Chương 1: Ta Là Đường Uyển Dao

Thiên hạ đồn rằng, Đường gia tiểu thư Đường Uyển Dao là một tài nữ trăm năm có một.

Nàng cầm kỳ thi họa đều tinh thông, tư chất đoan trang hiền thục, lại có dung mạo khuynh quốc khuynh thành.

Người trong thành Thừa Vũ còn kháo nhau rằng, nếu trong cung chọn tú, thì Uyển Dao tiểu thư nhất định là đệ nhất tú nữ, hoa lạc chim sa cũng phải cúi đầu xưng thần.

Chỉ tiếc, những người từng gặp nàng đều là gặp trong yến tiệc, lúc nàng bị mẫu thân bắt phải cầm quạt che mặt, cười nhẹ ba phần, e lệ bảy phần, ngồi sau sáu lớp bình phong dạo đàn một khúc rồi lặng lẽ lui xuống.

Thiên hạ nhìn thấy, chỉ là một chiếc bóng đỏ lướt qua, tài hoa thần thoại, nhu mì chẳng thể chạm tay.

Nhưng thiên hạ sai rồi. Sai đến mức nếu Đường Uyển Dao mà nghe được, chắc sẽ nhịn không nổi bật cười lăn lóc trên mặt đất.

Lúc này đây, nàng tài nữ khuynh thành đang vắt vẻo trên cành cây sau núi, miệng ngậm một nhành cỏ xanh biếc, váy hồng nhăn nhúm, giày theo tuột mất một chiếc, tay áo xắn đến khuỷu, tay còn lại cầm kiếm gỗ phẩy phẩy trong không trung.

“Cô nương… cô nương trèo cây làm gì thế ạ?”

Tiếng run run của nha hoàn tiểu Cúc vang lên dưới gốc cây.

Đường Uyển Dao không thèm liếc xuống, vẫn nằm ngửa trên cành cây, tay chỉ trời: “Đợi mây bay qua đỉnh núi, ta nhảy xuống, chém một chiêu Vô Ảnh Kiếm.”

Tiểu Cúc kinh hãi.

“Cô nương! Đây là sau núi thư viện! Có ai tập kiếm ở đây đâu! Nếu lỡ bị phu tử thấy…”

Uyển Dao cười: “Thấy thì thấy. Ông ta suốt ngày bắt ta ngồi thêu hoa, đánh đàn. Một khúc Phượng Cầu Hoàng của ta, trống lệch dây sai, còn bị mẹ phạt chép kinh ba ngày ba đêm. Để ta luyện Vô Ảnh Kiếm, mai ta cho ông ta xem cái khác hơn cả Phượng Cầu Hoàng!”

Nàng vừa nói xong thì bất ngờ soạt một tiếng, một nửa nhánh cây dưới người gãy rụng. Uyển Dao giật mình “a” một tiếng, trượt người ngã lăn từ trên cao xuống.

Tiểu Cúc kinh hãi hét lên: “Cô nương!”

Rầm một cái, nàng rơi trúng vào bụi hoa thược dược sau núi. Đường Uyển Dao loạng choạng bò dậy, tóc rối bù, bùn đất vấy đầy vạt áo, kiếm gỗ gãy làm đôi.

Tiểu Cúc cuống quýt chạy lại, vừa đỡ vừa khóc: “Cô nương đừng làm tiểu Cúc sợ mà… cô có sao không?”

“Không sao không sao.” Uyển Dao vỗ vỗ bụi bẩn, hừ lạnh. “Cái chiêu này ta học chưa thành. Mà cũng tại cái kiếm này vô dụng.”

Nàng xoay người, còn đang định múa thêm một chiêu nữa thì từ xa có tiếng người quát lớn:

“Đường! Uyển! Dao!”

Ba chữ vang lên như sấm đánh ngang tai.

Cả hai người quay phắt lại, đã thấy một lão phu tử mặt đỏ bừng, râu mép rung rung, tay cầm nửa khúc kiếm gỗ còn lại mà run rẩy.

“Đây… đây là thanh kiếm gỗ gia truyền của lão phu… truyền đến đời thứ bảy… ngươi… ngươi…”

Đường Uyển Dao lúng túng cười: “Là gió thổi gãy mà!”

“Gió? Ngươi trèo lên cây phóng xuống, còn bảo là gió thổi gãy?”

Tiểu Cúc run như cầy sấy, còn Uyển Dao thì bị lôi về phủ như một bao tải gạo.

Trong sảnh lớn, phụ thân nàng – Đường thượng thư, người vốn nho nhã ôn hòa, giờ mặt đen như đáy nồi.

“Một ngày không gây chuyện là con chịu không nổi đúng không? Hết phá đàn đến làm gãy kiếm, giờ còn trèo tường bỏ học?”

Uyển Dao cười nịnh: “Phụ thân, nữ nhi đang luyện võ phòng thân mà…”

“Phòng thân?”

Đường thượng thư giận dữ đập quạt xuống bàn. “Trong nhà có mười hai thị vệ, bốn nha hoàn luyện võ, ai đυ.ng được một sợi tóc con? Con là tiểu thư chứ không phải sơn tặc, còn luyện võ làm gì?”

Uyển Dao nhỏ giọng lầm bầm: “Thì nữ hiệp trong truyện cũng phải biết múa kiếm mới ngầu…”

“Còn dám nói!”

Ông định nổi trận lôi đình tiếp thì một bóng người uyển chuyển đi vào, nhẹ nhàng kéo tay áo ông.

“Phu quân, đừng trách con bé nữa. Nó vẫn còn nhỏ, hiếu động chút cũng không sao. Mỗi tội… thiệp mời yến hội tháng sau gửi đến rồi. Nếu Uyển Dao cứ thế này, đến đó mất mặt Đường gia thì làm sao đây?”

Uyển Dao rụt cổ lại. Mẫu thân nàng luôn ôn nhu, nhưng một khi nhắc đến thể diện Đường gia thì tuyệt đối nghiêm khắc.

“Ta biết lỗi rồi…” nàng cúi đầu lí nhí.

“Biết lỗi thì hay.” Đường thượng thư lạnh giọng. “Từ mai, mỗi sáng luyện đàn ba canh giờ, chiều học nữ công, tối chép kinh. Cho đến khi con có thể ngồi yên ba canh giờ mà không ngáp một cái, mới được xuống núi!”

“Phụ thân…”

“Không thương lượng!”

Uyển Dao tuyệt vọng nhìn trời. Nàng chỉ muốn trở thành một hiệp nữ hành tẩu giang hồ, nào có ngờ mình lại bị ép thành danh môn tài nữ như vậy?

Nàng lẩm bẩm: “Làm tài nữ để được khen thì có ích gì… ta chỉ muốn trở thành nữ hiệp, rồi có một mỹ nam để cưới thôi mà…”

Câu nói nhỏ xíu ấy không ai nghe thấy. Nhưng gió thổi qua ô cửa, chợt cuốn theo tiếng cười khẽ của ai đó từ xa, như có như không.