Chương 6: Gặp Lại Phu Tử, Lòng Rối Bời

Sau mấy ngày bị giữ lại trong cung với danh nghĩa “chờ xác minh tư lịch”, Uyển Dao cuối cùng cũng được trở về phủ. Tuyển tú vừa kết thúc, các tú nữ trúng tuyển đã được phân vị rõ ràng, còn những người không hợp ý hoàng đế thì được ban thưởng mà hồi môn.

Uyển Dao vốn có hôn ước từ nhỏ, nhà họ Đường lại là thế gia có học, tổ phụ từng giữ chức Quốc tử giám tế tửu, vì thế triều đình cũng không ép buộc. Việc nàng có mặt trong cuộc tuyển chọn, chẳng qua là một vở hí kịch mà vô tình.

Nàng ngồi trong xe ngựa, hai tay vẫn không ngừng vuốt ve dải lụa buộc tóc bên hông, tâm trí cứ chập chờn nhớ về ánh mắt của người kia trong hậu hoa viên hôm đó. Dưới ánh nắng nhẹ, lưng chàng hiện rõ từng đường cơ bắp như khắc tạc, vừa quay lại đã khiến nàng sợ hãi đến suýt ngất.

“Lần sau không được động vào loạn xạ nữa.” Uyển Dao lẩm bẩm, mặt lại đỏ lên không lý do.

Về đến phủ, vừa bước xuống xe ngựa, đã thấy nha hoàn vội vã chạy ra đón: “Tiểu thư, công tử Tịch Hành đã đến từ sáng, vẫn đang chờ trong thư phòng.”

Uyển Dao ngẩn người: “Huynh ấy đến tìm ta?”

“Vâng, công tử bảo muốn gặp tiểu thư một lát rồi sẽ về.”

Nàng chậm rãi bước qua hành lang lát đá, lòng bỗng xao động nhẹ. Bao năm nay, Tịch Hành vẫn luôn là hình bóng an tĩnh trong cuộc sống của nàng. Chàng là người mà từ thuở bé nàng đã quen gọi là “phu tử nhỏ”, theo sau lưng chàng để học viết từng chữ, học cách ngồi ngay ngắn, học cách không được vừa ăn vừa nói chuyện.

Đẩy cánh cửa thư phòng, Uyển Dao thấy chàng đang đứng trước giá sách, tay nhẹ lật một cuốn sách cổ.

“Tịch Hành.” Nàng gọi, giọng nhỏ như gió thoảng.

Chàng quay lại. Dưới ánh sáng nhàn nhạt chiếu qua song cửa, thiếu niên ngày nào nay đã cao lớn, ngón tay thon dài, khí chất ôn nhuận như ngọc, ánh mắt vừa nhìn nàng đã như gom hết cả tiết xuân.

“Dao Dao, muội về rồi.”

Uyển Dao khẽ gật đầu, không hiểu sao lại thấy hơi luống cuống. Mấy ngày ở trong cung, bao nhiêu ánh mắt soi xét, bao nhiêu lễ nghi ràng buộc, nàng chịu đủ rồi. Nhưng giờ, chỉ cần chàng đứng đó nhìn nàng như vậy, lòng nàng lại càng hoang mang hơn.

Chàng mỉm cười, giọng trầm ấm: “Trong cung không ai làm khó muội chứ?”

Uyển Dao ngồi xuống ghế, cầm tách trà lên nhấp một ngụm, tránh ánh nhìn của chàng: “Cũng không đến nỗi. Nhưng mà muội không hợp chốn đó. Thật may, có hôn ước giữ lại muội, bằng không giờ có khi bị nhốt trong nội viện rồi.”

Tịch Hành kéo ghế ngồi đối diện, nhẹ gật đầu. Hắn nhìn nàng hồi lâu, như muốn tìm lại hình ảnh cô bé năm xưa hay vòi hắn kể chuyện cổ, hay trốn sau lưng hắn vì sợ phu tử mắng.

“Dao Dao lớn rồi.” Chàng khẽ nói.

“Huynh thì lúc nào cũng như vậy, chẳng thay đổi gì.” Nàng cười khẽ.

Chàng im lặng một lát, rồi bất ngờ hỏi: “Trong cung, có ai khiến muội để tâm không?”

Nàng giật mình, lúng túng chớp mắt: “Sao huynh lại hỏi vậy?”

“Chỉ là tò mò.” Tịch Hành đặt tay lên bàn, nhẹ gõ nhịp: “Muội đã đến tuổi cập kê, lại là tú nữ vô tình được chọn vào cung, ắt sẽ có nhiều người dòm ngó. Ta muốn biết, muội có… rung động với ai chưa.”

Câu hỏi khiến Uyển Dao không khỏi nhớ đến ánh mắt sâu thẳm hôm ấy trong hậu hoa viên. Người kia rõ ràng chẳng phải thị vệ tầm thường, chỉ cần một ánh nhìn, đã khiến tim nàng lệch nhịp.

“Không có.” Nàng vội đáp, rồi nhìn chàng: “Huynh vẫn giống trước kia, luôn nhìn thấu tâm tư người khác.”

Tịch Hành không cười, cũng không nói gì, chỉ rót thêm trà vào chén nàng.

“Lần này muội suýt bị ép buộc nhập cung, ta không muốn chuyện đó xảy ra lần nữa. Uyển Dao, nếu muội đồng ý, ta sẽ sớm thỉnh chỉ với phụ mẫu hai bên để định ngày thành thân.”

Lòng Uyển Dao khẽ chấn động.

Thành thân?

Chuyện vốn đã được định từ lâu, giờ nghe chính miệng chàng nói ra, lại khiến tim nàng bối rối không yên.

Tịch Hành vẫn là chàng thiếu niên thanh thuần năm nào, chỉ có ánh mắt là khác đi. Có gì đó sâu hơn, dịu dàng hơn, cũng khiến người đối diện thấy khó thở hơn.

“Chuyện đó… muội muốn suy nghĩ một chút.”

Chàng gật đầu, không ép: “Được, ta đợi.”

Uyển Dao tiễn chàng ra tận cổng, bóng chàng khuất sau lùm cây hoa quế đã ra nụ đầu mùa. Nàng đứng lại rất lâu, tay nhẹ đặt lên ngực.

Tịch Hành vẫn luôn là người tốt với nàng, cũng là người nên được nàng yêu thương. Thế nhưng, tại sao trong đầu nàng cứ mãi hiện lên hình bóng của một người khác — với tấm lưng rắn rỏi trong nắng, với giọng nói trầm thấp mang theo ý cười.

“Nếu lúc đó mình không vồ nhầm thì giờ đã không phải bối rối thế này rồi,” nàng thì thầm.

Mà lạ thay… sao mỗi lần nghĩ đến người kia, mặt nàng lại nóng đến vậy?