Chương 8: Bữa tối

Đến sáu giờ tối, trời dần tối sầm, gió tuyết lại bắt đầu lất phất bay trên bầu trời New York.

Khung cảnh ngoài cửa sổ như một quả cầu thủy tinh bị ai đó lắc nghiêng. Trước giờ cơm, dì Terry cùng chị họ Louise về, kết thúc ca làm mà không có suất ăn tối.

Bữa ăn dành cho nhân viên ở khách sạn Leeds vốn là một trong những phúc lợi hấp dẫn nhất.

Thường có bánh mì thơm lừng, đậu hầm cà chua đóng hộp, một miếng bơ nhỏ, thỉnh thoảng còn may mắn vớt được vài lát xúc xích trong nồi.

Dì Terry gói phần bánh mì và bơ đem về nhà, tận dụng lửa còn lại trong bếp nấu bữa tối.

Louise hôm nay có vẻ kiệt sức, cởi đôi giày ướt để hong cạnh bếp rồi leo lên giường nằm nghỉ.

Tiếng kéo cắt “xoẹt xoẹt” của Eloise khiến cô tò mò, Louise thò đầu xuống, hỏi: “Eloise, em đang may vá cái gì vậy?”

Eloise cũng không giấu giếm: “Hôm nay em mua ít chỉ, định tận dụng vải từ chiếc quần cũ không mặc được nữa để may một đôi găng tay. Lớp lót em sẽ khâu thêm vào áo cho ấm, trời này lạnh quá.”

Louise nghe vậy thì ngạc nhiên, ngay cả dì Terry cũng quay lại nhìn. Dì nhướng mày: “Eloise, từ khi nào con biết may vá quần áo thế?”

“Cũng chưa chắc làm được ra hồn đâu.” Eloise khiêm tốn đáp.

Louise nằm trở lại, thở dài than thở: “Bà Morrison đúng là khó chiều. Hôm nay chị đã cọ hết mấy tấm thảm trong phòng suite của khách quý, vậy mà bà ấy vẫn không hài lòng, cuối cùng còn gọi người từ kho đem thảm mới trải lên luôn.”

“Em nói xem! Bà ấy rốt cuộc nghĩ cái gì chứ? Thay luôn từ sớm không tốt hơn à? Khổ thân cái lưng của chị, bò ra sàn suốt hai tiếng đồng hồ, sắp gãy mất rồi.”

Dù đây đã là lần thứ hai trong ngày nghe người ta nhắc đến hai vị khách quý ấy, Eloise vẫn chẳng mảy may quan tâm.

Louise thì vẫn thao thao bất tuyệt, nói mãi không dứt.

“Bà Morrison còn nói, phòng của hai vị khách quý đó thuê nguyên cả một quý, cho dù bình thường họ không ở đây, mỗi ngày cũng phải dọn dẹp không sót một lần. Bà ấy ngày nào cũng tới kiểm tra!”

Giọng nói đầy phẫn nộ của Louise dần dần lắng xuống, cô lẩm bẩm, lôi từ đầu giường ra một quyển sách cũ mua lại, vừa mở vừa nói: “Cả đời này chị ghét nhất chính là bọn nhà giàu...”

“Ừ, sao người giàu có không phải mình nhỉ.” Eloise cầm những mảnh vải cắt găng tay, do dự.

Vải này đã cũ, màu sắc cũng bạc, lại có vài chỗ sờn, mà chẳng có thêm phụ liệu nào khác, làm sao để may thành thứ khiến người ta vừa nhìn đã thích đây?

Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định sẽ thêu vài bông hoa cúc nhỏ trên vải. Vừa có thể che khuyết điểm, lại thêm phần bắt mắt, chỉ là việc này khá tốn công.

Eloise định trước tiên may lớp vải lót từ chiếc quần cũ vào áo sơ mi của mình, như vậy sáng mai sẽ không bị lạnh thấu xương nữa.

Dì Terry âm thầm quan sát, thấy Eloise cầm kim chỉ rất thạo, hết sức ngạc nhiên.

Đứa nhỏ này trước giờ ít nói, hóa ra lại có năng khiếu may vá? Sao trước đây bà không phát hiện ra nhỉ?

Nếu biết sớm, hai năm trước cho con bé đi học việc ở tiệm may, thì giờ tiền đồ đã khác hẳn rồi!

Giờ Eloise đã mười sáu tuổi, đi học việc thì tuổi tác có hơi lớn một chút, nhưng cũng không sao.

Nếu có chút tay nghề, thêm vài năm nữa tìm được tấm chồng tốt, thì vẫn rất có giá trị.

Dì Terry vừa hối hận vì đã chậm trễ mất thời gian của con bé, vừa vui mừng tính toán. Hôm nay bà được tăng lương, tâm trạng rất phấn khởi.

Bà dọn bàn, tranh thủ lúc nồi súp khoai trộn bơ sôi lục bục, lấy tiền công vừa lĩnh cùng khoản các con nộp.

Dùng bút chấm mực viết lên mảnh báo cũ, bà cẩn thận tính toán từng khoản chi.

Trên đường về, bà trả tiền than, mua một túi bột mì, một túi bột bắp rẻ tiền, một dải thịt xông khói béo ngậy, lại đóng tiền thuê nhà.

Cộng trừ xong vẫn còn dư một đô rưỡi, đủ yên tâm cho bữa ăn cả tuần.

Đêm đã khuya, nhưng New York vẫn nhộn nhịp, giờ nào cũng có những người vừa tan ca đi dạo chợ đêm.

Tới bữa tối, Thomas cũng đội đầy tuyết trở về. Cậu lạnh đến nỗi mũi và tai đỏ bừng, ngồi trước bếp lò sưởi thật lâu.

Ngửi thấy mùi thịt xông khói chiên cùng khoai tây hầm, Thomas thèm đến mức cứ xoay quanh bếp, vừa ríu rít nói với dì: “Con đi nhà ga phụ người ta dọn rương. Có một vị thân sĩ đưa cho con mấy hào, nhờ con mang lời nhắn, nên con chạy một chuyến tới nhà hát Osha trên đại lộ Broadway.”

Dì Terry phủi tuyết trên áo cậu. Thằng bé này còn ít nói hơn cả chị nó, thật thà, dù có giận cũng chỉ dậm chân vài cái, nhưng đầu óc lại không lanh lợi, chẳng biết quanh co.

“Đi gì mà xa thế? Về sau trời tối không được chạy lung tung, bên ngoài không an toàn! Đừng có bắt chước mấy đứa côn đồ lang thang khắp phố!” Dì Terry nghiêm giọng dặn dò, hoàn toàn không dễ tính như Eloise.

“Ở đầu đường, bọn nhóc lêu lổng đó chẳng dễ gì dây vào, con mà giành mất miếng cơm trên địa bàn của chúng, coi chừng bị trùm bao đánh cho một trận.”

Dì Terry biết rõ ngoài kia đã xảy ra không ít chuyện như vậy.

Thomas ngượng nghịu đáp: “Con biết rồi.” Cậu vốn cũng không dám đi bừa, luật lệ trên phố vô cùng lằng nhằng khó lường.

Eloise khâu xong lớp lót áo sơ mi và áo khoác, lại gõ gõ tấm ván giường phía trên, gọi: “Chị Louise, đừng ngủ nữa, có đồ nào rách không? Đưa em vá giúp cho.”

Nghe vậy, Louise từ trên giường bò dậy, lục lọi ở cuối giường: “Em nhắc mới nhớ, chị có cái váy lót bị rách túi đây này...”

Dì Terry bưng lên bàn bát canh khoai tây nóng hổi, còn lẫn ít thịt xông khói, cùng những lát bánh mì bà làm.

Bà gỡ chiếc đèn khí treo ở đầu giường của Eloise xuống, giục cô bỏ kim chỉ xuống: “Ăn cơm tối trước đã!”