Chương 7: Nữ Phụ Lên Sàn

Yến tiệc lần này được tổ chức tại cung Vị Ương, lấy cớ là chiêu đãi các tú nữ vào cung tham gia tuyển chọn. Bề ngoài là nghi lễ, thực chất là một trận ngầm đấu của những kẻ mang dã tâm. Đường Uyển Dao không thuộc về bất kỳ phe phái nào, nhưng vì vận số chẳng biết là tốt hay xấu mà cứ hết lần này đến lần khác rơi vào tầm mắt người không nên rơi.

Không khí trong đại điện vốn vẫn còn ấm áp và náo nhiệt cho đến khi tiếng bước chân thong thả vang lên từ cửa chính. Một thân xiêm y màu khói sương điểm họa tiết mây ngũ sắc thêu bằng chỉ vàng, bước đi nhè nhẹ khiến lớp lụa mỏng như có như không lay động theo từng nhịp. Tô Linh quận chúa – thiên kim của Uy Bắc vương, vừa xuất hiện đã khiến không ít người trầm trồ.

Đường Uyển Dao nghiêng đầu, không khỏi âm thầm cảm thán trong lòng. Dung mạo nàng ta thực không thể chê vào đâu được, lại thêm khí chất cao quý, đúng chuẩn một vị quận chúa từ trong máu. Chẳng trách nhiều người bảo Tô Linh là ứng cử viên sáng giá nhất đợt tuyển tú này, chẳng qua danh tiếng của nàng có hơi... ngoa một chút.

Tô Linh ngồi xuống ghế của mình, cách bàn Đường Uyển Dao không xa lắm. Đôi mắt phượng quét một vòng qua đại điện, rồi dừng lại nơi một góc khá yên tĩnh. Tạ Yên Cảnh vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng khi ánh mắt hắn vô tình – hoặc cố ý – liếc qua bàn Đường Uyển Dao, ánh sáng trong mắt Tô Linh hơi đổi.

“Vị cô nương kia là ai?” Tô Linh khẽ hỏi một cung nữ đứng cạnh, chỉ tay về phía Uyển Dao.

“Bẩm quận chúa, là Đường Uyển Dao, nữ nhi của Đường tướng quân.”

“Đường tướng quân?” Tô Linh nhẹ gật đầu, ý vị không rõ. Ánh mắt nàng thu lại, môi mím thành một đường cong nhạt nhẽo.

Thức ăn được dâng lên lần lượt, tiếng cười nói lại râm ran. Đường Uyển Dao vô tư gắp miếng bánh hoa quế bỏ vào miệng, ánh mắt dừng nơi chiếc bình ngọc chạm hoa mai trên bàn. Nàng đang định cúi xuống rót trà thì bất chợt tiếng nói lanh lảnh của Tô Linh vang lên, vừa đủ nghe trong một bàn tiệc đông người:

“Chà, không biết vị tiểu thư nào vừa rồi đi đường không nhìn dưới chân, suýt chút nữa va phải hoàng thượng. Quả là khí phách nha.”

Một số người ngẩng đầu, ánh mắt tìm kiếm quanh bàn. Có người nhớ ra, thì thào bàn tán. Chuyện ngày đó Đường Uyển Dao đi dạo trong cung, “vô tình” lọt vào đội tuyển tú vì đυ.ng mặt hoàng đế, thực ra đã truyền ra ngoài từ lâu, chỉ là không ai tiện nhắc.

Mặt Đường Uyển Dao hơi đỏ lên, nhưng nàng vẫn bình tĩnh nâng chén trà, hớp một ngụm, rồi mới chậm rãi lên tiếng:

“Ta đi đường không nhìn dưới chân, là do đường đi lát gạch trơn quá. Còn có người không nhìn đường mà để tâm quan sát được kẻ khác, e là lòng dạ quá rảnh rỗi.”

Một câu, nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến không khí nơi bàn tiệc đông cứng trong chớp mắt. Có tú nữ nhịn không được bật cười khẽ, rồi vội lấy tay che miệng. Tô Linh tuy vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt đã nhuốm một tầng sương mỏng.

“Ta chỉ nói đùa thôi mà, Uyển Dao muội muội đừng để bụng.” Nàng nghiêng người, giọng nói như rót mật: “Chúng ta đều là nữ tử vào cung, nên biết khiêm nhường nhẫn nhịn, chớ để người khác nghĩ chúng ta chưa được dạy dỗ.”

Đường Uyển Dao đặt chén trà xuống bàn, quay đầu nhìn nàng:

“Vậy thì mong quận chúa cũng nhớ lời mình nói. Kẻ biết dạy dỗ, ắt không lấy chuyện người khác ra để mua vui trước mặt thiên hạ.”

Không khí trầm hẳn xuống. Tô Linh cười nhạt, ánh mắt khẽ liếc về phía đầu bàn – nơi Tạ Yên Cảnh ngồi lặng lẽ thưởng trà. Nhưng hắn không hề có phản ứng nào, tựa như hai người trước mặt không tồn tại.

Yến tiệc kéo dài thêm một lúc thì kết thúc. Các tú nữ lục tục lui ra. Tô Linh chậm rãi bước ngang qua Đường Uyển Dao, dừng lại chốc lát.

“Đường tiểu thư, ngươi có khí phách. Nhưng vào hậu cung, người có khí phách thường không sống được lâu.”

Đường Uyển Dao nghiêng đầu, ánh mắt sáng quắc, không hề lùi bước:

“Cũng may ta không định sống trong hậu cung.”

Tô Linh thoáng sững lại. Đôi mắt nàng trầm xuống, sau đó nở nụ cười không rõ ý vị, xoay người rời đi.

Khi bóng nàng ta khuất hẳn sau dãy hành lang uốn lượn, Đường Uyển Dao mới nhẹ nhàng thở ra. Nàng vừa định xoay người rời đi thì chợt cảm thấy một ánh mắt nóng rực như đuốc đang dán vào gáy mình.

Quay đầu lại, quả nhiên, Tạ Yên Cảnh đang đứng ở xa xa, bên gốc ngọc lan đã nở rộ.

Ánh mắt hắn trầm lặng, tựa như hồ nước sâu không thấy đáy. Đường Uyển Dao thoáng chột dạ. Nàng quay mặt, lẩm bẩm: “Chắc chắn hắn lại hiểu lầm ta làm trò.”

Gió khẽ thổi, hương hoa ngọc lan thơm nức.

Tạ Yên Cảnh nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, môi hơi cong lên. Hắn không hiểu lầm.

Hắn thích nhìn nàng... nổi đóa.