Cho đến ngày chết đi, Ngu Kiều mới bàng hoàng nhận ra, thì ra mình chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết. Một đời mơ màng sống vô định, không chút tự chủ. Sống lại lần nữa, cô chỉ muố …
Cho đến ngày chết đi, Ngu Kiều mới bàng hoàng nhận ra, thì ra mình chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết. Một đời mơ màng sống vô định, không chút tự chủ.
Sống lại lần nữa, cô chỉ muốn tránh xa nam nữ chính, sống cho tử tế. Nhưng mà... tuyến cốt truyện không phải muốn trốn là trốn được. Cái gì nên đến, sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Ngu Kiều: "Khó quá đi mất QAQ!"
Người ta nói: "Kẻ thù của kẻ thù là bạn." Ngu Kiều cắn răng, chủ động tìm đến ác nữ phụ là người cười đến cuối, đưa ra đề nghị hợp tác: "Tôi biết điểm yếu của bọn họ, hay là... chúng ta hợp tác nhé?"
Lâm Nhuyễn ngước mắt nhìn cô: "Điều kiện?"
"Tùy cô đặt."
"Cô..."
Ngu Kiều tròn mắt.
"Tiền của nhà cô."
Ngu Kiều thở phào nhẹ nhõm: "Giao dịch thành công!"
Lâm Nhuyễn lười biếng ngáp một cái: "Cô đừng có mà hối hận."
Ngu Kiều lắc đầu liên tục: "Không hối hận, không hối hận!"
Chỉ là... Lâm Nhuyễn không ngờ, người hối hận trước lại là chính mình.
Vì nói cho cùng, mấy đồng tiền nhà họ Ngu kia Lâm Nhuyễn chẳng buồn để mắt. Thứ thật sự khiến trái tim cô ấy rung động, lại là cô công chúa xinh đẹp nhà họ Ngu.
Lâm Nhuyễn luôn cho rằng bản thân mình bị bệnh. Cô ấy chẳng hứng thú với bất kỳ điều gì trên đời. Đi khám tâm lý hết lần này tới lần khác, kết quả vẫn hoàn toàn bình thường.
Mãi đến khi cô gặp được Ngu Kiều. Từng giọt nước mắt, từng nụ cười của Ngu Kiều... Lâm Nhuyễn đều muốn hiểu rõ nguyên do. Thậm chí... từng tấc da thịt trên người Ngu Kiều, Lâm Nhuyễn cũng muốn đích thân khám phá.
"Người phụ nữ này, cô đã thành công khiến tôi hứng thú rồi đấy."
Truyện hay quá đi mất thôi mong tác giả ra truyện mới