Tiếng đàn vọng lên từ thư phòng chính viện, réo rắt như nước suối đầu nguồn, nhưng tiếc thay người đang luyện đàn lại không để tâm cho lắm.
Đường Uyển Dao vừa cố gắng gảy mấy nốt, vừa ngáp dài, hai mắt lờ đờ nhìn qua cửa sổ. Tia nắng ngoài kia rọi xuống tán cây, in thành những đốm tròn lấp lánh trên mặt đất, mê hoặc lòng người.
Nàng nhăn mặt nhìn cây đàn trước mặt, sau đó chậm rãi đặt nó xuống bàn như thể nó là một món độc vật có thể ăn tươi nuốt sống nàng bất cứ lúc nào.
"Chán chết rồi." Nàng thở dài, quay sang nha hoàn bên cạnh, khẽ nói: "Tiểu Thu, đừng nói với phụ thân ta, ta đi hít thở không khí một lát."
Tiểu nha hoàn lưỡng lự một hồi rồi gật đầu, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy bóng dáng thiếu nữ tung người nhảy khỏi cửa sổ, nhanh như chớp đã khuất sau tán cây hậu viện.
Trong hậu viện Đường phủ, một góc sân nhỏ ít người qua lại được nàng xem là chốn luyện võ bí mật. Tuy gọi là bí mật, nhưng thực ra người trong phủ đều biết, chỉ là ngầm đồng ý giả vờ không thấy để tránh bị nàng lôi ra song đấu mỗi ngày.
Uyển Dao buộc gọn tay áo, vươn vai một cái rồi xoay cổ tay, bắt đầu vung kiếm múa theo những động tác nàng tự tập luyện từ năm tám tuổi. Từng chiêu thức tuy chưa thuần thục đến mức tinh tế, nhưng lại toát lên sự dứt khoát và mạnh mẽ rất khác biệt với hình ảnh tài nữ nhu mì mà thiên hạ vẫn truyền tụng.
Thế kiếm vừa nhanh vừa gọn, tay áo vung lên như cánh bướm, ánh kiếm loang loáng phản chiếu dưới ánh dương quang, nhìn vào như một vũ điệu rực rỡ.
Bất chợt, một tiếng vỗ tay vang lên nhè nhẹ từ phía sau lùm cây.
Uyển Dao giật mình thu kiếm, xoay người lại cảnh giác. Khi trông thấy người đứng đó, nàng suýt nữa đâm luôn kiếm xuống chân mình.
Tạ Yên Cảnh – Tạ Bắc vương danh chấn triều đình, thân khoác trường bào đen thêu chỉ vàng, tóc buộc cao, đang chậm rãi bước ra từ bóng râm. Trên môi hắn là nụ cười nhàn nhạt, còn trong mắt là ánh nhìn mang vẻ hứng thú khó giấu.
"Thì ra tài nữ nổi tiếng trong kinh thành lại giỏi… múa kiếm đến vậy?" Hắn dừng lại trước mặt nàng, khẽ nhướng mày.
Uyển Dao giấu kiếm sau lưng, cười cười: "Điện hạ nhìn nhầm rồi, tiểu nữ chỉ đang... đuổi chim thôi."
"Đuổi chim?" Hắn nhắc lại, đôi mày nhướn cao như thể đang cố nén cười: "Dùng kiếm để đuổi?"
Nàng gật đầu rất chắc chắn: "Phải, chim trong phủ ta gan lì lắm, không dùng kiếm là không bay."
Tạ Yên Cảnh chắp tay sau lưng, cười một tiếng trầm thấp: "Nếu vậy, để bản vương chỉ ngươi vài chiêu. Đuổi chim cũng cần có kỹ thuật."
Nói xong, hắn không đợi nàng phản ứng, đã cúi người nhặt một thanh kiếm gỗ dựa bên tường.
Uyển Dao hoảng hốt, xua tay lia lịa: "Không cần đâu, không cần đâu! Ta... ta tự luyện là được rồi!"
Tạ Yên Cảnh xoay thanh kiếm trong tay, động tác lưu loát, ánh mắt sắc bén như soi thấu từng động tác nàng vừa thi triển. Hắn bước lại gần, nâng kiếm lên cao, cười khẽ: "Ngươi ra chiêu đi. Nếu đánh trúng được ta một lần, bản vương xem như chưa từng thấy gì."
Uyển Dao há hốc mồm: "Điện hạ... là vương gia đấy, đâu thể đùa giỡn thế này được."
"Vậy thì chứng minh bản thân giỏi hơn ta, ta sẽ không đùa nữa." Giọng hắn vẫn nhàn nhã, nhưng ánh mắt đã mang ý khıêυ khí©h rõ rệt.
Uyển Dao cắn răng, quyết định ra chiêu. Không phải vì nàng muốn chứng minh, mà bởi vì... hắn quá đẹp trai, từ chối thì uổng!
Nàng ra tay, chiêu thức như nước chảy mây trôi, nhưng vẫn dè chừng nên chưa dám thật lực. Tạ Yên Cảnh nhẹ nhàng hóa giải, thậm chí còn liên tục trêu nàng bằng vài động tác vụt qua sát vai hay lướt nhẹ trước trán.
"Ngươi đang múa kiếm hay đang múa quạt?" Hắn cười, nhẹ nhàng đẩy thanh kiếm nàng ra xa.
Uyển Dao nổi nóng, lần này ra tay mạnh hơn, tốc độ nhanh và hiểm hơn. Đến chiêu thứ tám, Tạ Yên Cảnh mới hơi cau mày.
"Không tệ. Nội lực không tồi, chiêu số tuy chưa tinh luyện nhưng căn cơ tốt." Hắn thu kiếm, chắp tay, gật đầu đầy khen ngợi.
Uyển Dao mím môi, thu lại kiếm, cố làm vẻ nghiêm trang: "Tạ điện hạ quá lời. Tiểu nữ... chỉ là học lỏm vài chiêu trên sách võ lâm, múa chơi cho vui."
"Vui?" Hắn bước lại gần hơn, ánh mắt trầm hẳn xuống. "Nếu ta nói, ta từng gặp một tiểu cô nương năm xưa cũng múa kiếm, cũng ra tay cứu người, có phải ngươi không?"
Tim Uyển Dao khựng lại nửa nhịp.
Nàng cố nén cảm xúc, cười gượng: "Điện hạ từng gặp nhiều người như vậy sao? Có lẽ ngài nhớ lầm."
Tạ Yên Cảnh im lặng vài giây, rồi đột ngột cười nhạt.
"Vậy ư? Nhưng bản vương không dễ nhầm người." Hắn khẽ cúi đầu, thì thầm như làn gió lướt qua tai nàng: "Mùi hoa nhài trên y phục ngươi… vẫn giống hệt năm xưa."
Uyển Dao cứng đờ người, đôi mắt dao động.
Tạ Yên Cảnh lui lại một bước, vẻ mặt trở lại bình thản.
"Không sao! Nếu ngươi không nhớ, thì ta sẽ giúp ngươi nhớ." Hắn nói, rồi nhẹ nhàng đặt thanh kiếm xuống, xoay người rời đi.
Trước khi đi khỏi, hắn ngoái đầu, ánh mắt thâm sâu như đáy hồ lặng.
"Thì ra tài nữ… còn biết múa kiếm."
Tiếng cười nhẹ tan vào gió, chỉ còn lại một thiếu nữ ngơ ngác đứng giữa sân, tay nắm chặt chuôi kiếm, má đỏ rực.
Uyển Dao lẩm bẩm trong miệng: "Cái tên đáng ghét đó... sao lúc nào cũng làm tim ta đập nhanh như thế này chứ..."