Sau hôm đó, phủ Đường gia trở nên lặng lẽ khác thường. Không ai dám nhắc đến chuyện Uyển Dao lén vào phủ Tạ vương, nhưng cả viện Nhược Phong như bị phủ một lớp sương mờ. Đến cả con mèo mập thường ngày được nàng cho ăn vụng bánh đào cũng nằm thu lu không dám kêu.
Uyển Dao thì ngày đêm ngẩn ngơ. Nàng không dám ra ngoài, càng không dám đi tìm Tạ Yên Cảnh hay Tịch Hành.
Thế nhưng, có vài chuyện, trốn cũng không trốn được.
Ngày thứ ba sau trận trách phạt, Uyển Dao bị mời đến chính sảnh.
Nàng vừa đặt chân tới cửa, đã thấy trong sảnh có thêm hai người khách: một người đầu tóc hoa râm, nhưng ánh mắt sáng quắc, lưng thẳng tắp chính là Tịch lão gia, phụ thân của Tịch Hành; người còn lại, đứng một bên, y phục chỉnh tề, vẫn là dáng vẻ ôn nhu lễ độ – Tịch Hành.
Uyển Dao chưa kịp chào hỏi, Đường tướng quân đã trầm giọng: "Đến rồi thì quỳ xuống!"
Nàng cắn môi, ngoan ngoãn quỳ xuống, đầu cúi thấp đến mức có thể hôn được sàn nhà.
Tịch lão gia mỉm cười nhẹ: "Dao nhi, lão phu không trách con. Tuổi trẻ ham chơi là chuyện thường. Nhưng việc hôn ước giữa hai nhà, không thể tùy tiện xem nhẹ được."
Uyển Dao ngẩng đầu, ngập ngừng: "Con... con không cố ý khiến mọi người thất vọng..."
Tịch Hành nhìn nàng, ánh mắt vẫn dịu dàng, nhưng lại như có một tầng sương mỏng chắn ngang: "Hôn ước là chuyện hai nhà giao ước từ lâu, không phải trò đùa. Dao nhi, muội có biết, từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng nghĩ sẽ cưới ai khác ngoài muội?"
Nàng tim đập mạnh. Không biết vì cảm động, hay vì sợ hãi. Nàng thích Tịch Hành. Thật sự từng rất thích. Nhưng dần dần, không hiểu sao, cái bóng dáng cao lớn hay cười lạnh của một người khác... lại cứ hiện lên trong mộng.
Nàng cúi đầu, lí nhí: "Phu tử... nếu huynh thật sự muốn... con sẽ gả."
Lời vừa nói ra, cả ba người lớn đều khựng lại. Tịch lão gia cười gượng, vuốt râu: "Ý con là sao?"
Tịch Hành khẽ nhắm mắt, giọng nói trầm tĩnh: "Muội không cần miễn cưỡng. Hôn ước này, nếu là trói buộc, ta sẽ tự mình tháo xuống."
Đường tướng quân vỗ bàn: "Không được! Uyển Dao, con đã lớn, phải hiểu cái gì gọi là trách nhiệm. Hôn ước này là mệnh lệnh từ tổ phụ con! Tịch gia là gia tộc thế nào, con muốn hủy là hủy sao?"
Uyển Dao ngẩng đầu, lần đầu nhìn thẳng phụ thân:
"Nhưng phụ thân, nếu gả mà không có lòng, khác nào lừa dối Tịch phu tử?"
Nàng quay sang nhìn Tịch Hành, đôi mắt nàng trong veo, không giấu giếm: "Phu tử... trước giờ muội vẫn ngưỡng mộ huynh, nhưng không biết từ bao giờ... muội không còn muốn ở bên huynh như thế nữa. Không phải vì huynh không tốt... chỉ là..."
"Chỉ là... muội đã để tâm đến người khác rồi." Tịch Hành tiếp lời, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
Không ai nói gì.
Không ai thở mạnh.
Tịch lão gia nhìn con trai, tay nắm chặt cây quạt. Một hồi sau, ông thở dài, giọng trầm trầm: "Hảo, nếu đã vậy, hôm nay ta không ép. Nhưng Đường tướng quân, chuyện này... ta cần lời rõ ràng."
Đường tướng quân nhíu mày, cắn răng không nói.
Uyển Dao nhân lúc không ai ngăn cản, vội vàng dập đầu ba cái: "Tạ ơn Tịch lão gia, tạ ơn phu tử."
Nàng vội đứng dậy lui xuống, không dám quay đầu.
Ra khỏi chính sảnh, nàng vừa thở phào thì đυ.ng ngay một bóng áo đen đứng cạnh hành lang. Người đó dựa hờ vào cột gỗ, ánh mắt lạnh lùng như bóng đêm, khoé môi cong lên như nửa giễu nửa thương.
"Lùi hôn ước rồi?"
Nàng lắp bắp: "Ngươi... ngươi theo dõi ta?"
Tạ Yên Cảnh bước lại gần, cúi xuống nhìn nàng. Hắn hôm nay vận y phục đơn giản, không mang theo binh khí, vậy mà vẫn toát ra hơi thở áp chế kinh người.
"Không phải theo dõi. Là quan tâm."
Uyển Dao đỏ bừng mặt.
"Ta... ta chưa nói sẽ gả cho ngươi đâu!"
Tạ Yên Cảnh nhướng mày: "Nhưng nàng đã tự mình nói rõ với người ta. Chứng tỏ, trong lòng nàng, ta quan trọng hơn hắn rồi."
"Ngươi..."
"Uyển Dao." Hắn nghiêng người, thì thầm bên tai nàng, hơi thở như gió xuân ấm áp:
"Ta sẽ lấy nàng, bằng bất cứ giá nào."