Chương 2: Ham Chơi, Đi Lạc

Tiết trời đầu xuân vẫn còn vương chút se lạnh, nhưng trong cung đã bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên. Hôm nay là ngày các tú nữ tiến cung, chờ được tuyển chọn làm phi tử cho hoàng đế. Từ sáng sớm, ngoài cửa cung đã có không ít xe ngựa xếp hàng, người người ăn mặc lộng lẫy, son phấn xức đầy, từng bước đều cẩn trọng như đi trên băng mỏng.

Đường Uyển Dao ngồi trong xe ngựa, một tay vén rèm, tay kia cầm xiên mứt quả, ánh mắt tò mò nhìn ra ngoài.

“Phụ thân, thật sự dẫn con vào trong cung ngắm cảnh à?”

Đường Tướng quân gật đầu, ánh mắt hiền từ nhìn ái nữ: “Ừ. Con ở nhà mãi cũng buồn, nhân lúc ta có việc vào cung, dắt con theo xem cho biết.”

“Nhưng hôm nay hình như là ngày... gì nhỉ, à, tuyển tú đó phụ thân. Có bị bắt ở lại không?”

“Người ta mười sáu tuổi, chưa đính hôn mới được chọn. Con năm nay mười bảy, lại có hôn ước với Tịch gia, sợ gì.”

Uyển Dao “ồ” một tiếng, tiếp tục gặm mứt quả, vẻ mặt hớn hở.

Xe ngựa đi qua mấy cánh cổng, vào đến bên trong khu nội đình thì ngừng lại. Đường Uyển Dao tung tăng bước xuống, nhìn đâu cũng thấy lạ. Đường Tướng quân phải vào Ngự thư phòng nên dặn nàng ở yên gần đó, đừng chạy lung tung.

Đường Uyển Dao gật đầu rất ngoan, thậm chí còn vỗ ngực: “Yên tâm đi phụ thân, con chỉ ngó một chút rồi quay lại!”

Một lát sau, nàng đã hoàn toàn đi lạc.

“Cái cây kia nãy chưa thấy... Cái hồ này cũng không quen... Ơ, cái cung điện này sao nhìn giống cái hồi nãy... Trời ơi, mình bị lạc rồi!”

Uyển Dao xoay một vòng, cắn môi nhìn quanh. Đang rối rắm không biết nên rẽ trái hay phải, chợt nghe tiếng xì xào vọng lại.

“Đây là khu vực tuyển tú hôm nay, tất cả tú nữ xếp thành hai hàng ngay ngắn!”

Nàng tò mò bước theo, vén màn nhìn qua một dãy hành lang, thấy bên dưới quảng trường nhỏ có hàng dài các thiếu nữ tuổi trăng tròn, người nào người nấy áo váy thướt tha, đứng nghiêm túc.

Một cung nữ phía sau phát hiện nàng, vội khẽ kêu lên: “Cô nương, người là ai? Không được đi lung tung trong này!”

Uyển Dao giật mình, chân bước lùi lại, định nói mình chỉ đi lạc thôi, ai ngờ sơ sẩy một cái, giẫm phải tà váy của chính mình rồi trượt chân...

“Á!!!”

Một tiếng hét vang lên, cả quảng trường im bặt. Các tú nữ đồng loạt quay đầu.

Còn Uyển Dao, thì ngã sóng xoài ngay giữa đường hành lang.

Một bóng người cao lớn từ đâu bước tới, đứng chắn trước nàng, ánh mắt lạnh lẽo như sương sớm.

“Ngươi là ai?”

Giọng nói trầm thấp, mang theo mệnh lệnh tự nhiên.

Uyển Dao ngẩng đầu lên, lần đầu tiên trong đời nhìn thấy một nam nhân đẹp đến vậy ở khoảng cách gần như thế.

Đôi mắt hắn đen láy, mũi cao, môi mỏng hơi mím lại. Ánh nắng nhẹ chiếu xuống gương mặt hắn, tạo thành một lớp sáng mờ khiến người ta có cảm giác vừa lạ vừa cuốn hút.

Tim nàng đập thình thịch.

“Ngươi là... thái giám à?”

Người kia khựng lại. Không chỉ hắn mà cả đám tú nữ phía sau cũng trợn mắt. Cung nữ đứng gần đó suýt làm rơi cả khay trà.

Tạ Tiêu Kỳ – đương kim hoàng đế – nhíu mày, nhìn nàng như nhìn một sinh vật kỳ lạ.

“Ngươi vừa nói gì?”

Uyển Dao không hề biết mình vừa gây họa, còn nghiêng đầu: “À... không phải à? Nhưng mà ngươi đứng gần cung nữ, lại ra dáng quản sự... Chẳng lẽ là... thái giám tổng quản?”

Tạ Tiêu Kỳ nhìn nàng một hồi lâu, rồi đột nhiên bật cười.

“Ha...”

Tiếng cười ấy như gió xuân thổi qua mặt hồ, khiến đám tú nữ phía sau lòng dậy sóng. Chỉ có Uyển Dao là ngơ ngác, không hiểu mình vừa nói gì buồn cười.

Tạ Tiêu Kỳ ngồi xuống, mắt vẫn dán chặt vào nàng: “Ngươi tên gì?”

“... À, ta là Đường Uyển Dao. Ta không phải tới ứng tuyển đâu, ta đi lạc thôi!”

Nói rồi nàng bật dậy, phủi váy, không quên cười cười xua tay: “Ta xin lỗi, ngươi làm việc tiếp đi, ta đi tìm phụ thân.”

Tạ Tiêu Kỳ nheo mắt: “Phụ thân ngươi là ai?”

“Đường Tướng quân.”

Hắn khẽ nhướng mày, rồi gật đầu như đã rõ.

Uyển Dao xoay người chạy đi, miệng còn lẩm bẩm: “Hảo soái thế mà lại là thái giám, tiếc thật...”

Tạ Tiêu Kỳ đứng đó, ánh mắt trầm ngâm, môi cong lên nhàn nhạt.

Một nội thị đến gần, thấp giọng: “Hoàng thượng... có cần lệnh cho người giữ nàng lại?”

Hắn cười nhẹ, khoanh tay đứng thẳng: “Không cần! Một con mèo nhỏ đi lạc, rồi cũng sẽ quay về đúng chỗ thôi.”