Chương 9: Truy Thê

Tin tức lan khắp kinh thành như một trận gió mùa xuân bất chợt ùa tới, nhẹ tênh mà khuấy động lòng người. Phủ Tạ Bắc vương đột nhiên đăng cáo thị, tuyên bố muốn tìm một vị nữ quản sự, ưu tiên những tiểu thư khuê các có học thức, hiểu lễ nghĩa, lanh lợi lại biết quản lý công việc trong phủ lớn.

Tạ Bắc vương phủ từ trước tới nay nghiêm trang uy nghiêm, người ra người vào đều kính cẩn dè chừng. Phàm nữ tử nào cũng chỉ dám đứng xa nhìn bảng cáo, không dám vọng tưởng điều gì quá phận. Vậy mà lần này, người ta không thể không nghĩ đến chuyện… đây là một cơ hội.

Trong lúc mọi người còn đang bán tín bán nghi, Đường Uyển Dao đã đọc xong bảng cáo tới lần thứ ba, hai mắt sáng lấp lánh như thấy được chân trời mới.

“Ngươi nhìn xem!” nàng huých vai nha hoàn thân cận, vẻ mặt hưng phấn không tả xiết: “Nữ quản sự nha! Lại còn là trong phủ Tạ Bắc vương!”

Tiểu Hạnh nha hoàn nhỏ tuổi, lắp bắp: “Tiểu thư… người, người đâu có biết quản sự cái gì…”

“Thì học!” Uyển Dao phất tay, vẻ tự tin ngút trời: “Trước giờ học võ còn học được, quản sự là cái gì mà khó? Biết đâu sau khi làm nữ quản sự giỏi giang rồi, lại được thăng chức… quan nương ấy chứ!”

Nàng nói đến đây, miệng cong lên cười đầy mơ mộng.

Tiểu Hạnh không dám nói, nhưng trong lòng âm thầm đổ mồ hôi hột. Phủ Tạ Bắc vương là nơi nào? Vị vương gia kia là ai? Mỗi lần xuất hiện đều như bão cuốn, khí thế chẳng khác nào hoàng đế tái lâm. Ai mà dám tùy tiện bước chân vào? Vậy mà tiểu thư nhà nàng, cứ như xem chuyện ấy là vui chơi hội hè, mắt sáng như sao trời đêm.

Không lâu sau, một tấm thiệp mời thêu chỉ bạc được đưa đến Đường phủ. Trên mặt thiệp có ấn ký riêng của Tạ Bắc vương – thanh kiếm bạc vắt ngang đóa mai đỏ, đơn giản mà khí phách.

Nội dung ghi rõ: mời Đường tiểu thư đến phủ Tạ Bắc vương dự tiệc nhỏ, đồng thời tham gia buổi đánh giá tuyển chọn nữ quản sự phủ nội.

Phụ thân Đường nhìn xong, suýt nữa phun ngụm trà nóng ra bàn. Ông run tay, đặt thiệp lên bàn gỗ lim, ánh mắt như gặp phải đại sự quân quốc.

“Uyển Dao… con có gây họa gì không?” giọng ông đầy nghi ngờ: “Phủ Tạ Bắc vương không phải nơi con có thể tùy tiện tới lui.”

“Cha nghĩ nhiều rồi!” Uyển Dao cười híp mắt: “Con chỉ đi ứng tuyển thôi mà! Biết đâu người ta thấy con có khí chất lãnh đạo, tài ba hơn người, lại dễ mến…”

“Câm miệng!” Phụ thân nàng giận đến đỏ cả mặt: “Con dám nói thêm một chữ ‘dễ mến’ nữa xem?!”

Nàng mím môi nhịn cười, bèn lủi mất, chạy đi chọn y phục. Dù sao đây là lần đầu nàng được ‘ra mắt’ chính thức tại phủ vương gia. Không thể ăn mặc lôi thôi được.

Ngày hẹn đến, Uyển Dao mặc một bộ váy lụa màu lam nhạt, tóc búi cao cài trâm bạch ngọc, trông không quá diễm lệ nhưng lại thanh nhã, mắt sáng miệng cười, vẻ tinh nghịch không giấu được.

Vừa bước vào cổng phủ Tạ Bắc vương, nàng đã cảm nhận được khí thế áp đảo của nơi này. Từng tảng đá lát đường đều được mài nhẵn bóng, lính gác hai bên như tượng đá, lạnh tanh.

Nhưng điều khiến nàng bất ngờ hơn cả là phủ rộng đến choáng ngợp, mà… hoàn toàn không có bóng dáng bất kỳ một nữ tử nào khác.

“Không phải nói mời tuyển nữ quản sự sao?” nàng lẩm bẩm.

“Đúng vậy.” giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng khiến nàng giật nảy mình.

Uyển Dao quay phắt lại. Tạ Yên Cảnh đứng đó, áo trường bào màu đen thêu chỉ bạc, thắt đai ngọc xanh đậm, vai rộng eo hẹp, khí chất cao ngạo lạnh lùng, nhưng môi lại khẽ cong như cười như không.

“Chỉ có một vị trí, nên ta không muốn phí thời gian của nhiều người.”

“Vậy… vậy sao không nói trước!” Uyển Dao chột dạ, đứng không yên.

“Vì nếu nói, nàng còn đến không?” hắn chậm rãi bước tới, ánh mắt không rời khỏi gương mặt nàng: “Ta muốn nàng đến đây.”

Uyển Dao lùi nửa bước, bối rối. Tên vương gia này rõ ràng rất kỳ lạ. Ánh mắt ấy… không phải ánh mắt của người đang tìm nữ quản sự.

Hắn đưa tay, nhẹ nhàng chỉnh lại trâm cài trên tóc nàng, động tác thuần thục đến mức khiến nàng đứng hình.

“Bộ dạng hôm nay của nàng…” hắn cười nhẹ, “quả thật không giống tài nữ kinh thành.”

“Vậy giống gì?” nàng ngẩng đầu, chống chế.

“Giống thê tử nhà người ta.”

Mặt Uyển Dao đỏ bừng như vừa bị tạt nước nóng.

“Ngài… ngài đùa vừa thôi!” nàng quay người định bước đi, tim đập thình thịch trong l*иg ngực.

“Uyển Dao.” hắn gọi khẽ, giọng nói không to nhưng vang vọng như tiếng trống.

Nàng dừng bước.

“Từ lần đầu gặp lại nàng ở cung yến… ta đã biết, không thể để nàng rời khỏi ta thêm một lần nào nữa.” ánh mắt hắn sâu như hồ thu: “Dù nàng không nhớ… nhưng ta thì chưa từng quên. Mười hai năm trước, dưới ánh trăng đó, nàng kéo tay ta khỏi hiểm nguy… Cũng chính nàng, cho ta biết lần đầu tiên được bảo vệ là như thế nào.”

Uyển Dao há miệng, ánh mắt hoảng hốt.

Mười hai năm trước…

Trí óc nàng mơ hồ hiện lên một bóng dáng nhỏ bé nhưng hoàn toàn mờ mịt.

“Ta… ta còn nhỏ như thế sao ngài nhớ được!” nàng phản bác, giọng run nhẹ.

“Vì ta không có gì khác để nhớ.” hắn đáp, giọng nhẹ bẫng: “Chỉ có ký ức đó là ấm.”

Uyển Dao cúi đầu, lần đầu tiên không biết nên trả lời thế nào.

Lúc này, nàng chợt hiểu ra, mình không phải đến tuyển chọn gì cả.

Tạ Yên Cảnh… là đang tuyển nàng về phủ, nhưng không phải làm quản sự, mà là làm phu nhân.