Chương 12.2: Âm sai

Hắn ta lại nhìn về phía hồn ma: "Tên, ngày sinh, giờ sinh, thời điểm chết.”

Hồn ma lắp bắp trả lời: "Chu... Chu Hà...”

Người mặc áo đen giơ tay, giữa không trung hiện ra một quyển sổ dày. Hắn ta mở ra tra cứu một lát, rồi gật đầu: "Đúng là bị bỏ sót.”

Vừa dứt lời, trong tay hắn ta xuất hiện một sợi xích mảnh, quăng thẳng về phía hồn ma, sợi xích cuốn lấy chân hắn, trói lại. Đây là cách thông thường để bắt hồn, phòng khi hồn ma bỏ trốn.

Nhưng hắn ta không vội rời đi, mà quay sang hỏi Vân Quán Nguyệt: "Cô là người theo đạo?”

“Ừ.”

Vân Quán Nguyệt đáp, liếc nhìn đồng hồ trên tay rồi giục: "Đã bắt được rồi thì đi nhanh lên đi, tôi còn có việc phải làm, không tiễn.”

Người kia: “...”

Lần đầu tiên hắn ta gặp người có thái độ "gắt" như vậy.

Trước đây không phải không có thầy pháp triệu hồi hắn ta, nhưng ai nấy đều cung kính, tôn trọng. Đây là lần đầu tiên hắn ta bị đuổi đi như vậy.

Nhưng nghĩ lại, hắn ta cũng đang bận việc nên chỉ nhìn Vân Quán Nguyệt thêm một cái rồi kéo theo hồn ma nam biến mất khỏi phòng tắm.

Đèn trần bật sáng trở lại, một tia công đức mỏng như sợi tóc lặng lẽ bay vào người cô.

Vân Quán Nguyệt mở vòi nước rửa tay, tiện thể ngó mình trong gương.

Tử khí chết vẫn còn dày đặc.

[Kiếm công đức khó thật đấy.]

Cô rời khỏi nhà vệ sinh, chuẩn bị quay lại phòng tư vấn.

Cô vừa bước chân ra khỏi cửa, đang đi dọc hành lang thì cánh cửa phòng kế bên bất ngờ mở ra. Người đàn ông từng xuất hiện trên video khiêu chiến cô trước đó bước ra.

Có vẻ không ngờ sẽ chạm mặt cô ở đây, gã hơi khựng lại một chút.

Trên gương mặt vốn được coi là điển trai kia, thoáng hiện rõ vẻ chán ghét và thù địch.

“Bác sĩ Vân, cô đúng là cao tay thật.”

Trình Hiến Xuyên cười nhạt, không hề có chút thiện ý: “Từ kịch bản đến chiêu trò truyền thông, phải nói là chơi quá đẹp.”

Nào là tìm người thân, rồi đoán mệnh bắt gian, tất cả những chủ đề đang gây bão đều bị cô chiếm sạch!

Trình Hiến Xuyên từng sống nhiều năm ở nước ngoài, không tin vào bói toán hay tâm linh, càng chắc mẩm mọi thứ đều là kịch bản cô dựng lên.

Thời buổi này chỉ cần bỏ tiền đúng chỗ, kịch gì mà chẳng có thể diễn?

Vân Quán Nguyệt khó hiểu, cô nhìn ra giữa mi tâm Trình Hiến Xuyên phủ một lớp khí đen đậm đặc, ba ngày tới chắc chắn sẽ gặp chuyện đổ máu.

Hơn nữa, tướng mạo gã cũng có điểm bất thường

Cô còn đang định quan sát kỹ hơn thì gã bỗng kéo khẩu trang lên che kín mũi miệng, chỉ để lộ đôi mắt.

Chính gã cũng chẳng hiểu vì sao mình lại làm thế, chỉ là linh cảm trỗi dậy nên thuận tay làm.

Không nghĩ thêm, gã lạnh lùng nói tiếp: "Nhưng đừng mừng vội, trò chơi mới bắt đầu thôi. Cứ chờ xem ai trong chúng ta cao tay hơn, tôi sẽ không thua cô đâu.”

Nói dứt lời, gã đóng sầm cửa lại, quay lưng bước đi.

Vân Quán Nguyệt: “?”

[Cái người này đang lảm nhảm gì vậy?]