Chương 50: Số phận của những cô gái thế kỷ 19

Cha mẹ Amy sống ở Brooklyn, tự dựng một trang trại, cách thành phố cũng khá xa.

Nếu hôm nay cô về sau buổi trưa thì chắc chắn phải nghỉ lại qua đêm, hôm sau quay lại làm việc cũng không thể đến sớm được.

Eloise lập tức gật đầu, còn kể cho Amy nghe chuyện Nasha.

“Cậu gặp cô ấy rồi à? Giờ cô ấy ở đâu? Hôm qua người nhà cô ấy còn tới khách sạn tìm, nói nghe đâu cô ấy đi theo một người giàu có, còn đòi tới đồn cảnh sát báo án.”

“Thật sao?”

Eloise không nói rõ nơi Nasha ở, chỉ mập mờ đáp rằng tình cờ gặp ngoài đường. Bây giờ Nasha thay đổi cách ăn mặc, trông khá ra dáng, sống cũng tạm ổn.

Khi Laura và Ryan cùng bước vào, cả hai lập tức ngầm hiểu mà ngậm miệng lại, ra khỏi cửa rồi mới tiếp tục tán gẫu.

Sắc mặt Ryan có chút khó coi, ánh mắt cô dõi theo hướng Eloise và Amy rời đi, lúc này mới thở phào, nhíu mày hỏi: “Vừa rồi, họ có phải đang nhắc tới Nasha không?”

Laura bực bội, đáp gọn: “Mặc kệ cô ta.”

“Nhưng... liệu bà Morrison có trách cậu không?” Ryan bất an. Hôm qua lúc Laura làm chuyện đó, cô còn đứng ngoài cảnh giới.

Laura cũng thoáng hối hận. Chính vì có tiền lệ của Nasha nên cô mới nảy sinh ý niệm kia, kết quả lại bị lôi ra nêu tên.

Có lẽ sẽ có người cười chê cô. Nhưng nghĩ lại, bà Morrison tuy nghiêm khắc bề ngoài, thực chất lại mềm lòng, luôn che chở cho nhân viên.

Ngay cả khi người nhà Nasha tới làm ầm ĩ, bà cũng chẳng nói gì xấu về cô ấy, hẳn sẽ không đến mức đuổi việc mình.

Eloise và Amy cùng lên tầng trên. Eloise kể lại chuyện họp buổi sáng, Amy nghe xong liền bật cười, che miệng ghé tai Eloise giải thích.

Eloise nghe xong liền hiểu ngay vấn đề.

Quả nhiên, vẫn là do cô – một người xuyên không, đối với thời đại này hiểu biết còn quá ít, vẫn chưa nắm rõ được những ngóc ngách trong xã hội thời đại này.

Kiếp trước cô cũng từng nghe những chuyện tương tự trong công ty. Các cô gái trẻ rất dễ bị dụ dỗ, lừa gạt.

Nếu quả thật có người có thể đạt được điều gì từ đó, Eloise cũng thừa nhận đó là bản lĩnh. Nhưng đa số đều “tham thì thâm”, chưa kịp hưởng lợi đã mất trắng.

Mất sự nghiệp, mất danh tiếng trong giới, cuối cùng chẳng còn đường lui.

Eloise nghĩ thầm, bản thân hiện giờ nghèo đến mức không có lấy chút sức chống đỡ hay năng lực phòng vệ, nếu còn dại dột sa bẫy thì chỉ có con đường hủy diệt, vĩnh viễn không thể vực dậy. Cô tuyệt đối không dám liều lĩnh như vậy.

Amy lại châm chọc: “Cô ta cũng không soi gương mà xem, Nasha còn có khuôn mặt coi được chút, chứ cô ta thì...”

Eloise bỗng dưng cảm thấy có chút bi thương. Thời buổi này, một cô gái muốn trở thành luật sư, bác sĩ – những nghề danh giá, thì gần như không có con đường nào để thực hiện.

Công việc được xã hội xem là thể diện nhất cũng chỉ là gia sư, thợ may, hay quản gia nữ. Không có lối tiến thân, nên mới có nhiều cô gái liều lĩnh.

“Thời buổi này, đẹp còn chẳng bằng xấu đâu.” Eloise khẽ thì thầm.

Hai người dọn dẹp tầng năm, sáu rất nhanh, chưa đến mười hai giờ đã xong việc. Amy ra ngoài khách sạn, bỏ ra hai hào tiền ngồi xe ngựa, hướng về phía ngoại thành mà đi.

Eloise định xuống kho nghỉ ngơi, nhưng giữa cầu thang gặp một đồng nghiệp lần trước từng nhờ cô sửa quần áo. Biết Eloise đã xong việc, cô nàng liền năn nỉ nhờ giúp thay thảm ở tầng bảy.

Người đồng sự nói là khách ở phòng suite “đá Opal”, vừa rồi không cẩn thận làm đổ một ly cà phê, bây giờ muốn tẩy sạch, nhưng gần trưa rồi mà chỉ còn lại mỗi cô ấy trực ban.

Eloise thấy không khó, nên nhận lời.

“Cảm ơn cậu nhiều lắm.” Đồng nghiệp chờ Eloise xuống đặt thùng đồ rồi mới đi.