Antony ghi nhớ, rồi mở túi giấy ra.
Nhìn thấy đồ vật bên trong, ông liếc mắt một cái đã nhận ra đây đúng là đồ mới vừa làm xong.
Ông chỉ thoáng nhìn qua, lại không tiện đưa tay kiểm tra, sắc mặt thoáng trở nên kỳ lạ: “Cô làm cái này sao?”
Thủ công không tệ, vừa nhìn đã biết là bỏ nhiều tâm sức, làm rất tinh tế.
Vải phủ tơ tằm, lót bông và vải thưa, có thêu, phối màu hài hòa, là loại có thể bán được bảy tám đô.
Chỉ là món đồ này, hiếm khi có quý bà nào đến cửa hàng sang trọng mà mua.
Nhà nghèo thì tự làm qua loa lấy một cái, nhà có tiền thì gọi thợ may riêng làm theo số đo.
Nói về áσ ɭóŧ bó ngực thì cửa hàng ông cũng có bán, nhưng không bày ra mặt tiền, một tháng nhiều lắm cũng chỉ bán được một hai cái.
Nể việc lúc nãy Eloise đã giúp mình, Antony không nỡ từ chối thẳng, chỉ vuốt râu rồi nói: “Đặt ở chỗ tôi bán cũng được, nếu thật sự bán đi thì tôi có thể chia cho cô ba phần lợi nhuận.”
Trong lòng ông vốn không tin mấy thứ này có thị trường gì, nghĩ đơn giản chỉ cần treo đó gần tháng, bán không xong thì lại trả về cho cô thôi.
Antony nghĩ, lần đầu người ta mang hàng đến ký gửi, lỡ mà không bán được thì ông cũng có thể mang về cho vợ mặc thử.
Nếu mặc vừa thì giữ lại, rồi dạy cô nàng lấy tay nghề này mà làm thứ khác để bán.
Ít nhất, so với hai người phụ nữ vẫn thường nhờ ông gửi bán trước kia, tay nghề cô gái này còn tinh xảo hơn nhiều.
Làm nghề này, kinh nghiệm hay lý lịch đều chỉ là nói suông, chỉ có tay nghề mới là quan trọng nhất.
Ông cũng đoán không ra, cô gái này rốt cuộc học nghề từ thợ may nào, rõ ràng có bản lĩnh, cũng không ngốc, nhưng lại chẳng mấy toan tính.
Thấy ông chủ ria mép gật đầu, Eloise cũng mỉm cười đáp lại: “Vậy làm phiền ông giúp tôi bán hộ. Trước Giáng Sinh hai ngày tôi sẽ quay lại.”
Rời khỏi cửa tiệm, Eloise trở về nhà.
Sáng nay cô đi vội, chỉ kịp mang đôi tất mỏng, mấy hôm nay lại bận làm việc gấp nên cũng chẳng chỉnh trang quần áo cho tươm tất.
Đêm qua Thomas ngủ lại nhà, lúc Eloise về thì họ đã đi làm, đi học cả rồi.
Cô gom một chậu tất len, không phân biệt của ai với ai, đem giặt đi giặt lại mấy lần rồi phơi.
Mùa đông ở New York, tuyết rơi rồi lại tan, giày tất bằng da hay bằng vải đều dễ ướt, nếu để dồn ba bốn ngày không giặt thì sẽ bốc mùi khó chịu.
Phòng lại nhỏ, thường xuyên đóng kín, mùi hôi khó thoát, nên chịu không nổi thì Eloise chỉ còn cách siêng năng hơn một chút.
Từ khi Eloise xuyên tới đây, do trời lạnh lại bận rộn làm việc, cô vẫn chưa có thời gian gội đầu.
Tối qua cô đã nói với Louise, muốn mượn một ít xà phòng để gội đầu, tiện thể lau rửa người.
Trong ấm lớn trên bếp lò có sẵn nước ấm, cô múc ra chậu nhỏ, khom người trong lối đi nhỏ mà dùng khăn thấm lau.
Trước tiên làm ướt tóc, lau sạch sau tai và gáy, rồi mới xoa xà phòng.
Xà phòng này ít bọt, may mà tóc cô không dài, chỉ là loại mềm mỏng, màu nâu sẫm, hơi xơ xác vì thiếu dưỡng chất, lượn sóng tự nhiên nhưng hơi rối.
Gội hai lần, thấy nước trong chậu không còn dơ, cô liền quấn tóc lại, rồi tiếp tục lấy nước để lau người.
Mấy hôm trước, Eloise từng thấy Louise làm mẫu cách lau toàn thân mà không cần cởi hết quần áo.