Uyển Dao vừa bước chân vào phủ, liền thấy không khí trong viện có gì đó khác lạ. Đám nha hoàn cúi rạp đầu, không dám thở mạnh. Nha hoàn thân cận nhất của nàng, mặt cắt không còn giọt máu, tay nắm chặt vạt áo, vừa thấy nàng liền kéo kéo tay áo, giọng như muỗi kêu:
"Tiểu thư... người mau chạy đi, lão gia tức giận lắm..."
Uyển Dao ngẩn người, chưa kịp hỏi chuyện gì, thì một tiếng quát lạnh vang lên từ chính sảnh:
"Người đâu, lôi nó vào đây cho ta!"
Hai gã gia nhân cao to như cột nhà bước ra, không nói không rằng, một người giữ vai, một người giữ tay, lôi nàng như lôi bao bố vào đại sảnh. Uyển Dao giãy giụa:
"A! Đau, đau! Ta tự đi được, không cần kéo! Ta có chân!"
Đường tướng quân thân hình oai vệ, râu mép rung lên theo từng nhịp giận, ngồi thẳng lưng trên ghế lớn giữa sảnh, một tay đập mạnh xuống bàn, cây trâm cài giấy bay khỏi giá rơi lộc cộc xuống đất.
"Giỏi lắm, Đường Uyển Dao! Lại dám một mình vào phủ Tạ vương hai lần ba lượt, muốn làm trò cười cho thiên hạ sao?!"
Uyển Dao rụt cổ, lí nhí: "Con... chỉ tới để... ừm... học hỏi lễ nghi ạ..."
"Lễ nghi?!" Đường tướng quân đập bàn thêm cái nữa, giọng cao thêm một độ: "Ở phủ vương gia có giảng lễ nghi sao? Có lớp dạy nữ công gia chánh sao? Con học cái lễ nghi gì ở chỗ đó?"
Uyển Dao biết không giấu được, bèn xoa tay nịnh nọt:
"Phụ thân, người đừng giận. Con... thật ra chỉ đến chơi thôi. Vương gia người ta... ừm, mời con đến trò chuyện... không có gì sai cả..."
"Không có gì sai?" Đường tướng quân trợn mắt: "Con là thiên kim Đường gia, lại có hôn ước với phu tử Tịch gia. Đường Uyển Dao, con coi hôn ước là trò đùa sao? Coi thanh danh nữ nhi là giấy vụn sao?"
"Nhưng... con chỉ đi thôi mà, không làm gì cả..."
"Không làm gì mà lần trước lén về ban đêm, lần này còn không thèm nhắn một câu, để gia nhân che mắt ta, con tưởng ta không tra được sao?"
Uyển Dao cảm thấy oan ức không nói thành lời. Chẳng qua là... Tạ vương quá mê người, nàng thật sự không cưỡng lại nổi...
Nhưng lý do đó, dẫu nàng có há miệng, cũng không dám thốt ra.
Ngay lúc Đường tướng quân còn đang nổi trận lôi đình, một bóng người bước vào. Y vận y phục màu xanh nhạt, cổ tay cài một dải lụa trắng, lành lạnh như sương mai. Không cần nhìn cũng biết, đó là Tịch Hành.
Uyển Dao thầm "chết rồi" trong bụng, lần này thì cả hai cùng biết, không ai bênh nổi nữa.
Tịch Hành đứng trước bậc cửa, ôn tồn cúi người chào:
"Đường thúc."
"Tịch công tử đến thật đúng lúc, ngươi cũng nghe hết rồi đấy." Đường tướng quân quăng cho y một ánh mắt nặng nề: "Nha đầu này vô pháp vô thiên, ta thật không biết nên đánh gãy chân hay nhốt vào viện cấm nữa."
Tịch Hành quay sang nhìn Uyển Dao. Ánh mắt y không giận dữ, không lạnh lùng, nhưng lại khiến nàng... khó chịu hơn cả khi bị cha mắng. Trong đôi mắt kia, là thất vọng nhàn nhạt, là thương xót không nói thành lời.
"Uyển Dao." giọng Tịch Hành nhẹ, nhưng rất kiên quyết: "Muội có biết bản thân đang làm gì không?"
Uyển Dao cúi đầu.
"Muội đã đến phủ vương gia mấy lần? Đã làm những gì? Một cô nương chưa xuất giá, lại liên tiếp lui tới nơi nam nhân xa lạ ở, muội có nghĩ đến hậu quả chưa?"
"Muội... muội không nghĩ gì cả..." Uyển Dao ấp úng, giọng nhỏ dần: "Muội chỉ... chỉ thấy hắn đáng thương..."
Đường tướng quân suýt nữa thì bật cười thành tiếng vì giận, chỉ tay vào nàng: "Vương gia nào mà đáng thương? Hắn là Tạ Bắc vương! Thống lĩnh quân đội, nắm giữ đại quyền, nếu hắn mà đáng thương thì thiên hạ này chẳng ai được gọi là hạnh phúc cả!"
Tịch Hành chậm rãi bước tới một bước, mắt không rời nàng:
"Dao nhi, muội có từng nghĩ đến việc hôn ước giữa ta và muội, là chuyện hai họ đã định sẵn từ nhỏ? Là lời hứa của tổ phụ hai bên, là danh dự gia tộc?"
Uyển Dao lần này thật sự không thể chống chế. Nàng không muốn làm ai tổn thương, nhưng tại sao mọi người đều giận? Chẳng phải nàng chỉ đến nói chuyện, nhìn ngắm một chút, học vài chiêu kiếm, vậy mà lại khiến cả hai nam nhân đời nàng đồng loạt nổi bão...
"Ta... ta chỉ muốn tự do một chút..." nàng lẩm bẩm.
Tịch Hành nhìn nàng thật lâu. Cuối cùng y gật nhẹ đầu, giọng trầm xuống: "Ta hiểu rồi."
Uyển Dao ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt trong suốt mở to:
"Phu tử?"
Tịch Hành quay lưng đi, không nhìn nàng nữa: "Ta sẽ nói chuyện với phụ thân ta... lùi hôn ước lại."
Trái tim Uyển Dao chùng xuống một nhịp. Nàng không hiểu vì sao nghe câu ấy, lại cảm thấy... hụt hẫng.
Đường tướng quân không ngăn cản, chỉ thở dài một tiếng, vẫy tay ra hiệu đuổi nàng về viện.
Uyển Dao bị hai cơn giận đè nặng lên đầu, lủi thủi đi như gà mắc mưa.
Về đến phòng, nàng nằm vật ra giường, lấy chăn trùm kín đầu, gào lên: "Trời ơi... sao ai cũng giận ta hết vậy!"
Gió thổi lùa qua cửa sổ. Ngoài trời đêm, ánh trăng hắt vào, chiếu lên tấm khăn tay thêu chưa xong nàng bỏ quên trên bàn. Chữ "Cảnh" nàng định thêu, vẫn còn dang dở.