Chương 12

Bữa tối đã được dọn sẵn. Trên bàn có một đĩa gà xào đậu phụ khô, một đĩa nộm tam ti, nửa đĩa lạp xưởng thái lát, còn có một bát canh rau củ thập cẩm nóng hổi. Bên cạnh còn có một thùng gỗ đựng đầy cơm.

Hoàn cảnh Lâm gia ở huyện Hòa tuy được coi là khá giả so với dân thường, nhưng thứ nhất là do nhà đông con, thứ hai là điều kiện vật chất thời xưa vốn cũng chỉ có vậy. Từ khi nàng xuyên không đến đây, tuy không đến nỗi bị bỏ đói, nhưng phải mười ngày nửa tháng gia đình mới được nếm chút đồ mặn. Những món ăn như trước mắt đây, ở nhà nàng phải đến Tết mới có.

Đào Tử và Bạch Chỉ đứng ở một bên, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, rụt rè.

Cả hai đều chưa động đũa, chỉ đứng chờ Lâm Oánh, đôi mắt thì thầm đánh giá nàng.

Lâm Oánh là thợ tay nghề cao được Cố phu nhân trịnh trọng mời về, lại còn được ở một phòng riêng. Vì vậy, hai tiểu nha đầu này không khỏi suy nghĩ nhiều, tự hỏi liệu trong sân viện này có phải nên lấy A Oánh làm chủ hay không, có nên đợi A Oánh ăn xong rồi bọn họ mới được ăn không?

Lâm Oánh tinh ý nhận ra, bèn cố ý nói: “Mọi người đừng ngại ngùng không dám động đũa trước nữa, thức ăn nguội hết cả rồi. Hay là... chúng ta cùng ăn nhé?”

Những tiểu cô nương khỏe mạnh ở độ tuổi này đều là những người ham ăn. Khi được Lâm Oánh rủ cùng “đánh chén”, chút suy nghĩ lắt léo trong lòng hai tiểu nha đầu lập tức tan thành mây khói.

Mặc dù thức ăn rất ngon, nhưng Lâm Oánh cũng không ăn uống vô độ. Nàng kết hợp hài hòa giữa món mặn và món chay, hấp thụ cân bằng lượng tinh bột và đạm, chỉ ăn no đến tám phần thì dừng đũa.

Đào Tử có gương mặt tròn tròn, hơi mũm mĩm một chút và rất giỏi nấu nướng. Trong khi đó, Bạch Chỉ lại sở hữu gương mặt trái xoan thanh tú. Cố gia nói là mời nàng ấy về làm tú nương, nhưng thực chất lại coi trọng y thuật của nàng ấy, đến cả cái tên của nàng ấycũng là tên của một vị thuốc.

Ba người dùng xong bữa tối, liền cùng nhau thu dọn bát đĩa. Xong xuôi, Đào Tử còn xắn tay áo lên rang trà cho hai người bạn cùng phòng.

Nàng ấy nhóm một bếp lò, rang táo khô, gạo rang và lá trà trên một chiếc mâm đồng cho đến khi dậy mùi thơm, sau đó giã nhỏ rồi pha với nước sôi để uống.

Một tách trà hòa quyện hương thơm của táo, của gạo và của trà, uống vào vừa ngọt thơm lại vừa ấm áp.

Một bữa ăn đã kéo gần quan hệ của ba người lại một chút. Cả ba bèn tụm lại trò chuyện, nói dăm ba câu chuyện phiếm.