Sắc trời vừa ngả về chiều, ánh hoàng hôn len qua tầng mây đỏ rực, rải thứ ánh sáng vàng nhạt lên từng phiến ngói lưu ly nơi hoàng cung. Cung yến lần này tổ chức tại điện Trường Lạc, để chúc mừng Tạ Bắc vương khải hoàn trở về sau ba năm trấn thủ biên cương.
Điện Trường Lạc rực rỡ đèn hoa, hương thơm lan tỏa từ những lư hương bằng đồng khảm ngọc, quyện cùng tiếng tì bà réo rắt, làm cho lòng người cũng lặng đi đôi phần. Bên trong, quan lại văn võ, phi tần, thiên kim các phủ đều đã an vị, chỉ đợi một người cuối cùng xuất hiện.
Tiếng tuyên truyền vang lên: “Tạ Bắc vương giá đáo.”
Tất cả mọi ánh mắt trong điện nhất thời hướng ra cửa lớn. Một thân ảnh cao lớn trong trường bào đen thêu chỉ bạc chậm rãi bước vào. Gương mặt hắn góc cạnh, ánh mắt lạnh lẽo như gió núi, khí thế trầm ổn đến mức khiến người khác không dám thở mạnh. Đó là Tạ Yên Cảnh – đệ nhất chiến thần, cũng là người nắm trong tay hơn nửa binh quyền thiên hạ.
Hắn không để tâm tới ánh mắt ngưỡng vọng hay e dè xung quanh. Ánh nhìn của hắn chỉ lướt qua mọi người, cho đến khi dừng lại nơi một góc yên tĩnh.
Nàng đang ngồi phía sau một vài tiểu thư thế gia, lặng lẽ như một bức tranh thủy mặc giữa yến tiệc rực rỡ sắc màu. Mái tóc búi gọn, cài trâm ngọc đơn giản, đôi mắt trong trẻo có phần ngơ ngác giữa không gian xa hoa. Dưới ánh đèn cung đình, nét ngây thơ ấy như xuyên qua ký ức hắn, va vào một đoạn năm xưa hắn vẫn luôn cất giữ trong lòng.
Tạ Yên Cảnh thu ánh nhìn lại, chậm rãi đi đến vị trí của mình. Trong lòng, từng lớp ký ức dần nổi lên như sóng vỗ bờ.
Ba năm trước, hắn bị kẻ địch tập kích khi đi tuần biên cương. Bị thương nặng, hắn lạc vào một ngôi làng nhỏ bên sườn núi, ẩn dưới thác nước rì rào. Trong cơn mê man, hắn chỉ nhớ một giọng nói trong trẻo, một bàn tay nhỏ bé lau trán hắn bằng khăn vải thô.
“Ca ca ơi, đừng ngủ nữa… ngủ nữa là sẽ không tỉnh lại đâu…”
Hắn từng cho rằng đó chỉ là mộng. Nhưng hôm nay, khi ánh mắt ấy một lần nữa xuất hiện trước mặt hắn – hắn biết, đó không phải mộng.
Sau yến tiệc, Tạ Yên Cảnh không về phủ ngay, mà đến thẳng thư phòng bên trong cung. Cánh cửa vừa khép lại, hắn lập tức trầm giọng:
“Triệu Lâm.”
Một bóng người từ sau bức rèm lụa bước ra, cung kính cúi đầu: “Vương gia có điều gì phân phó?”
“Ta muốn ngươi điều tra một người.”
Triệu Lâm lập tức lấy ra bút và giấy.
“Tên Đường Uyển Dao, mười bảy tuổi, con gái thứ của Đường Tả tướng. Điều tra nơi nàng từng sống, thời điểm ba năm trước nàng từng xuất hiện ở đâu, càng chi tiết càng tốt.”
“Vâng, thuộc hạ lập tức đi làm.”
Tạ Yên Cảnh khoanh tay đứng trước cửa sổ. Ánh trăng đêm đã lên cao, bàng bạc chiếu lên sống mũi cao thẳng của hắn. Hắn nheo mắt, nhớ đến nụ cười mờ nhạt khi ấy, và lời thì thầm của cô bé năm nào:
“Muội không sợ ca ca xấu đâu, xấu mà tốt bụng còn hơn đẹp mà ác độc.”
Hắn nhếch môi, gần như là một nụ cười hiếm hoi.
Trong điện Trường Lạc, Uyển Dao đang bước chậm trong sân sau để tránh đám đông, đôi chân vô thức đi đến nơi có một hồ sen nhỏ. Gió thổi nhẹ, mang theo hương thơm thanh nhã.
Nàng vẫn chưa quen với việc bị chú ý. Là người ngoài cuộc, nàng chỉ vô tình đi dạo trong cung và bị hiểu nhầm là thiên kim dự tuyển tú. Dù sau đó phụ thân giải thích, nhưng hoàng hậu vẫn nhất quyết giữ nàng lại cho đủ danh sách. Vốn nghĩ sẽ nhanh chóng bị loại, nào ngờ hôm nay lại được mời dự yến.
Nghĩ tới chuyện này, nàng khẽ thở dài: “Nếu sớm biết phiền phức thế này, đã không thèm nhìn vườn mai kia làm gì.”
Bỗng nhiên, nàng cảm thấy một ánh mắt lặng lẽ dừng trên mình. Quay đầu lại, chỉ thấy bóng cây rung rinh. Không một ai.
Nhưng trái tim nàng lại bất giác đập mạnh.
Ở một nơi khác, dưới bóng tối, Tạ Yên Cảnh vẫn đứng lặng nhìn theo dáng người nhỏ bé kia. Đôi mắt hắn, lần đầu trong nhiều năm, dâng lên một tia dịu dàng hiếm hoi.