Ánh chiều tà nhuộm một màu vàng rực rỡ lên mái ngói lưu ly nơi điện Tuyển Tú. Những tán cây bên ngoài lay nhẹ trong gió, không khí vốn nghiêm trang của buổi tuyển chọn hôm nay lại mang theo một thoáng… lạ lùng, không ai nói rõ được đó là gì.
Tiêu Kỳ ngồi thẳng trên long ỷ, ánh mắt bình thản quét qua hàng tú nữ. Mọi thứ vẫn bình thường cho đến khi hắn bắt gặp một dáng người nhỏ nhắn, đầu cúi thấp, tóc tai rối bời, tay áo vương chút bụi đất. Nàng ấy cứ lấp ló sau một tú nữ khác, cố gắng lùi ra sau, vẻ mặt không giống ai trong đây. Không sợ hãi, cũng chẳng trông mong, chỉ như đang… lạc đường nhưng cố hóng hết chuyện lạ.
Hắn nheo mắt. Không thể lầm được.
Đúng là cô nương khi nãy lầm bầm gọi hắn là thái giám.
Tiêu Kỳ bất giác bật cười, thanh âm trầm thấp vang lên khiến không khí trong điện khựng lại. Đám nội thị giật mình, không ai dám hó hé.
Đường Uyển Dao cảm thấy sống lưng mình ớn lạnh. Nàng vừa mới tìm cách chuồn khỏi hàng, chưa kịp bước chân thì chợt nghe một giọng nói uy nghiêm cất lên:
"Người đứng hàng thứ mười lăm từ trái qua, bước lên."
Nàng chưa kịp phản ứng, một tú nữ phía trước đã kéo tay nàng, thì thào: "Nhanh, gọi ngươi đó, mau lên!"
"Ta đâu phải… Ê ê!" Uyển Dao bị đẩy một cái, loạng choạng bước ra. Trước mắt nàng là một nam nhân vận long bào, ánh mắt như hồ nước lạnh sâu hun hút nhìn chằm chằm nàng. Trong khoảnh khắc, Uyển Dao cảm thấy bản thân như con thỏ bị soi đèn.
"Ngươi tên gì?" Tiêu Kỳ hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng rõ ràng mang ý cười.
"Ờ… Đường Uyển Dao." Nàng chớp mắt. "Nhưng ta không phải tú nữ đâu, ta chỉ đi ngang qua thôi."
Hàng lông mày hắn khẽ nhướng, môi nhếch một độ cong khó đoán. "Chỉ đi ngang qua mà lạc vào đây?"
"Ta… ta đi lạc thật mà!" Uyển Dao lí nhí. "Ta đi theo phụ thân đến xem náo nhiệt, không ngờ đi một hồi thì…"
"Thì sao?" Tiêu Kỳ chống cằm, vẻ thích thú không che giấu. "Đi lạc đến đây, lại đúng lúc tuyển phi?"
"Không phải! Ta đâu có muốn gả sớm như vậy…" Nàng buột miệng, lập tức cắn môi hối hận.
Không khí trong điện gần như đóng băng.
Tiêu Kỳ ngừng lại đôi giây, rồi cười nhẹ. "Được! Đưa nàng vào danh sách."
"Khoan đã!" Một giọng nói vang lên gấp gáp từ bên ngoài điện. Một vị quan trung niên tóc đã lấm tấm bạc chạy vào, khuôn mặt hoảng hốt, áo choàng phấp phới phía sau. Đó chính là Đường đại nhân – thân sinh của Đường Uyển Dao.
"Hoàng thượng, thứ tội thần thất lễ!" Ông quỳ sụp xuống, trán đập mạnh xuống nền gạch: "Uyển Dao là tiểu nữ của thần, chỉ là đi lạc, hoàn toàn không có ý mạo phạm! Hơn nữa… hơn nữa…" Ông ngẩng đầu, ánh mắt đầy lo lắng: "Tiểu nữ đã có hôn ước."
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội xuống, các quan viên phụ trách tuyển tú nhìn nhau, khẽ xì xào.
Tiêu Kỳ trầm mặc. Một tia thất vọng mờ nhạt lướt qua đáy mắt hắn, nhưng rất nhanh, hắn nở nụ cười nhàn nhạt.
"Hôn ước với ai?"
Đường đại nhân cắn răng, đáp: "Với Tịch gia – là Tịch Hành phu tử."
Trong điện, có người hít vào một hơi rõ dài. Tịch Hành là ai chứ? Phụ tử học cao hiểu rộng, lại là thầy của các hoàng thất. Một người được tất cả sĩ phu trong kinh thành tôn sùng, hoàng đế cũng một tay y giảng dạy. Một đôi đã định, lại thêm quan hệ giữa hai nhà, làm sao động vào cho được?
Tiêu Kỳ im lặng hồi lâu rồi chậm rãi gật đầu.
"Trẫm hiểu. Lui xuống đi."
Đường đại nhân vẫn còn lo lắng, khom người cảm tạ liên tục rồi dắt Uyển Dao rời đi. Lúc đi ngang qua, nàng ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt khó hiểu. Nàng vẫn chưa biết, cái gật đầu vừa rồi… không phải buông tay, mà là khởi đầu cho một kế hoạch dài lâu.
Tại hành lang phía sau, Uyển Dao vừa đi vừa lẩm bẩm.
"Phụ thân à, sao người lại quỳ gối vậy? Cũng đâu có gì to tát…"
"Con còn nói được!" Đường đại nhân trừng mắt. "Con biết vừa rồi con đối mặt với ai không?"
"Không phải chỉ là… hoàng đế thôi à?" Nàng nói lí nhí, lại cảm thấy kỳ kỳ. "Mà phụ thân, sao ánh mắt người đó cứ nhìn con là lạ vậy?"
Đường đại nhân đỡ trán. "Lạ là đúng rồi, ta thấy giống y hệt mẫu thân con năm xưa!"
Uyển Dao trợn mắt. "Cha! Người đang nói gì vậy…"
Đường đại nhân không đáp, chỉ thở dài não nề. Trong lòng ông ngổn ngang. Làm sao ông không nhìn ra ánh mắt của bệ hạ? Đó là ánh mắt đã chọn trúng người.
Nhưng… nàng là hôn thê của Tịch Hành.
Chuyện này không thể rối lên được nữa.
Phía sau điện, Tiêu Kỳ vẫn ngồi bất động trên long ỷ. Trong mắt hắn vẫn vương lại hình bóng một thiếu nữ ngơ ngác, tóc rối tung, khuôn mặt ửng hồng vì xấu hổ, nhưng nụ cười lại hồn nhiên như cơn gió đầu xuân.
Từ rất lâu rồi, hắn không còn gặp ai như thế.
Một người chẳng màng đến quyền thế.
Một người tưởng hắn là… thái giám.
"Đường Uyển Dao…" Hắn lặp lại cái tên, miệng cười nhẹ. Rồi quay sang nội thị đứng gần đó: "Phái người điều tra kỹ càng về nàng."
"Vâng, bệ hạ."
Trong mắt hắn thoáng một tia sắc lạnh: "Cả hôn ước với Tịch Hành… trẫm cũng muốn biết, là thật lòng hay là ép buộc."
Lần này, nếu là định mệnh… hắn không định buông tay.