"Hay lắm!" Khương Ninh Viễn cười sảng khoái: "Ngọc Nhi lại mặt, Hằng Nhi khải hoàn, hôm nay đúng là song hỷ lâm môn."
Lý Thiền cũng phải nói một câu: "Khương nguyên soái ra trận chưa đến một năm đã đại phá Nam Di, bảo vệ sự bình yên của Tây Nam Đại Yến, công lao to lớn."
Khương Ninh Viễn khiêm tốn đáp: "Vương gia quá khen, thánh thượng uy danh hiển hách, đám man di nghe danh đều khϊếp sợ, khuyển tử nhà ta nào dám nhận công lao."
Thời tiết bên ngoài nóng bức, ông liền mời: "Bên ngoài nắng gắt, Vương gia, mời vào phủ nghỉ ngơi."
Không biết có phải do vết thương chưa lành, hay do đứng dưới nắng quá lâu hay không mà Khương Hoàn cảm thấy có chút chóng mặt.
Vừa bước đi hai bước, nàng bỗng loạng choạng, suýt ngã xuống.
"Tiểu thư, cẩn thận!"
Một người vội vàng đỡ lấy nàng.
Người đó chính là Mạch Diễn. Dù khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng như trước, nhưng giọng nói lại rất dịu dàng, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
"Không sao!" Khương Hoàn ổn định cơ thể, theo phản xạ nói: "Cảm ơn!"
Mạch Diễn sững sờ, ánh mắt trong khoảnh khắc tràn đầy ý cười.
Đây là lần đầu tiên tiểu thư nói cảm ơn với hắn.
Hắn thậm chí còn nghi ngờ mình có nghe nhầm không, nói chuyện cũng lắp bắp: "T… tiểu thư… không cần… khách khí."
Khương Hoàn cảm thấy có chút không tự nhiên, vội rút tay lại: "Đi... đi thôi!"
Sao mà nói lắp cũng có thể lây được vậy?
Trong chính sảnh, Khương Ninh Viễn và Lý Thiền đang khách sáo chuyện trò, chỉ là câu được câu chăng.
Còn Khương Hoàn thì bị Diệp thị kéo vào trong phòng.
Vừa vào phòng, câu đầu tiên mà Diệp thị hỏi chính là liệu nàng và Lý Thiền đã viên phòng hay chưa.
"A? Cái này..."
Trực tiếp thế luôn sao? Khương Hoàn thật sự không biết nên trả lời thế nào, bởi nàng chưa từng nghĩ tới chuyện này!
Diệp thị dường như đã đoán trước được câu trả lời, liền thở dài: "Ta biết ngay mà. Lúc trước con kiên quyết đòi gả cho Cảnh Vương, nào ngờ hắn lại chẳng buồn động vào con. Nếu sau này hắn lại nạp thêm vài trắc phi, con định xoay sở thế nào đây?"
Khương Hoàn im lặng, những chuyện này chẳng liên quan gì đến nàng, nàng cũng chưa từng cân nhắc. Dù sao nàng cũng khá tin tưởng nhân phẩm của nam chính, ngoài nữ chính ra, còn ai có thể lọt vào mắt chàng được chứ, đừng nói đến chuyện tam thê tứ thϊếp.
Diệp thị thấy nàng không đáp liền lộ vẻ thất vọng.
"Con đúng là quá ngây thơ!"
Khương Hoàn suýt nữa bật cười. Xem ra ngay cả Diệp thị cũng biết con gái mình không được thông minh lắm.