Chương 38: Làm như nàng rất muốn gặp chàng vậy!

"Thuộc hạ đã rõ. Chỉ là… ngày mai Vương phi lại mặt, sợ rằng khó giấu được."

Lý Thiền trầm mặc một lát, rồi nói: "Ngày mai sai người mang lễ vật đến phủ Thái sư, lấy cớ trì hoãn việc lại mặt một tháng."

Chàng vừa dứt lời, bên ngoài có tiếng của Lưu Trung bẩm báo: "Vương gia, Vương phi đã tỉnh, nàng sai người đến truyền lời muốn gặp ngài."

Lý Thiền ánh mắt thoáng vẻ mất kiên nhẫn: "Nói với nàng ta, bản vương đã đi nghỉ."

"Vương phi nói, có chuyện vô cùng quan trọng, hôm nay nhất định phải gặp ngài."



Khi Lý Thiền đẩy cửa bước vào, Khương Hoàn đang uống thuốc, vị đắng đến mức khiến nàng hoài nghi nhân sinh, liền vội vàng nhặt một quả táo mật bỏ vào miệng.

"Đông Hạnh, sau này chuẩn bị nhiều táo mật hơn nhé."

"Dạ, Vương phi." Đông Hạnh ngoan ngoãn đáp, quay đầu thấy Lý Thiền bước vào liền vội hành lễ: "Tham kiến Vương gia."

Khương Hoàn liếc chàng một cái, lại nhặt thêm một quả táo mật.

"Ra ngoài trước đi, ta có chuyện muốn nói với Vương gia."

"Vâng!" Hai tỳ nữ lui ra, thuận tay đóng cửa lại.

"Tìm bản vương có chuyện gì?" Lý Thiền đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, mặt mày bình thản. Chàng không vì việc có một nữ nhân chắn kiếm cho mình mà cảm động, ngược lại, nếu nàng muốn lấy "ân cứu mạng" ra để mưu cầu điều gì thì đúng là tính sai rồi.

Chàng chịu đến Tây Uyển một chuyến đã coi như là nể mặt lắm rồi. Huống hồ trước khi bất tỉnh, nàng còn dám trêu đùa chàng, nói không chừng nàng đã biết trước mình không chết được.

Lý Thiền lạnh nhạt nhìn Khương Hoàn, nàng cũng thấy rõ thái độ đó, không khỏi bĩu môi. Dù gì nàng cũng đã cứu mạng chàng, không cảm ơn thì thôi, còn bày ra bộ mặt này.

Lý Thiền nói: "Nếu không có chuyện gì thì nghỉ ngơi đi, bản vương còn có việc."

"Đương nhiên là có chuyện!" Khương Hoàn lại nhặt một quả táo mật bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói lúng búng: "Thϊếp thân muốn bàn với Vương gia về chuyện lại mặt ngày mai."

"Việc lại mặt hoãn lại một tháng, nàng cứ an tâm dưỡng thương. Bản vương bận rộn công vụ, không có thời gian đến thăm. Nếu có chuyện gì, cứ sai Lưu Trung lo liệu là được."

"Khụ khụ khụ…"

Táo mật ngọt đến mức nàng suýt sặc, ho vài tiếng làm động đến vết thương trên lưng, đau đến mức nàng nhăn mặt nhíu mày.

Làm như nàng rất muốn gặp chàng vậy!

Khương Hoàn thầm rủa trong lòng. Nếu không phải Lý Thiền lấy danh nghĩa bảo vệ nàng mà phái người canh giữ Tây Uyển nghiêm ngặt như một nhà lao thì nàng đâu cần phải bận tâm đến chuyện này.