Chương 5: Vồ Nhầm Sói Lớn

Trời vừa tạnh mưa, ánh mặt trời sau những ngày u ám bỗng trở nên rực rỡ lạ thường. Cung hoa viên phía Tây phủ lên một tầng hơi nước ấm, từng đóa mẫu đơn hé nở, vạt cỏ xanh mềm cũng trở nên tươi tốt, tựa như cảnh xuân sống động giữa lòng hoàng cung.

Uyển Dao bưng một khay điểm tâm trong tay, lén lút lách qua lối nhỏ rợp bóng cây. Nàng không phải tú nữ chính thức, nên không có việc gì đặc biệt. Chẳng qua thấy Tiểu Thược nói rằng trong hậu hoa viên có cây ngọc lan vừa trổ nụ, nàng tò mò muốn hái vài bông về ép sách.

"Chỉ một chút thôi mà." Nàng tự nhủ, mắt liếc quanh như sợ bị bắt gặp.

Vừa đi tới khúc rẽ sau đình nghỉ chân, một bóng người cao lớn thoáng qua khiến nàng giật mình khựng lại. Tiếng vải áo chạm vào da thịt, tiếng nước nhỏ tí tách, phảng phất trong không khí là hương bạc hà lạnh nhẹ tựa tuyết.

Người kia quay lưng về phía nàng, áo trong đã cởi, chỉ còn tấm lưng trần rộng rắn rỏi, những vết sẹo đã mờ như chứng tích của chiến trường năm cũ. Vai hắn chuyển động nhè nhẹ, dường như đang lau người.

Uyển Dao đứng chết trân tại chỗ.

"Thị vệ ư?" Nàng nuốt nước bọt, hai mắt sáng rỡ: "Sao lại… đẹp thế?"

Đầu óc chưa kịp ngăn lại tay, nàng đã vô thức đưa ngón trỏ ra... chạm nhẹ lên cơ bắp nơi bả vai hắn.

Mềm... Nhưng rắn... Cực kỳ ấm áp.

Ngay giây sau đó, người kia cứng lại.

Hắn quay đầu, ánh mắt sâu thẳm như đáy giếng lạnh. Hàng mi đen phủ bóng, chiếc cằm kiêu ngạo ngẩng lên, nước còn đọng trên cần cổ khiến hắn càng thêm phần hoang dại.

Uyển Dao tái mặt.

"Ngươi..." Hắn nghiêng người, giọng trầm thấp vang lên như gió lướt qua rừng: "Cô nương chạm ta như thế, là định... chịu trách nhiệm?"

Uyển Dao lập tức buông tay, lùi lại ba bước, giọng lắp bắp: "Ta... ta không cố ý! Ta... tưởng ngài là... thị vệ!"

Tạ Yên Cảnh liếc nhìn áo ngoài đặt trên ghế đá, lại nhìn khay điểm tâm trong tay nàng. Đôi mày nhướng lên rất khẽ.

"Tưởng là thị vệ, nên muốn ăn đậu hũ người ta?"

"Không! Không hề!" Uyển Dao đỏ bừng cả mặt, vội cúi đầu: "Ta chỉ đến hái ngọc lan, thấy ngài... à không, thấy... ai đó ở đây, ta... ta nhìn nhầm!"

"Nhìn nhầm, còn đưa tay?" Hắn bước một bước tới gần, Uyển Dao lùi lại theo phản xạ, khay điểm tâm suýt rơi.

Nhưng hắn không tiến thêm nữa, chỉ khẽ cúi đầu, giọng nói bỗng dịu xuống, lẫn chút trêu đùa: "Cô nương, lưng ta đẹp đến vậy sao?"

Uyển Dao muốn đào hố chui xuống.

"Ta... không nhìn!" Nàng nói dối trắng trợn, mắt đã đỏ hoe vì xấu hổ.

Tạ Yên Cảnh cong môi, ánh mắt dừng nơi khuôn mặt đang đỏ đến mang tai của nàng. Đột nhiên, hắn quay đi, khoác lại áo ngoài, không nói thêm gì.

Uyển Dao đứng ngơ ngác một lúc mới lắp bắp: "Ta... cáo lỗi trước!"

Nói rồi nàng xoay người bỏ chạy, chân suýt vấp phải rễ cây, lảo đảo một cái rồi mất hút sau rặng mẫu đơn.

Tạ Yên Cảnh đứng nguyên tại chỗ, khoanh tay nhìn bóng lưng nàng, khóe môi khẽ nhếch.

Thị vệ à?

Một cô nương lén trốn ra vườn hái hoa, còn tưởng hắn là thị vệ rồi chạm vào người.

Hắn khẽ cười.

Đúng là nàng. Mười năm trước, tiểu cô nương mặc áo vá, đôi mắt sáng như ánh sao, kéo tay hắn ra khỏi đống rơm cháy dở, dặn hắn đừng khóc. Mười năm sau, vẫn ngây ngô như vậy, chỉ là từ lòng tốt nay chuyển thành... tay chân không thành thật.

Tạ Yên Cảnh cài nút áo, ánh mắt ánh lên vẻ thích thú.

"Đường Uyển Dao..." Hắn khẽ gọi tên nàng, như đang nếm một món ăn mới lạ.

Hắn không vội gặp nàng ngay. Thứ tình cảm này, hắn muốn từ từ nếm trải, từ từ kéo nàng vào thế giới của mình.

Hắn biết rõ, với thân phận Đường gia hiện giờ, nàng sẽ không dễ chạm đến ai trong triều. Nhưng nếu là hắn... hắn có thể tạo ra cơ hội.

Một cô nương có thể khiến hắn bật cười chỉ vì một cái chạm vai.

Rất thú vị.

Và rất vừa mắt.