Chương 49: Mưa tuyết buổi sáng

Bữa sáng hôm nay, ngoài cửa sổ mưa tuyết rơi lẫn lộn, tí tách rơi xuống, ánh sáng mờ mịt u ám.

Những chiếc bánh nướng vàng cháy loang lổ được bỏ vào chảo gang hâm nóng lại, ăn vào dai dai, ngon miệng hơn cả lúc mới ra lò tối qua.

Một quả trứng vỏ ngoài còn phủ sương giá được gõ vào chảo, chẳng mấy chốc đã phát ra tiếng “xèo xèo”, kết thành một lớp màng trắng mỏng.

Eloise thích nhất kiểu trứng chiên với viền ngoài hơi cháy giòn, bên trong lòng đỏ còn sền sệt thế này.

Lúc vừa tỉnh dậy, cô vốn nghĩ thời tiết xấu như vậy thì chắc chẳng ăn được. Nhưng vừa rửa mặt xong, đã ngửi thấy mùi thơm khét nhẹ lan ra, rồi trông thấy bên cửa treo chiếc nón rơm nhỏ vẫn nhỏ nước tong tong.

Chắc chắn là dì đã ra ngoài mua về cho cô rồi.

Eloise hơi thấy áy náy. Người chẳng có máu mủ ruột rà gì, vậy mà hai kiếp cộng lại, lại là người đối xử với cô tốt nhất.

“Đứng ngẩn ra làm gì đó, Eloise? Hôm nay đến lượt em đưa Bella đi học đấy.”

Louise từ giường tầng trên bước xuống, liếc nhìn trời mưa gió ngoài kia rồi còn làm điệu hát vang vang: “Ô ~ Tiểu El, xem ra hôm nay vận may của em chẳng khá đâu nhé.”

Đang đắm chìm trong sự ấm áp của tình thân, Eloise chợt sực tỉnh, giả bộ trừng mắt lại một cái, rồi nhanh nhẹn tụt xuống giường, mặc áo xỏ giày.

Louise có bàn tay thon dài, đang cầm lược chải tóc, vừa làm vừa nói: “Nếu em chịu bỏ năm hào thuê chị, chị cũng có thể đi cùng em đưa Bella.”

“Đòi tiền thì không có, muốn lấy mạng em cũng không cho.” Eloise vừa nhét miếng bánh thơm phức vào miệng vừa đáp.

Mười phút sau, ba chị em cùng nhau xuất phát, đội nón rơm, choàng khăn, một đường đưa Bella đến trường nữ sinh.

Tiễn Bella xong, hai chị em liền đυ.ng phải trận gió lạnh ngày càng dữ dội, cả thành phố New York như bị gió cuốn thành một vũng bùn nước, hai người nắm tay nhau chạy vội trên đường, vô cùng chật vật.

Đến khách sạn, hai người tách nhau ra. Eloise hôm nay đến muộn hơn thường lệ, vừa thay xong đồng phục thì bà Morrison đã xuất hiện.

Mọi người lập tức căng thẳng như lâm đại địch. Eloise theo đám đông đứng phía sau, hai tay buông xuống, lặng lẽ nghe bà cất giọng trong trẻo.

“Hôm qua trực ban dọn lò sưởi trong tường là những ai?” Khuôn mặt bà Morrison không biểu lộ chút cảm xúc nào, nhìn không ra là vui hay giận.

Hôm qua không đến lượt Eloise, cô thở phào nhẹ nhõm, còn hơi hả hê nhìn Laura và Ryan bước ra.

Laura vốn hay tìm kẽ hở, thời gian trực nhật không cố định, thường tranh thủ làm thêm ở nhà ăn để kiếm thêm thu nhập.

Bà Morrison khẽ cười lạnh, ánh mắt dừng lại nơi Laura, cô nàng đang lúng túng siết chặt vạt váy.

“Hôm qua tôi nhận được khiếu nại của khách ở tầng sáu. Họ chỉ đích danh cô, nói rằng khi quét dọn lò sưởi, cô đã không làm sạch sẽ.”

“Là... là do tôi sơ suất. Lần sau tôi nhất định sẽ làm cẩn thận hơn.”

Laura vừa nói xong, không ngờ bà Morrison chẳng trách thêm gì, chỉ gật đầu rồi chuyển sang chuyện khác.

Eloise đứng sau chẳng hiểu ra sao, cảm thấy thật kỳ lạ. Tại sao bà ấy phải gọi tên người ta trước đám đông, cao giọng nêu lỗi, nhưng rồi lại nhẹ nhàng bỏ qua?

Mọi người tản ra, Eloise vào kho lấy dụng cụ, còn chưa ra khỏi thì Amy đã tìm đến.

Hôm nay Amy không trực, nhưng cô ở ngay sau bếp nên lên đây rất tiện. Trên người mặc đồng phục, sắc mặt lại lộ vẻ mệt mỏi.

“Cậu hôm nay sao lại lên đây?” Eloise kinh ngạc hỏi.

“Eloise, hôm nay tớ giúp cậu làm việc, ngày mai cậu có thể chấm thẻ hộ tớ, làm ít giờ thay tớ được không?”

Giọng Amy hơi uể oải, rồi cô nói tiếp: “Mẹ tớ bị bệnh, hôm qua anh trai có nhắc qua một lần, tớ chợt muốn về nhà thăm xem sao.”