còn nếu là phần tự do phát huy, như thể cô đã bước xuống sân khấu, có thể thoải mái nói những điều mình nghĩ, nhưng vẫn phải giữ nguyên nhân vật thiết lập và tiến trình câu chuyện.

Điều này cũng giải thích vì sao trước đây cô lại làm ra nhiều chuyện không giống với tính cách thật của mình như vậy.

Ngoài hai kiểu cốt truyện đó, còn có phần “ngoài lề”, tức là những đoạn thời gian không nằm trong mạch truyện chính. Trong khoảng thời gian này, cô có thể tự do điều khiển suy nghĩ và hành vi của bản thân.

Sau khi sắp xếp lại mọi suy nghĩ, Lâm Chi Chi cả người như mất hết sức lực, tâm trạng uể oải bao trùm. Nhưng rất nhanh, cô lại lấy lại được tinh thần.

Dù sao thì bây giờ cô cũng đã thức tỉnh ý thức, không giống như những nhân vật khác chỉ biết bị cốt truyện điều khiển như con rối.

Nghĩ như vậy, cô bắt đầu lật tiếp những phần còn lại của cuốn sách.

Cô mất khoảng ba tiếng đồng hồ để đọc hết toàn bộ. Khi khép sách lại, trong đầu chỉ có một câu muốn hét lên: “Má ơi, cái gì thế này!”

Không thể không nói, nữ chính Dư Nhân đúng là “đỉnh của chóp”. Cô ta có thể kết hợp hoàn hảo giữa vẻ ngây thơ trong sáng của “bạch liên hoa” và sự thảo mai trà xanh điển hình, thể hiện vô cùng thuần thục.

Ban đầu, Lâm Chi Chi cứ nghĩ Dư Nhân chỉ mập mờ với Ngô Lạc Lâm rồi sau đó dính líu một chút đến Tống Thừa Dật. Ai ngờ, sau khi đọc xong toàn bộ, cô suýt nữa rơi cả cằm xuống đất.

Trong truyện, chỉ cần là nam chính có sức nặng một chút, gần như đều từng “qua lại” với Dư Nhân. Ít nhất cũng phải có bảy tám người?

Cô ta đúng là “quản lý thời gian cấp thần”, trong lúc còn đang mập mờ với Ngô Lạc Lâm, lại có thể ôm lấy Tư Lâm khóc lóc kể lể rằng mình bị bắt nạt.

Quay đầu thì nép vào Tống Thừa Dật, để anh ta an ủi. Làm thêm bán thời gian ở một quán cà phê thì va phải tổng tài của tập đoàn KDA – Hạ Sâm, không cẩn thận làm dơ áo vest của anh, thế là “cơ duyên” thành đôi.

Chưa hết, cô ta còn đi an ủi Sở Ý đang thất tình, chưa từng vắng mặt tại bất kỳ trận đấu nào của vận động viên nổi tiếng Hứa Triều Hi, mỗi lần xuất hiện là mỗi lần chọn được vị trí tốt nhất. Thậm chí còn có duyên gặp được học trưởng Ôn Nhiên Triết đến lớp thay giáo sư chủ nhiệm…

Nhiều đến mức Lâm Chi Chi không thể nhớ nổi tên tất cả những người đàn ông từng xuất hiện quanh Dư Nhân. Nhưng kỳ lạ thay, dù Dư Nhân cứ “lướt nhẹ” qua như vậy, tất cả bọn họ đều phát sinh hảo cảm với cô ta.

Mà buồn cười nhất là, mỗi lần gặp những người đàn ông ấy, Dư Nhân đều dựa vào “năng lực và sự trong sáng trời ban” của bản thân để khiến họ động lòng.

Cuối cùng, đám nam chính ấy còn đồng loạt vì yêu cô ta mà chấp nhận sự tồn tại của nhau, đưa tới cái kết đại đoàn viên mỹ mãn, ai cũng có phần, ai cũng vui vẻ.

Trời sập thật rồi.

Lâm Chi Chi cảm thấy mình không thể tưởng tượng nổi rốt cuộc là phải bao nhiêu Mary Sue và thời đại não tàn đổ dồn vào một người thì mới có thể viết ra được thứ này?

Nàng khép sách lại, vừa nãy vẫn mải mê mắng chửi Dư Nhân mà quên mất không để ý đến cốt truyện của mình.

Giờ vừa xem đến, mới phát hiện tháng này là thời điểm Dư Nhân bắt đầu từng bước “tiếp cận” Tống Thừa Dật lấy danh nghĩa an ủi người thất tình để tiến tới, từ ái muội mập mờ mà dần khiến anh động lòng.

Lâm Chi Chi nhíu mày chặt đến mức có thể kẹp chết một con muỗi, trong lòng có hàng vạn câu “tục” mà không biết có nên buột miệng chửi ra hay không. Bởi vì càng đọc về sau, nội dung càng làm cô tức đến muốn vặn gân xoắn não.

Khi Tống Thừa Dật và Dư Nhân đang dần phát triển tình cảm, trong truyện viết rằng Lâm Chi Chi phát hiện bản thân vẫn không thể quên được Tống Thừa Dật, người cô yêu sâu đậm vẫn luôn là anh. Vì thế cô bắt đầu muốn níu kéo, nhưng lại bị anh cự tuyệt phũ phàng.

Lăn lộn dăm ba chương, thấy không thể lay động anh quay lại, cô dứt khoát chơi lớn — thừa dịp dược hiệu, trói anh vào khách sạn, không chỉ ghi lại những đoạn video không thể chiếu sáng, còn dùng chúng để uy hϊếp anh.

Tuy Tống Thừa Dật vẫn không chịu nối lại tình cũ, nhưng từ đó hai người phát triển thành… mối quan hệ thể xác chỉ giải quyết nhu cầu sinh lý.

Tất nhiên, về sau Dư Nhân sẽ giúp anh xóa sạch đoạn video, một khi không còn bị uy hϊếp, Tống Thừa Dật liền đá bay cô không chút do dự, thậm chí còn thuê người đến cảnh cáo cô phải biết thân biết phận.

Mất Tống Thừa Dật rồi, Lâm Chi Chi trong truyện lại quay sang bám víu vị hôn phu Hoắc Tư Niên. Nhưng không ngờ, trong một cuộc thi Toán học quốc tế, Hoắc Tư Niên lại bị khí chất ưu tú của Dư Nhân thu hút.

Trước một Lâm Chi Chi ngày càng vô lý, phiền phức, so với một Dư Nhân ôn hòa hiểu chuyện, anh dĩ nhiên lựa chọn người sau. Khi cuối cùng xác định rõ bản thân yêu ai, Hoắc Tư Niên liền xuống tay không chút lưu tình, đá cô không thương tiếc.

Sau đó… không còn sau đó nữa.

Kết cục của Lâm Chi Chi được viết rất ngắn gọn sau khi bị vướng vào một vụ bắt cóc, cô mất tích bí ẩn, không rõ tung tích.

Xem đến đây, Lâm Chi Chi đã tức đến mức bình tĩnh lại luôn rồi.

Cô rốt cuộc là nhân vật gì? Một nữ phụ độc ác đơn thuần, nhiệm vụ trong truyện chỉ là lúc đầu bám riết lấy Tống Thừa Dật làʍ t̠ìиɦ nhân, sau đó tiếp tục dây dưa Hoắc Tư Niên, cản đường nữ chính mà thôi.

Tổng kết lại thì cô chẳng có tác dụng gì cả, trừ việc làm nền cho Dư Nhân toả sáng.

May mắn là bây giờ cô đã biết trước nội dung cốt truyện. Điều đầu tiên phải làm là tránh né tất cả các tình tiết kia để thoát khỏi kết cục thê thảm.

Hơn nữa, cô cũng không hề muốn cùng Tống Thừa Dật phát sinh cái gọi là quan hệ “pháo hữu”. Không, phải nói là cô tuyệt đối không muốn lần thứ hai “lên giường” với anh!

Bởi vì tên đàn ông này, trên giường căn bản là không có điểm dừng, tinh lực dồi dào đến mức như quái vật, ngủ với anh một đêm có thể khiến người ta mất nửa cái mạng.

Mấy hôm trước, Tống Thừa Dật vẫn còn kiên trì nhắn tin cho cô. Sau khi bị chặn WeChat, anh chuyển sang nhắn tin. Bị chặn số, anh liền đổi số mới gọi điện. Cứ như một miếng cao dán chó không thể gỡ, khiến người ta phát phiền. Lâm Chi Chi không chịu nổi, dứt khoát đổi luôn cả số điện thoại.

Sau khi cắt đuôi được Tống Thừa Dật, cô bỗng cảm thấy cuộc sống của mình tràn đầy thời gian rảnh rỗi, giống như miếng bọt biển ngâm trong nước — chỉ cần bóp một chút là trào ra cả đống thời gian tự do.

Mỗi ngày đều nhẹ nhõm khoan khoái, như hiện tại cô đã đến quán bar nơi tổ chức party như đã hẹn.

Tối nay, quán bar đã được bao trọn. Anh chàng bartender đẹp trai đang bận rộn pha chế các loại cocktail, cánh tay cơ bắp căng đầy lộ ra rõ rệt dưới ánh đèn. Dù tay đang làm việc, mắt hắn vẫn không quên lén liếc về phía bộ sofa VIP, nơi đang ngồi một cặp nam nữ đẹp như bước ra từ tranh vẽ.

Nam chính có vẻ là con lai, đôi mắt xanh lam sâu thẳm mang theo vài phần tình tứ. Còn nữ chính lại trắng nõn thanh tú, gương mặt đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cánh tay nhỏ trắng như tuyết, môi hồng răng trắng, gương mặt nghiêng với đường nét tinh tế cực kỳ mê hoặc. Dù chưa thấy rõ chính diện, nhưng chỉ cần nhìn bóng dáng kia cũng đủ biết đây chính là kiểu mỹ nhân khiến bất kỳ ai cũng phải “trúng tiếng sét ái tình” ngay từ cái nhìn đầu tiên.