Nhưng mà, số linh lực còn lại đó cũng chẳng ít ỏi lắm, quả thật không uổng công!
Chúc Tuyết Lam vội vàng vận chuyển công pháp, hấp thụ toàn bộ linh lực mà nàng cảm ứng được. Linh lực của Lý Huyền Chúc quả thật chẳng khác gì con người hắn, ôn hòa nhu thuận, hấp thụ cũng rất thoải mái, cả người giống như được ngâm trong suối nước nóng.
Hiện tại, điều duy nhất khiến Chúc Tuyết Lam khổ não chính là thân thể của vị tu sĩ kim đan này quá tốt. Mặc dù đối phương đã rất quan tâm dịu dàng với nàng nhưng đã hai canh giờ rồi, nàng bị hắn hành hạ thêm mấy lượt, cổ họng đã khản đặc còn hắn vẫn lù lù bất động, dáng vẻ muốn nuốt chửng nàng vào bụng.
Đêm dài dằng dặc, quả nhiên khiến người ta phiền muộn.
—
Ngày hôm sau.
Đợi đến khi Chúc Tuyết Lam tỉnh lại thì đã là giữa trưa.
Nàng ngồi dậy, phát hiện cơ thể mình đã được Lý Huyền Chúc lau rửa sạch sẽ, cảm giác dính nhớp khó chịu trên người chẳng còn. Lúc này toàn thân sảng khoái, giống như đã ăn được linh đan đại bổ, khí lực cả người dồi dào vô tận.
Đợi đến khi Chúc Tuyết Lam cảm nhận tu vi chính mình, nàng trực tiếp kinh ngạc ngơ ngẩn tại chỗ.
Đêm qua, nàng vẫn còn là tu sĩ luyện khí tầng ba, kết quả một đêm trôi qua, nàng đã ở luyện khí tầng chín, hơn nữa linh lực bên trong đan điền còn vô cùng vững chắc, một chút cũng không hư ảo, chẳng khác gì linh lực khi tự mình tu luyện.
Tốc độ tu luyện này chẳng khác gì ngồi hỏa tiễn.
Linh lực của tu sĩ kim đan đúng là quá kinh khủng! Nếu như đan điền Lý Huyền Chúc lành lặn, nàng song tu thêm hai lần nữa thì chẳng phải trực tiếp trúc cơ rồi sao?
Đáng tiếc, quá đáng tiếc.
Chúc Tuyết Lam ngẩn ngơ một hồi mới có thể hồi thần.
Sau đó, Chúc Tuyết Lam lập tức ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng.
Với tính cách đơn thuần lại cứng đầu của Lý Huyền Chúc, tám phần là hắn đã cho rằng nàng dụ dỗ hắn, lại còn song tu với hắn thì đương nhiên là muốn cùng hắn kết làm đạo lữ.
Thật ra nghĩ như vậy cũng không sai, người bình thường ai cũng sẽ nghĩ như vậy.
Nếu như đan điền của Lý Huyền Chúc lành lặn, nàng kết đạo lữ với hắn cũng không lỗ, dù sao nàng thật sự thích hắn, có thể cùng tu luyện một thời gian, đến khi vướng vào bình cảnh thì đổi người. Nhưng với tình trạng bây giờ… Nàng không thể trói mình vào một cái cây khô được.
Nhưng chân đạp mấy thuyền cùng lúc không hợp với tác phong của nàng, còn có chút trái với nguyên tắc làm người.
Đúng là nhức đầu, hay nàng nói thẳng với Lý Huyền Chúc, hắn chắc sẽ hiểu…
Chúc Tuyết Lam ngồi dậy, mặc lại y phục vứt cuối giường, lo lắng đẩy cửa ra ngoài.
Nhưng không ngờ vừa mới mở cửa, suýt chút nữa nàng đã đâm sầm vào người trước mặt.
Chúc Tuyết Lam có tật giật mình ngẩng đầu lên: “Huyền Chúc sư huynh, chào buổi sáng.”
Lý Huyền Chúc nghe vậy thì khẽ cười: “Giữa trưa rồi, nào còn sớm nữa.”
Chuyện này là do ai hả?
Chúc Tuyết Lam không nhịn được mà oán thầm trong lòng: Nếu không phải đêm qua hắn không biết tiết chế, cứ liên tục dày vò nàng mãi không ngừng, mặc nàng nũng nịu xin tha bao nhiêu lần cũng không chịu mềm lòng, mãi đến khi trời sáng mới dừng lại thì sao nàng có thể dậy muộn thế này?
Như thể cảm nhận được oán niệm của nàng, Lý Huyền Chúc thu liễm nụ cười trên mặt, có chút lúng túng ho khan một tiếng, sau đó đưa cho nàng một bình sứ nhỏ: “Đây, ăn đan dược này đi.”
Chúc Tuyết Lam ngơ ngác nhận lấy bình thuốc: “Đây là cái gì?”
Lý Huyền Chúc cong môi, ôn nhu giải thích rõ: “Bát Bảo Đan, một loại đan dược bồi bổ, cơ thể muội vẫn còn có chút yếu ớt, đêm qua còn hôn mê.”
Nghe nói như vậy, trong nháy mắt khuôn mặt Chúc Tuyết Lam đã đỏ bừng: “...Hôn mê cái gì mà hôn mê, rõ ràng là ta ngủ!”
Lý Huyền Chúc nghe vậy thì gật đầu, cưng chiều nói: “Được, là muội ngủ, giờ cứ ăn đan dược này trước đi.”
“Ồ.”
Chúc Tuyết Lam mở bình thuốc ra, đầu tiên là đổ một viên thuốc ra lòng bàn tay, ngay sau đó lại cau mày ném viên thuốc màu vàng vào miệng. Vốn dĩ nàng còn định cứ thế nuốt thẳng đan dược như mọi khi, kết quả đầu lưỡi lại nếm phải một vị ngọt thanh kỳ lạ.
Tới nơi này đã lâu, đây là lần đầu tiên nàng được ăn một viên đan dược ngọt ngào như vậy, chẳng khác gì kẹo trái cây.
Chúc Tuyết Lam yêu đồ ngọt như mạng suýt chút nữa đã cảm động đến rơi nước mắt.
Nàng lập tức ngẩng đầu lên, háo hức hỏi: “Huyền Chúc sư huynh, huynh có thể cho ta cách luyện đan dược này không?”
Lý Huyền Chúc nhìn đôi mắt lấp lánh trong suốt như động vật nhỏ của Chúc Tuyết Lam, chỉ cảm thấy lòng mình sắp mềm nhũn thành vũng nước.
“Dĩ nhiên là được.” Lý Huyền Chúc lập tức lấy ra một tấm thẻ tre trong túi, sau đó lại khắc cách luyện Bát Bảo Đan vào rồi đưa cho Chúc Tuyết Lam.
Chúc Tuyết Lam hí hửng cất trúc giản vào túi trữ vật, sau đó lại nhớ ra vấn đề nan giải kia.
Nàng phải nói rõ với Lý Huyền Chúc rằng hai người bọn họ không thể thành đôi thế nào đây?