Chương 48: Đây chính là nữ chính - Khương Ly!

"Hàn Xuân, em quay về trước đi! Ta thấy cảnh sắc ở đây rất đẹp, muốn ở lại một mình một lát."

"Tỳ tử vẫn nên ở lại hầu Vương phi thì hơn! Chỗ này khá hẻo lánh, nếu tỳ tử rời đi mà Vương phi có gì cần sai bảo, e rằng sẽ không có ai bên cạnh."

Câu trả lời hợp lý đến mức Khương Hoàn không biết phản bác thế nào. Nàng đành dựa vào quyền uy của mình, nghiêm giọng quát: "Lắm lời! Bảo ngươi đi thì…"

Đột nhiên, nàng thoáng thấy một bóng người lay động phía xa.

Ngay cả nơi hẻo lánh thế này cũng có người sao? Đúng là muốn chết mà chẳng tìm nổi một chỗ yên tĩnh.

Khương Hoàn rời khỏi cầu, đi tới bên hành lang. Bóng người kia chính là phản chiếu qua ô cửa tròn trên tường. Nàng tiến lên, lặng lẽ nhìn vào bên trong.

Dưới gốc hợp hoan nở rộ tựa tấm thảm hoa, từng khóm cây cỏ chen nhau khoe sắc. Giữa rừng hoa ấy, một thiếu nữ vận áo lục đang dùng chiếc xẻng nhỏ làm đất, nhổ cỏ.

Bên cạnh nàng ta là một giỏ trúc, bên trong đặt những bông hoa vừa được hái.

Khoảng cách không xa, hơn nữa mắt nàng cũng khá tốt, nhìn rõ được dung mạo thiếu nữ kia. Tuy ăn mặc giản dị, nhưng dung mạo lại khuynh quốc khuynh thành. Gương mặt tựa hoa đào, đôi mắt như hồ thu, làn da trắng mịn như băng tuyết. Mười ngón tay thon dài vương chút bùn đất, lại càng khiến nàng ta trông giống như một mầm sen vừa vươn lên từ bùn đất.

Thiếu nữ giơ tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán, từng động tác đều toát lên vẻ thanh thoát, mỗi cái nhíu mày hay mỉm cười đều mang theo nét quyến rũ trời sinh, tuyệt đối không giống những phụ nữ làm việc đồng áng bình thường.

Đây chính là nữ chính - Khương Ly!

Khí chất này, dù có đặt giữa cả nghìn mỹ nhân, cũng có thể dễ dàng nhận ra nàng ta chính là nhân vật chính.

Khương Hoàn chắc chắn như vậy bởi vì nàng nhớ rất rõ phân đoạn này trong truyện. Đây chính là lần đầu tiên nam chính gặp nữ chính. Theo như cốt truyện, nam chính sẽ vô tình bắt gặp cảnh này, nhìn thấy nữ chính giữa rừng hoa rực rỡ, đẹp tựa tiên nữ hạ phàm, khiến hắn phải kinh diễm.

Mô-típ nữ chính của những bộ tiểu thuyết cổ điển đều theo một khuôn mẫu giống nhau: dung mạo xuất sắc, thân hình mỹ lệ, duy chỉ có xuất thân kém cỏi, tính cách dịu dàng yếu đuối, rất dễ khơi dậy bản năng bảo vệ của nam chính.

Nếu không có gì thay đổi, lát nữa sẽ có một con rắn trườn ra, nữ chính sợ hãi đến tái mặt, và nam chính sẽ xuất hiện để anh hùng cứu mỹ nhân.