Chương 3

Mặc dù bá tánh trong huyện Hòa không rõ trước đây Cố công giữ chức quan gì, nhưng ai nấy đều biết rằng Cố gia mới chuyển đến này vô cùng lợi hại, lai lịch chắc chắn không hề tầm thường.

Thế nhưng, A Vu lại biết rất rõ về lai lịch của Cố công.

Tên thật của Cố công là Cố Hoài Tri. Ông từng giữ chức Tri châu ở Thường Châu, Thanh Châu, sau đó làm đến Bình Xuyên An Phủ Sứ, rồi được điều về kinh thành nhậm chức Bảo Chương Các Đại học sĩ. Hiện tại, vì bệnh ở chân ngày một trở nặng, ông đã từ quan về quê dưỡng bệnh, mang theo cả gia đình.

Cố công có một thê một thϊếp, dưới gối có ba trai hai gái. Hai người con gái là Cố Bình Tuệ và Cố Bình Lan đều đã xuất giá. Trưởng tử Cố Bình Quân đang làm Tri châu ở Thanh Châu, thứ tử Cố Bình Tĩnh là Thông phán ở Huệ Châu. Còn người con trai út Cố Bình Huy tuy không có chức quan, nhưng lại giỏi thư pháp và giám định kim thạch, vì vậy ở lại bên cạnh để phụng dưỡng cha mẹ.

Nói tóm lại, Cố gia là một gia đình quan lại danh giá. Cho dù Cố Hoài Tri đã ngoài năm mươi, việc được làm thông phòng cho ông vẫn là một cơ hội đầy hấp dẫn đối với A Vu.

Vả lại, Cố phu nhân năm nay cũng đã ngoài bốn mươi, nghe nói thϊếp thất Tuệ nương kia tuổi tác cũng tương đương. Cố công nay đã về hưu không còn bận rộn việc công, bên cạnh ông lúc này đúng là đang thiếu một nha đầu xinh tươi, lanh lợi để trò chuyện, mua vui.

Trong mắt A Vu, Cố phu nhân đã có đủ cả con trai lẫn con gái, mấy người con lại có thể xem là thành đạt, địa vị chính thất vững như bàn thạch, thì có gì phải lo lắng hay kiêng dè? Do đó, nàng ấy tin rằng nếu mình vào Cố gia làm thông phòng, chắc cũng sẽ không bị làm khó dễ.

Trong ba người ứng tuyển, A Vu là người xinh đẹp nhất. Tuy nhiên, để cho chắc ăn, nàng ấy vẫn cố tình trang điểm cho mình ra vẻ hời hợt, nông cạn, trông chẳng khác nào một món đồ chơi chỉ để mua vui. Nàng ấy thầm nghĩ, A Thanh thì tướng mạo bình thường, Lâm Oánh lại có vẻ quá nhiều tâm kế, chỉ có mình là vừa có nhan sắc lại vừa tỏ ra ngốc nghếch, đây chính là kiểu người phù hợp nhất để Cố phu nhân lựa chọn, vì sẽ rất dễ dàng để thao túng. Cứ ngỡ mình đang nắm chắc trong tay kịch bản trạch đấu, A Vu không khỏi tự tin tràn trề.

Thậm chí, A Vu còn mơ mộng về tương lai sau khi được chọn. Nếu may mắn, nàng ấy có thể được nâng lên làm thϊếp, rồi sinh được một đứa con trai, sau này nó mà làm quan nữa thì còn gì bằng.