Đêm phủ vương gia yên ắng, tiếng côn trùng rả rích xen lẫn với tiếng gió nhẹ khẽ lướt qua những rặng cây trong hậu viện. Ánh trăng mờ ảo rải xuống những vệt sáng đứt quãng như dát bạc lên mặt đất. Một bóng người nhỏ nhắn khẽ luồn qua hàng rào, men theo vách tường bên trái, lén lút như mèo ăn vụng.
Uyển Dao ngoảnh trái ngoảnh phải, xác nhận không có ai, liền nhón chân chạy thẳng đến tường viện. Nàng không ngờ, cái cớ “dùng trà khuya” lại bị kéo dài đến tận canh ba. Phủ vương gia thì rộng như mê cung, muốn tìm được lối ra cũng như tìm một cái lỗ chui đầu trước ánh mắt của tên Vương gia mặt dày kia.
“Cuối cùng cũng thoát...”
Nàng thở phào một tiếng, cẩn thận men theo một ngách nhỏ nằm giữa hậu viện và hồ nhân tạo. Đúng lúc đang chuẩn bị bước qua khúc ngoặt, một bóng người trần trụi đột ngột bước ra từ làn hơi nước lờ mờ.
Cả người Uyển Dao đông cứng trong một khắc.
Ánh trăng chiếu rọi qua tầng mây, phác họa rõ ràng hình ảnh một nam tử cao lớn, tóc còn ướt đẫm, những giọt nước từ vầng trán lăn xuống bờ vai rắn chắc, xuôi dọc theo đường nét cơ thể... và dừng lại ở phần thắt lưng chỉ được buộc sơ sài bằng một lớp áo tắm mỏng.
Tạ Yên Cảnh.
Nàng chết đứng.
Người kia thì lại chẳng chút bối rối. Ngược lại, hắn dừng chân giữa sân, nhướng mày, nhìn nàng từ đầu đến chân bằng ánh mắt tà mị.
“Tiểu đạo chích?” Giọng nói trầm thấp vang lên trong đêm, lười nhác như thể hắn vừa bị gián đoạn giấc mộng đẹp.
Uyển Dao luống cuống, tay chân đều muốn thụt lùi nhưng lại cứng ngắc như tượng gỗ. Lúc này đây, thứ duy nhất nàng nghĩ được là...
“Ts không nhìn! Không nhìn! Ta chỉ là đi lạc!”
Nhưng ánh mắt nàng lại phản chủ. Mỗi khi định quay đi thì lại như bị hút vào từng đường cong săn chắc kia.
“Ta không biết hoá ra, tài nữ danh chấn kinh thành lại có thú vui rình trộm nam nhân tắm rửa giữa đêm.” Hắn bước một bước tới gần, bước chân rất nhẹ, nhưng mỗi lần tiến lên đều như rút cạn sức lực nàng.
Uyển Dao hét thầm trong lòng.
“Không được, không thể để hắn biết là ta bị hút hồn...”
Nàng quay ngoắt người, định chạy thục mạng, nhưng chân vấp phải cục đá, suýt nữa thì ngã sõng soài ra đất. Cả người mất thăng bằng, nhưng chưa kịp chạm đất đã bị một bàn tay mạnh mẽ kéo lại.
Cả thân thể nàng va vào một l*иg ngực nóng rực còn đọng nước.
Yên Cảnh cúi đầu, hơi thở phả nhẹ lêи đỉиɦ đầu nàng.
“Chạy gì? Tội danh trộm nhìn, bổn vương còn chưa hỏi.”
“Ngươi... ngươi... ai trộm nhìn?!”
Uyển Dao giãy ra, nhưng cánh tay hắn như gọng kìm thép, không cho nàng động đậy.
“Không phải trộm nhìn sao? Nửa đêm nửa hôm len lén vào phủ nam nhân, mắt còn dán chặt như dính keo lên người ta. Tiểu đạo chích, nàng phải biết hành vi của mình nghiêm trọng cỡ nào.”
“Ngươi nói bậy! Ta đâu biết ngươi... ngươi tắm ở đây?!”
“Ồ? Vậy nếu ta không tắm ở đây, thì nàng muốn lẻn vào phòng ta?”
Uyển Dao nghẹn lời.
Hắn nheo mắt, ngón tay vạch một đường nước trên má nàng, giọng khẽ cười.
“Đỏ như quả hồng vậy. Tài nữ Đường gia hóa ra cũng biết ngượng.”
“Ngượng cái đầu ngươi!”
Cuối cùng cũng thoát khỏi cái ôm chết người kia, Uyển Dao lập tức quay lưng bỏ chạy. Dưới chân là những viên đá lát sân trơn trượt, nhưng nàng chẳng màng. Chạy khỏi nơi đó là điều duy nhất nàng nghĩ đến lúc này.
Sau lưng vang lên tiếng cười trầm thấp đầy thú vị của Yên Cảnh.
“Tiểu đạo chích háo sắc… Lần sau nhớ gõ cửa.”
...
Trở về phủ, Uyển Dao ôm đầu lăn lộn trong phòng, mặt đỏ như máu. Cái hình ảnh kia cứ ám lấy tâm trí nàng, cứ như hắn cố tình để nàng nhìn thấy.
“Đáng ghét! Hắn... hắn... đúng là đồ nam nhân không biết xấu hổ!”
Nhưng nghĩ đến thân hình vạm vỡ kia, mặt nàng lại nóng bừng.
“Trời ơi... Ta không cố ý, không cố ý mà... nhưng mà... cơ bắp thật sự rất đẹp…”
Ngoài cửa sổ, gió đêm vẫn thổi nhè nhẹ.
Còn trong tim nàng, hình bóng một kẻ nào đó đang từ từ bén rễ.