Chương 41: Mục tiêu mới

Trò chuyện được vài câu, chưa kịp để cô mở miệng hỏi thăm, một anh phục vụ mắt xám đã lắm lời kể ngay.

Từ việc vị khách sắp tới là ai, đến cả trong chiếc rương kia chứa gì, đều khai tuốt.

“Vị tiểu thư này là một thợ may nổi tiếng ở Paris, xuất thân danh giá. Gần đây, phu nhân thống đốc đã bỏ ra một khoản tiền lớn mời cô ấy đến New York, để may lễ phục cưới cho em gái bên nhà mẹ đẻ của bà.”

Nghe vậy, Eloise mới chú ý đến đống hành lý kia. Anh phục vụ tiếp lời: “Trong này đều là vải vóc và dụng cụ cô ấy mang theo. Nghe nói tổng giá trị lên tới gần một ngàn franc. Chỉ riêng tiền boa cho bọn tôi khiêng đồ, cô ấy rút ra ngay mấy chục đôla.”

Eloise nghe mà tặc lưỡi, trong lòng có chút hối hận vì mình không xuyên vào một thân thể khỏe mạnh, có thể khiêng được cả chiếc rương như đàn ông. Cô lại hỏi: “Cô ấy may một bộ váy thì lấy bao nhiêu tiền?”

Anh phục vụ cười: “Cô không biết đấy thôi. Cô ấy sẽ ở New York đến tận tháng Sáu năm sau, khi đám cưới diễn ra.”

“Gia đình cô dâu ở Washington, lấy chồng là nghị viên thành phố New York, gia thế cũng không kém. Từ giờ đến lễ cưới sẽ có không dưới năm, sáu buổi tiệc và dạ hội, mỗi lần lại cần mấy bộ đồ mới. Nửa năm thôi, bà ấy cũng kiếm vài nghìn đô.”

Người hầu mỉm cười rồi cũng thôi. Eloise im lặng thật lâu, trong lòng nghĩ: Làm thợ may đến tầm đấy thật không dễ, nhưng có lẽ... đây có thể là mục tiêu lâu dài của mình.

Cô lưu luyến nhìn những chiếc rương da bóng loáng, rồi xách xô rời đi.

Tan làm trở về nhà, Eloise cũng không nghỉ ngơi lấy một lát.

Vẫn với tâm thế vững vàng của một người làm công, cô hoàn thành nốt công việc cuối cùng, rồi đóng gói sản phẩm vào túi giấy.

Hôm sau lại được nghỉ, Eloise dậy sớm, nghe chuông đồng hồ điểm giờ liền mang theo đồ đạc ra khỏi cửa, đi về phía cửa hàng tinh phẩm Antony ở khu phố bên kia.

Buổi sớm trên đường, bọn trẻ phát báo đã bắt đầu làm việc, những người đưa sữa cũng đang thu lại những chai rỗng từ hộp thư trước nhà.

Eloise đi ngang qua dãy cửa hàng bách hóa sang trọng, thấy vẫn chưa cửa nào mở, trong lòng nghĩ chắc mình đến sớm quá.

Đi chưa được bao xa, đến một khúc rẽ, cô bỗng thấy cả một dãy cửa hàng nhỏ lẻ đã mở cửa, trong đó có cả cửa hàng của Antony ria mép.

Cô thầm chửi trong lòng: Tên ria mép này đúng là cần mẫn thật.

Bước vào cửa, Eloise thấy trong tiệm đã có khách.

Từ xa nhìn lại, đó là một phụ nữ trung niên mặc đồng phục, nhưng không đeo tạp dề, trông như quản gia của một gia đình giàu có gần đây.

Những người làm công việc này thường chỉ có thể tranh thủ ra ngoài mua sắm vào buổi sáng, khi chủ nhà vẫn còn chưa rời giường, vừa để hoạt động chân tay, vừa chọn mua những thứ cần thiết.

Bởi vậy, Antony – kẻ luôn nhạy bén trước cơ hội kiếm tiền, đã mở cửa sớm để đón nhóm khách hàng thuộc tầng lớp trung lưu khá giả này. Quả thật là rất siêng năng.

Người quản gia này tên Jennie, mặc một chiếc váy dài màu sẫm, vải dày dặn và cứng cáp, để lộ một viền ren trắng ở cổ áo.

Vì là người phục vụ nên bà ta không tiện mặc kiểu váy Bustle đang thịnh hành, chỉ lót phần hông để tạo chút đường cong cho váy dài.

Eloise tiến lại gần, để ý thấy trên chân Jennie là đôi giày da cổ thấp có quai cài, mẫu này đã lưu hành từ khá lâu và giá cũng rất phải chăng.

Dì của Eloise cũng có một đôi mua lại đồ cũ. Tóc bà ta búi sau gáy, không đội mũ hay khăn trùm đầu.

Jennie đứng bên quầy của cửa hàng tinh phẩm, cúi đầu chăm chú chọn lựa giữa hai chiếc mũ ấm dành cho nữ, cả hai đều có viền lụa.