Cô nằm nghỉ một lúc, rồi kể cho Louise và Bella nghe hôm nay mình đã làm gì, căn phòng vừa xem trông ra sao.
Chẳng bao lâu, Louise xách thùng nước nóng đến, ba chị em cùng ngâm chân.
Louise nói: “Chị thấy căn phòng đó chẳng ra sao cả, còn chẳng bằng chỗ bọn mình đang ở bây giờ.”
“Ở khu đó, muốn tìm được phòng tốt một chút thì chắc cũng khó lắm.”
Bà Terry đang bận tay làm loại bánh mới học được, nghe Eloise nói đi đến con hẻm kia, liền cười lắc đầu: “Nơi đó ngoài mấy người làm công vặt cho xưởng thổi thủy tinh thì chỉ còn mấy tình nhân mà các quản lý, ông chủ bao nuôi thôi.”
“Mấy hôm trước báo còn đăng tin, nói có một thương nhân thuê phòng trống để hẹn hò với tình nhân, ai ngờ chưa kịp đợi người tình thì đã bị kẻ nào đó chụp bao tải lên đầu, đánh một gậy chết tươi.”
Dì vốn hay thích hóng chuyện, nghe vậy càng chắc: “Nhà mình toàn con gái, không thể dọn đến đó. Eloise, sau này con cũng ít qua lại.”
Eloise vẫn chưa nói cho các nàng biết chuyện có liên quan đến Nasha. Giờ phút này nghe dì nói vậy, trong lòng cô chợt dấy lên vài suy nghĩ sâu xa.
Vị tiên sinh Daram kia, an trí cho Nasha ở nơi như thế, lại còn cho nàng ăn ngon mặc đẹp, rốt cuộc là có dụng ý gì?
Không trách bà lão nói với cô vừa có ba căn nhà trống.
Xem ra cái gọi là tiện nghi này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì. Eloise lau khô chân, đứng dậy đi xem dì làm bánh.
“Ngày mai sau khi tan ca, cháu sẽ qua khu phố khác xem thử.”
Dì gật đầu. Cái chảo gang nặng cᏂị©Ꮒ nướng ra cả mẻ bánh thơm nức, mặt vàng ruộm như da báo.
Eloise thấy vậy vô cùng khâm phục, tấm tắc khen ngợi.
Bà Terry đỏ mặt: “Cái này có gì đâu, chỉ cần phụ nữ khéo tay một chút thì ai cũng có thể làm được thôi.”
“Cũng không hẳn, nếu ai cũng biết nấu ăn, thì đầu bếp nữ trong những gia đình giàu có còn có thể nhận được mức lương cao như vậy sao?”
Cô lại nhanh miệng: “Biết nấu ăn ngon thì đã hơn người khác cả trăm lần, vừa có thể tự lo cho bản thân, vừa có thể dựa vào tay nghề kiếm tiền.”
“Dì xem, cháu may quần áo cho người ta bao nhiêu, mà bản thân lại chẳng có lấy một chiếc váy đẹp. Thượng đế thật bất công.”
Bà Terry bị chọc cười, đồng ý sáng mai mua thêm trứng, làm bánh cuộn.
Đêm đó, Eloise sắp xếp lại chỉ và vải, thở dài, tính ít hôm nữa sẽ may cho Nasha.
Cô luôn tin, nếu không phải vì mình xuyên đến thế giới này, thay đổi số phận của nguyên thân, thì cốt truyện trong sách cũng sẽ không rơi xuống đầu Nasha.
Nhân vật chính trong sách vốn là một nữ diễn viên mới nổi trên sân khấu.
Còn nguyên thân trong truyện chỉ là vai phụ, khi xuất hiện đã là diễn viên hết thời, không ai đoái hoài. Dù hạ thấp bản thân, vẫn chẳng có khán giả.
Trong sách miêu tả: “Cô suốt ngày say xỉn, suy sụp. Lại bởi vì một lần nữa bị lừa tình, tuyệt vọng, liền châm lửa đốt rạp hát, chôn vùi mạng sống trên sân khấu.”
Kết cục ấy trong sách vốn chẳng mấy ai để ý.
Nhưng nghĩ đến Nasha mà Eloise gặp hôm nay, xinh đẹp rực rỡ, tràn đầy sức sống, nếu thật sự đi đến bước đường ấy, cô thấy không đành lòng.
Đêm đó, Eloise trằn trọc mãi, khó mà chợp mắt...