"Là Kỷ San San."
Ngu Kiều hơi khựng lại.
Cô không xa lạ gì Kỷ San San, là một nữ diễn viên tuyến hai trong giới, tính tình kiêu căng, hống hách. Cả hai từng gặp nhau trong một lễ trao giải, vì chuyện phòng nghỉ mà xảy ra mâu thuẫn, quan hệ cũng không mấy tốt đẹp.
"Anh nghe nói Kỷ San San là vì nghĩ đạo diễn không coi trọng em, nên mới đi casting rồi thêm chút đầu tư phía sau để giành được vai này."
"Chỉ là cái phòng nghỉ thôi mà? Cô ta đâu cần ghi hận đến giờ chứ?" Ngu Kiều nghĩ mãi không thông.
"Cái sĩ diện của mấy ngôi sao nữ ấy mà, ai mà không biết phía sau cô ta có đại gia chống lưng, ai cũng nhường vài phần, chỉ có em là bướng, nhất định phải cãi tay đôi với cô ta." Anh Trần nói đến đây thì giọng đã pha chút trách móc.
"Thế trong đó có người tên Thương Y không?"
"Thương Y... Ờ, có đấy." Anh Trần ngẫm nghĩ rồi nói: "Nghe đâu là người mới, diễn cũng được nên được nhận vai nữ phụ. Sao em biết?"
"Em đoán thôi." Ngu Kiều vừa nói xong, một đĩa xiên nướng đã được đặt trước mặt cô, cô nuốt nước miếng cái ực: "Vậy em cúp máy nhé, có gì liên lạc sau."
Ngu Kiều vừa gặm xiên thịt cừu, trong lòng vừa thấy cảm khái.
Rõ ràng mình đã bỏ vai, vậy mà Thương Y cuối cùng vẫn chỉ là nữ phụ? Vô dụng thật!
Nhưng điều đó cũng cho thấy, thay đổi kịch bản đâu phải dễ? Có thể chỉnh sửa chi tiết, nhưng khung xương chính thì vẫn y chang.
Vậy mình đã bỏ vai, không còn liên quan gì đến Thương Y, vai nữ phụ thảm hại ban đầu của mình giờ do Kỷ San San thế vào?
Nghĩ tới việc bi kịch đời mình lại được người khác thay thế, Ngu Kiều không khỏi cảm thấy có chút áy náy, nhưng đồng thời đầu óc cô cũng bắt đầu rối loạn.
Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa.
Ngu Kiều ăn rất nhanh, cô quay đầu nhìn người đàn ông bán xiên nướng: "Ông chủ, cho thêm một xiên thịt thăn với hai xiên đậu hũ cá."
Còn chưa nói xong thì đã ngây người.
Bởi vì người đàn ông khi nãy còn bận rộn ở quầy, chẳng biết từ lúc nào đã thu dọn xong, ngồi vào vị trí lái chiếc xe ba bánh.
"Ông chủ..." Ngu Kiều gọi khẽ.
Người đàn ông liếc nhìn cô, ánh mắt lóe lên sự bối rối, giây sau đã vang lên tiếng động cơ.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chiếc xe ba bánh "vù vù" lao đi mất hút.
Đêm khuya yên tĩnh, gió đêm thổi qua, quầy xiên nướng đã biến mất, chỉ còn lại chiếc ghế dài, trên đó vẫn còn một mình Ngu Kiều đang ngồi.
Ngu Kiều thấy mình cô đơn đến kỳ quặc, thậm chí còn có chút xấu hổ.
Ai đó có thể nói cho cô biết, vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?
Nếu không phải con cá nướng trước mặt vẫn đang bốc hơi nóng, Ngu Kiều còn tưởng mình vừa mơ một giấc.
Rốt cuộc người đàn ông đó chạy cái gì?
Ngu Kiều nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, chỉ cảm thấy có chút rùng rợn, thậm chí còn bắt đầu liên tưởng đến mấy cảnh phim kinh dị.
Vì thế cô cúi đầu, nhanh chóng ăn hết đồ còn lại, rồi lục tìm khắp người, cuối cùng moi được tờ tiền mặt một trăm tệ từ trong ốp điện thoại.
Ngu Kiều nghĩ ngợi một chút rồi vẫn quyết định đặt tiền lên bàn. Dù có thiệt cũng không thể chiếm lợi được.
Một ngày cứ thế trôi qua. Về đến căn hộ, tắm nước nóng xong rồi nằm lên chiếc giường mềm mại, Ngu Kiều thấy thoải mái đến mức mắt không mở nổi.
Đời người ấy à, vốn dĩ nên sống như vậy.
Cứ tận hưởng, sống tốt cuộc đời mình là được rồi.
Còn mấy chuyện của đám nhân vật chính ấy hả, cô chẳng muốn dính dáng gì đâu! Làm người qua đường A còn hạnh phúc hơn vai nữ phụ bị ngược nhiều.
Sáng hôm sau mở mắt ra, Ngu Kiều lập tức mở hộp thư, bắt đầu xem kịch bản.
"Mười bảy tuổi", tên nghe khá văn nghệ, thực ra lại là một bộ hài kịch đúng nghĩa.
Chủ yếu kể về cuộc sống học đường thường nhật của vài nhân vật chính, mỗi người đều có đặc điểm và khuyết điểm riêng, khiến họ trở nên sống động.
Ngu Kiều xưa nay vẫn thích nhận phim học đường, tạo hình đơn giản, kịch bản nhẹ nhàng, cũng không cần diễn xuất gì cao siêu, diễn rất dễ.
Hơn nữa gương mặt này của cô cũng hạn chế tuyến vai, nhưng Ngu Kiều không vội phá vỡ hình tượng, dù sao tuổi của cô vẫn còn diễn được vài năm nữa.
Chuyện sau này, để sau hãy tính... nếu còn cơ hội để tính.
Tuần nghỉ hiếm hoi này, Ngu Kiều cũng không để bản thân rảnh rỗi, đã đi dạo mấy trung tâm thương mại lớn, thay đổi không ít đồ đạc trong nhà, số dư trong tài khoản ngân hàng cũng tụt dốc không phanh.
Được sống lại lần nữa, điều quan trọng nhất đối với Ngu Kiều chính là: Sống vui trong từng khoảnh khắc.
Và khi kỳ nghỉ bảy ngày vừa kết thúc, điện thoại của anh Trần liền gọi tới.
Nói bảy ngày thì là bảy ngày, không thêm một giây.
Mồm anh Trần không ngừng nghỉ, luyên thuyên cả buổi, anh càng nói, lông mày của Ngu Kiều càng nhíu chặt.
Anh Trần nói xong, đợi vài giây không thấy phản hồi, thúc giục: "Nói gì đi chứ, em có nghe không đấy?"
"Nghe thì có nghe." Ngu Kiều nuốt một ngụm nước miếng: "Nhưng em nghi ngờ mình nghe nhầm, anh có thể nói lại lần nữa không?"
"Anh đã bàn với đạo diễn Trương rồi, "Đêm Lạnh" em đi đóng một vai khách mời đi, chỉ có vài cảnh thôi, không mệt đâu."