Chương 1

Gió xuân mơn man ấm áp, mang theo hương phấn hoa thoang thoảng len lỏi vào mũi khiến Lâm Oánh cảm thấy ngứa ngáy, chỉ muốn hắt xì một cái, nhưng rồi nàng lại cố gắng nén lại.

Nàng xuyên không đến đây đã được ba năm rồi. Giờ đây, thân thể này mới mười hai tuổi, vẫn còn là một tiểu nha đầu.

Ngoài Lâm Oánh ra, Chu mẹ mìn còn dắt theo hai nha đầu khác là A Thanh và A Vu. Cả ba người họ đều đến đây để ứng tuyển vào vị trí tỳ nữ cho Cố gia. Lâm Oánh không dám nhiều lời, chỉ lẳng lặng đánh giá hai đối thủ cạnh tranh của mình.

Cả ba tiểu cô nương đều trạc tuổi mười hai, mười ba, vóc người cũng tương đương nhau. Trong ba người thì A Thanh có vóc người cao ráo hơn một chút, trông rất chắc nịch, dáng vẻ lại có phần thật thà, chất phác.

Trong khi đó, A Vu đứng bên cạnh lại là một tiểu mỹ nhân với vài phần tư sắc, có thể nói là xinh đẹp nhất trong cả ba. A Vu không những có dung mạo xinh đẹp nhất, mà cách ăn mặc cũng nổi bật hơn cả. Nàng ấy mặc một bộ y phục màu xanh, áo trên váy dưới. Chất liệu tuy không phải là gấm vóc lụa là, nhưng cũng là loại vải bông thượng hạng. Thêm vào đó, trên mái tóc của nàng ấy còn cài một cây trâm bạc hình bướm.

Người ta thường nói người đẹp vì lụa, ngựa tốt vì yên. Quả nhiên, A Vu ăn mặc như vậy trông lại càng thêm yêu kiều, với đôi má hồng tựa như trái đào, làn da mềm mại mịn màng như có thể vắt ra nước, khiến người khác vừa nhìn đã thấy sáng cả mắt.

Còn về phần Lâm Oánh, nàng có dáng người lanh lợi, gò má hơi gầy, bù lại lại sở hữu một đôi mắt hạnh trong veo và xinh xắn. Nếu so sánh một cách trực diện, nàng vừa không có được sự khỏe khoắn của A Thanh, lại chẳng có được vẻ mỹ miều của A Vu, thực sự là có phần mờ nhạt, thiếu đi nét đặc sắc riêng.

Thế nhưng, Lâm Oánh lại vô cùng bình tĩnh.

Lâm Oánh tự nhủ: Bình tĩnh nào, mình không có gì phải sợ!

Tuy vẻ ngoài của A Thanh trông có vẻ thật thà, chất phác, nhưng trong lòng nàng ấy lại có những tính toán của riêng mình. Cố gia tuyển tỳ nữ chứ có phải tuyển tiểu thư lá ngọc cành vàng đâu, cần gì phải ăn mặc diêm dúa, loè loẹt như thế chứ? Nàng có một người thẩm thẩm là đầu bếp ở Cố gia, qua đó nghe ngóng được rằng hai nha hoàn mà Cố gia mới tuyển gần đây, một người thì biết pha trà nấu canh, người còn lại thì biết chút ít việc may vá. Tóm lại, họ chỉ chọn những người biết làm việc.