Chương 36: Vương gia, ta sắp... đi rồi...

"Khương Ngọc, nàng thế nào rồi?"

Khương Hoàn đã bắt đầu mất đi ý thức, nhưng nàng vẫn cố nở nụ cười, nước mắt theo khóe mắt lăn xuống, yếu ớt đưa tay lên thì thào gọi: "Vương gia~"

Lý Thiền nhìn nàng, trong mắt thoáng qua một tia phức tạp. Sau một thoáng chần chừ, chàng vươn tay nắm lấy bàn tay lạnh như băng của nàng.

"Yên tâm, nàng sẽ không chết đâu!"

Khương Hoàn khẽ lắc đầu: "Không... ta... ta..."

Vốn dĩ Lý Thiền chẳng có chút tình cảm nào với nàng, thậm chí còn có vài phần chán ghét. Cho dù nàng có vì chàng mà đỡ một nhát kiếm, chàng cũng không thấy có bao nhiêu xúc động. Nhưng khoảnh khắc này, chàng lại thực sự động lòng trắc ẩn.

Nếu đây là phút lâm chung của nàng, vậy đối xử tốt với nàng một chút cũng không sao.

"Nàng muốn nói gì?" Chàng cúi thấp người, ghé sát vào nàng, giọng nói ôn nhu hiếm thấy: "Nàng có điều gì muốn nói, hoặc có nguyện vọng gì, bản vương đều đáp ứng nàng."

Khương Hoàn dốc hết sức lực cuối cùng, nói: "Vương gia, ta sắp... đi rồi..."

Lý Thiền cau mày, không biết nên đáp lại thế nào.

Ngay sau đó, chàng thấy nàng hơi nhếch môi cười, từng chữ rõ ràng cất lên.

"Tạm biệt ngài nhé!"

...

Khương Hoàn mơ một giấc mơ.

Trong mơ, nàng hạnh phúc nép vào lòng nam thần, hắn nâng cằm nàng lên, ánh mắt tràn đầy cuồng nhiệt. Nàng ngoan ngoãn nhắm mắt, chờ đợi một nụ hôn nồng cháy, nhưng điều nàng nhận được lại là một cái tát thật mạnh.

"Tiện nhân!"

Nàng đột ngột mở mắt, trước mặt là khuôn mặt dữ tợn của Lý Thiền.

"Tiện nhân, đi chết đi!" Chàng bóp chặt cằm nàng, đổ thẳng ly rượu độc vào miệng.

Rượu độc chảy xuống cổ họng, thiêu đốt từng tấc da thịt, đau đớn đến tận xương tủy. Nàng giống như một con gà bị cắt cổ, co giật trên mặt đất trong đau đớn...

"A!"

Khương Hoàn bật dậy, hoảng loạn mở mắt. Còn chưa kịp nhìn rõ mình đang ở đâu, cơn đau từ sau lưng ập tới khiến nàng co rút người lại.

"Vương phi tỉnh rồi!"

"Tạ ơn trời đất, cuối cùng Vương phi cũng tỉnh!"

Khương Hoàn ngẩng đầu, nhìn thấy Hàn Xuân và Đông Hạnh, lại nhìn quanh căn phòng quen thuộc, không khỏi tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Thế quái nào mà còn chưa chết?

Hai tỳ nữ thấy nàng như vậy thì hoảng hốt, vội vàng gọi: "Vương phi! Vương..."

"Đừng ồn nữa!" Khương Hoàn mở mắt, bất đắc dĩ nói: "Đỡ ta ngồi dậy!"

Hai người vội vã dìu nàng dựa vào đệm mềm.

"A!"

Khương Hoàn hít sâu một hơi vì đau. Nàng chỉ mặc một chiếc áσ ɭóŧ mỏng, có thể thấy vết thương trên vai đã được băng bó kỹ lưỡng, nhưng lại quấn kín nửa thân trên.